Chẳng hiểu vì nụ hôn của Sinh làm cho nhột hay vì câu chuyện buồn cười, mà khuôn mặt lộng lẫy trang nghiêm của Cúc Thu đã có phần khởi sắc. Cứ mỗi lần trống điểm là Sinh lại kể hết một câu chuyện, lời kể rì rầm lúc khoan lúc nhặt đều tăm tắp như vắt chanh. Tất nhiên nội dung các câu chuyện không được công bố, vì ngại rằng nhiều người trong chúng ta tuy không phạm trọng tội nhưng cũng sẽ chết vì cười. Đếm đến hồi trống thứ sáu thì Cúc Thu khẽ nở nụ cười đầu tiên, cả đám đông ồ lên thương xót, lác đác đã có kẻ lén lau nước mắt. Tới hồi thứ hai mươi bảy nàng chợt cười phá lên khiến hàng chục phụ nữ yếu tim ngã lăn ra bất tỉnh. Hồi trống thứ sáu chín vừa điểm thì nàng đã cười rũ rượi, tới hồi thứ bảy trăm ba mươi thì nàng cười sặc sụa nghiêng ngả, lăn lộn tưởng chừng như sắp đứt.

Hay mut con cac to phac cua anh di em - Truyen 18+

Hãy mút con cặc to phạc của anh đi em – Truyện 18+

Cúc Thu Khoảng giữa thế kỷ hai mươi mốt ở phố Kim Mã ngoại thành Hà Nội có nàng con gái họ Cấn tên gọi Cúc Thu. Nàng có khuôn mặt cực kỳ khả ái, mắt trong sáng long lanh, đôi lông mày cong cao vút như phượng hoàng tung cánh và cặp môi mọng đỏ thơm ngon hảo hạng. Cấn Cúc Thu sinh trong một gia đình trung lưu quyền quí.

Có điều lạ là ngay từ khi mới lọt lòng mẹ nàng đã không nói được câu nào, cả ngày chỉ biết nằm khóc o e đòi ăn đòi bú. Thân mẫu thấy thế rất lấy làm lo lắng, đem nàng đi hỏi han thuốc men chẩn trị khắp nơi, nhưng tuyệt nhiên không một thầy thuốc nào biết được căn nguyên bệnh chứng vô ngôn của nàng. Có lương y họ Lã đoán rằng: “Trung khu ngôn ngữ vốn nằm ở mép dưới thuỳ trái, nay xử lý phẫu thuật hay phóng xạ điện châm e đều ảnh hưởng đến nhũ não của cháu”. Năm lên tám, nhân một tối vô tình chạy chơi dọc hồ Ha Le, Cúc Thu chợt thấy dưới gốc liễu rủ loà xoà buông lá mặt hồ có con vật gì loang loáng đen đen trắng trắng chuyển động nhịp nhàng lên lên xuống xuống.

Nàng đánh bạo lại gần nhìn kỹ, thấy con vật kia biến ra một đôi trai gái đang quấn quít cuồng loạn giữa cơn yêu đương say đắm dưới gốc liễu ven hồ. Quá kinh hãi và chấn động trước quang cảnh khủng khiếp, Cúc Thu chỉ kịp kêu thét một tiếng vang trời rồi ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự. May mà đôi nam nữ, phần vì lòng tốt sẵn có, phần vì cũng biết lỗi do mình gây ra nên tuy đang dở việc vẫn vui vẻ mặc quần áo mà chạy lại đưa Cúc Thu đi bệnh viện. Lạ lùng thay, đến khi tỉnh lại thì nàng bắt đầu nói được. Như để bù đắp cho tám năm câm nín lặng thinh, nay Cúc Thu suốt ngày bi bô lảnh lót, hết tập nói tiếng Việt lại học hát tiếng Nga. Rồi dần dần nhiều ngôn ngữ khác cũng được nàng nắm bắt và sử dụng trôi chảy một cách dễ dàng khiến các giáo sư sinh học phải lắc đầu thán phục. Cúc Thu càng lớn càng nở nang xinh đẹp, đến năm mười lăm tuổi đã trở thành một trang tuyệt sắc. Đàn ông thấy dáng nàng qua, mắt nhìn rạo rực miệng đà khô cong, đàn bà lườm nguýt chòng chòng, kháo nhau: “Ngữ ấy chắc không ra gì”. Kiểu cách ăn mặc của nàng cũng hết sức hiện đại và duyên dáng. Thời nay hiếm khi ta bắt gặp một thiếu nữ bỏ váy trong quần, nhưng hồi đó nếu chị em nào bỏ váy ngoài quần hẳn sẽ bị coi là quê mùa kệch cỡm lắm. Mốt đó cũng là bắt nguồn từ cách ăn mặc đầy thẩm mỹ của Cúc Thu vậy. Tốt nhiệp đại học, Cúc Thu vào làm việc cho một công ty đa quốc gia với các chi nhánh thành viên tại 512 nước trên thế giới. Rất lâu sau này vẫn còn truyền tụng câu chuyện về việc nàng được bố trí tiếp một lúc ba tay trong hội doanh nghiệp trẻ Quốc tế, tuổi cỡ lục tuần, một Mỹ, một Ả rập và một Lào. Nàng vừa thương lượng công cuộc kinh doanh tay tư, vừa làm phiên dịch qua lại cho cả ba đối tác phàm phu tục tử, vừa cười nói tiếng Lào, tiếng Mỹ và tiếng Ả rập theo accent của dân bản địa, và vừa sóng sánh ánh thu ba như nước hồ dâng lặng đáy sóng trào. Làm việc trong một môi trường siêu cấp, lại từng trải qua cơn sốc tâm lý thời thơi ấu nên bản thân Cúc Thu thấm đẫm một thứ văn hoá đạo đức đa châu lục, rất thoáng đãng và kiến lược trong vấn đề gối chăn tình ái. Những tao nhân mặc khách may mắn được nàng lưu tâm đều lẳng lặng tự ý rơi vào một bể luyến ái mang mang, để đến khi đuối lực ngắc ngoải chìm dần xuống đáy sâu tội lỗi mới nhận thấy xác đồng loại đồng giống đã la liệt hệt như sau một trận đại thuỷ chiến đẫm máu thời trung cổ. Một lần nhân chuyến công tác sang Ê-cua-đo, Cúc Thu có tranh thủ tạt qua chơi một sex-shop có tiếng thời đó, nằm dưới chân một ngọn đồi nhỏ mà ánh chiêu dương xoải chiếu lên mái kính lục lăng tạo nên ngũ sắc lung linh trong một không gian kỳ ảo. Qua quầy hàng giới thiệu đồ thủ công, nàng bỗng bị thu hút bởi một chiếc linh vật cổ, làm bằng gỗ mun màu đồng đen bóng, trông dáng vẻ hùng vĩ và cực kỳ ngoạn mục. So với những chiếc vibrator hiện đại, chiếc linh vật này nổi bật hơn hẳn bởi những hoạ tiết hoa văn được trạm trổ vô cùng tinh tế trên từng milimet vuông bề mặt. Chủ cửa hàng, một gã trung niên với bộ râu xồm cạo nhẵn thấy có người chú ý đến món hàng hiếm, bèn chạy tới đon đả chào mời. Nhưng khi hắn nói giá, Cúc Thu chỉ biết gạt lệ than thở: “Dẫu là quí tộc Hà thành, lương nhiều bổng lắm cũng đành ngắm thôi”. Quán chủ mỉm cười xã giao và nhún vai đầy vẻ thông cảm. Sau khi ngậm ngùi trở gót ngọc về khách sạn dự chiêu đãi theo định trình, nàng về phòng ngủ. Sự ham muốn có được vật lạ khiến Cúc Thu cả đêm trằn trọc, hình ảnh linh vật cứ chập chờn ảo ảnh trước mắt nàng trong những cơn mộng mị nửa thực nửa mê khêu gọi vẫy mời.

Truyện 18+ Hãy mút con cặc to phạc của anh đi em

Truyen 18+ Hay mut con cac to phac cua anh di em

Chiều tối hôm sau Cúc Thu bỗng nhận được một bưu phẩm được gói rất đẹp từ một địa chỉ nặc danh. Không nói hẳn bạn đọc cũng đoán biết, bên trong gói bưu phẩm chính là chiếc linh vật mà nàng hằng ao ước. Mãi đến tận sau này Cúc Thu vẫn không thể hiểu nổi kẻ đại hào phóng điên rồ nào đã gửi tặng cho nàng món quà vô giá. Một chủ tịch tập đoàn thành viên vốn ngưỡng vọng sắc thiên phú tài ngữ ngôn, hay một tỷ phú dầu mỏ tình cờ quan sát được hứng khởi của nàng đối với linh vật, hay chính khí cụ đã tự chủ động tìm đến, như thiên lý mã leo đèo vượt dốc tìm đến chủ tốt. Dầu sao, điều quan trọng là nàng đã sở hữu được vật quí. Linh vật được Cúc Thu nâng niu lắm. Thường ngày nàng đặt linh vật lên táp-đờ-nuy màu cẩm thạch kê sát đầu giường, dưới ngọn đèn bàn sang trọng, với hình dáng vươn lên kiêu hãnh trong ánh đèn mờ ảo hắt lên làm nổi bật các nét điêu khắc trạm trổ khiến khí cụ trông thật như một kiệt tác bất hủ thời phục hưng. Mỗi khi sử dụng xong nàng lại nhẹ nhàng lau rửa sạch sẽ và đặt linh vật lại chỗ cũ. Đó quả là một báu vật của đời – như cách gọi của Mạc Ngôn, bởi nó vừa có công năng quan trọng để sử dụng trong nhu cầu sống thường nhật, vừa có giá trị thẩm mỹ và trưng bày tuyệt đích, lại vừa có ý nghĩa lịch sử và văn hoá cao. 2. Đại Đồn Tạm dừng câu chuyện về Cấn Cúc Thu với linh vật mà nói tới huyện Cơ Lương tỉnh Sơn Tây cách Hà Nội chừng ba mươi dặm về phía tây nam, nơi đây có anh học trò nhà nghèo họ Lâm. Hồi mẹ Lâm mang bầu sinh nở, làng xóm cứ kháo nhau mà đồn đại rằng Lâm không phải con bố Lâm, mà lại là con bố Lâm, khiến bố Lâm cả giận mà đặt tên con là Đại Đồn, mong lấy đó như một lời nhắc nhở bà con lối xóm đừng có đồn đại quá đà, và như một lời cảnh báo xã hội về tật xấu ngồi lê đôi mách vô văn hoá đã có nguy cơ trở thành quốc nạn. Lâm Đại Đồn là anh em dị bào khác cha khác mẹ với Lâm Đại Phì, một danh sĩ đương thời hiện vẫn đang ngọa hổ tàng long trong một Trung tâm đào tạo tin học nhỏ bé, và nghe đâu còn là hậu duệ nhánh thứ hai mươi tám của chị dâu em bà cô họ nàng Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng ở tận bên Trung Quốc. Lâm thủơ bé thông minh sáng dạ, học một biết mười, nhưng phải cái tính nết vô cùng nhút nhát.

Từ xa nhác thấy đám đông là Lâm như con thỏ rừng lao ngay vào bụi rậm gần đó mà trốn tránh, mặc cho gai nhọn cắm khắp người . Có người hỏi: “Đông thì vui, cớ sao phải sợ hãi thế ?”. Lâm không ngần ngại đáp: “Đám đông như hổ dữ, ác tựa giặc bên Ngô, thà rằng chịu gai cắm, còn hơn bị hổ vồ”. Đại để bản tính của Lâm là như vậy. Thói đời vốn ghét của nào trời trao của ấy. Năm mười ba tuổi, phát hiện thấy Lâm có tham vọng tìm cách chứng minh định lý Fi-bô-zit lớn, thầy chủ nhiệm bèn cử chàng ra Hà Nội dự thi học sinh giỏi toán cấp quận. Khi một mình cắp sách ngang qua phố Hàng Bún, Lâm đột nhiên bị một đám lâu nhâu trẻ con quân khu gần đó chạy ra tấn công nhằm trấn lột. Sự sợ hãi mãn tính đã khiến chàng tè ướt sũng cả chiếc quần mẹ mới may. Thấy Lâm khiếp đảm quá, thằng thủ lĩnh đám trẻ mới nảy ra trò đùa ác, hét với đám lâu la: “Đ*o hiểu trai hay gái, chưa gì đã vãi đa’i, bay lột quần nó ra, ta kiểm tra hòn *ái!”. Bon trẻ ùa vào Lâm, thằng tóm đũng, thằng nắm cạp, thằng giật ống. Lâm nước mắt vòng quanh kinh hãi túm chặt quần, nhưng sức lực một chọi mười mấy quả nhiên không đặng. Đến khi đám trẻ lột được quần Lâm ra thì cũng là lúc chàng miệng sùi bọt mép, mắt mũi tai đều trào máu, nấc khan mấy cái rồi ngã lăn ra ngất lịm trên bãi nước. Tất nhiên năm đó Lâm không có tên trong danh sách giải nhất giải nhì quận, bởi khi bác xích lô tốt bụng phát hiện ra Lâm đang lâm nạn và đưa chàng đi cấp cứu thì cũng là lúc trống thu bài đã điểm. Lâm lặng lẽ về quê. Cơn sốc tụt quần đã trở thành một vết thương không thể kín miệng ẩn sâu trong tiềm thức, khiến chàng luôn luôn phải cảnh giác đề phòng. Lâm thậm chí không dám cởi quần dài kể cả khi đi ngủ, và cứ mỗi lần ai đó định tụt quần Lâm xuống là chàng lại chống cự quyết liệt, nước mắt chảy ròng ròng. Lâm Đại Đồn có người chú họ ở Ý đại lợi. Một lần về thăm quê, ông chú bảo Lâm: “Mày có cốt cách tốt, học ở nhà phí đi”. Lâm cười: “Nếu con có cơ hội hẳn không làm hổ danh chú”. Tốt nghiệp trung học chàng bèn theo ông chú sang Ý học nghề tư pháp. Vốn bản tính thông minh sáng dạ, tư chất lại mẫn tiệp nhạy bén nên Lâm học hành rất tấn tới. Đám bạn đồng học vẫn thường phải qua lại mượn bài vở hoặc hỏi han thêm Lâm về kiến thức chuyên ngành. Ngoài thời gian học văn hoá Lâm còn tham gia đều đặn câu lạc bộ Karate của trường, trình độ đã đến thất đẳng huyền đai.

Trong số bạn học của Lâm có nàng Isabelle, con gái một tay trùm mafia trên đảo Tuscany. Isabelle có thân hình bốc lửa với các số đo lý tưởng của một siêu mẫu châu Âu. Cảm Lâm ở trí tuệ uyên bác và tâm hồn nhạy cảm kỳ bí, một lần Isabelle khoả thân đến ký túc xá thăm bạn, những tưởng bạn sẽ cuống quít dìu mình lên giường cùng nhau ân ái. Nào ngờ chỉ thấy Lâm khóc thút thít, hai tay bưng lấy quần mà cương quyết từ chối thưởng thức thân hình thơm ngát đang bốc lửa dục của mỹ nhân. Quả cấm bao giờ cũng ngọt, đối với Isabelle lại càng ngọt hơn bởi nàng chưa từng được đối diện với một nghịch cảnh dục tình nào dớ dẩn đến như vậy. Cũng là một cao thủ trong làng quyền anh, Isabelle một tay đè nghiến lấy cổ Lâm, một tay luồn xuống đũng quần của chàng nắn bóp thăm dò. Buồn thay, trong tay người đẹp là một vật mềm nhũn, đã vậy lại bé xíu cỡ chỉ như con cá chuối trưởng thành. Biết môi trường Tây Âu không phải nơi mình có thể cư ngụ lâu dài, sau mười lăm năm đèn sách, đoạt ba bằng tiến sĩ và một học vị viện sĩ danh dự, Lâm đến xin phép ông chú và từ giã bạn bè trở về quê hương. Về nhà Lâm ra Hà Nội sinh sống theo nguyện vọng của gia đình, xin việc làm tại bộ phận tư vấn luật của chính công ty đa quốc gia nơi Cúc Thu đang công tác. Hôm thi tuyển, Cúc Thu cùng sếp ngồi phỏng vấn chàng. Không có tài liệu nào ghi lại chi tiết nội dung cuộc phỏng vấn, chỉ thấy các nhân viên trong công ty kháo nhau đó là một cuộc toạ đàm vô tiền khoáng hậu về kiến thức chuyên môn uyên thâm của thí sinh cùng khả năng áp dụng uyển chuyển vào thực tế môi trường kinh doanh ở Việt nam. Dĩ nhiên Lâm trúng tuyển đệ nhất đẳng với mức lương cao chưa từng có trong tiền lệ công ty. Nhưng điều đáng nói hơn là sau buổi phỏng vấn hôm đó cả Lâm và Cúc Thu đều bị tiếng sét ái tình đánh gục. Lâm trước vốn chỉ quen với những nàng con gái tóc vàng da trắng dạn dĩ mạnh bạo, nay chàng hết sức khoái cảm trước một hương sắc quê nhà vừa bí ẩn quyến rũ, vừa gần gũi xa lạ. Còn Cúc Thu cũng rung động nghẹn ngào bởi sự uyên bác đáng ngạc nhiên của chàng trai hiền lành mới du học trở về. Tình cảm hai người ngày càng khăng khít với đầy ắp những trao đổi tâm tình, nhưng tuyệt nhiên không dính đến chuyện gối chăn giao hợp. Đối với Cúc Thu đó chẳng phải là bi kịch, bởi quanh nàng còn cả đống tình nhân giàu có khỏe mạnh đang xếp hàng đợi lượt, còn với Lâm tuy nhiều khi cũng cấn cái lắm, nhưng vốn lực bất tòng tâm nên chàng coi như số trời bắt chịu mà yên phận thủ thường.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận