Những tuần lễ ngủ ở nhà dì Hương tôi thường đến nhà Trung chơi từ sáng cho đến tối rồi về nhà dì Hương ngủ cho tiện việc. Hể mỗi lần tôi qua nhà Trung chơi, là mỗi lần tôi gặp Dung. Tình yêu chúng tôi cũng bắt đầu từ đó mà đâm chồi, đơm hoa thêm đầm thắm. Dung tuy không đẹp tuyệt trần như những hoa hậu, như những người mẫu mà tôi từng thấy trong các tờ báo, nhưng ở Dung tôi bắt gặp được những nét đẹp thầm kín. Dung có đôi mắt to, đen, và sâu thẳm. Mỗi lần tôi nhìn đôi mắt nàng là hồn tôi như thu hút vào đấỵ Ánh mắt nàng như một thỏi nam châm cố niếu tôi vàọ Niếu tôi làm cho tôi ngơ ngẫn, ngẫn ngơ. Dung có một nước da rất đẹp. Nó không trắng mà cũng không đen.

Nó chỉ hơi ngâm ngâm, nước da mà người trong xóm nói đùa là nước da bánh mật nhìn thấy muốn ăn. Quả thật, mỗi lần tôi nhìn nàng là tôi muốn chạy lại ôm chầm nàng vào lòng. Lúc đó nàng 16 tuổi, nàng nhỏ hơn tôi một tuổi. Cuộc tình chúng tôi kéo dài được mấy tháng thì Trung phát hiện ra sự?hẹn hò của tôi và hắn đã mách ba me. Dung không cho tôi gặp Dung nữạ Thế là tôi đành xa nàng.

Xac thit hoa vao nhau trong tinh yeu nong chay - Truyen 18+

Xác thịt hòa vào nhau trong tình yêu nồng cháy – Truyện 18+

Thời gian như một cơn gió thoảng, nó chợt đến, chợt đi. Thoáng chốc mà tôi đã rời xa Sài Gòn bốn năm rồi. Bốn năm qua, Sài Gòn không còn trong tâm trí tôi nữạ Thay vào đó là những hình ảnh của khoả thân, vú, lồn, lông, mu, những xác thịt, những lần lăn lộn trên giường, trên bải biển, trên tấm bao nilon cùng với con nhỏ cùng xóm, con Tư.

Sau khi tôi chia tay Dung, tôi buồn lắm. Tôi cứ ra vào ngẩn ngơ như một kẻ mất hồn. Mỗi lần nghĩ đến Dung là mỗi lần tôi giận Trung. Tôi giận hắn lắm. Tôi cứ rủa thầm hắn sinh ra chỉ biết làm kỳ đà cản mũị Hắn sinh ra chỉ biết bú cu tôị Hắn sinh ra chỉ biết chăn trâu mướn. Hắn sinh ra chỉ biết làm đĩ đự?…. Tôi tìm đủ thứ lời lẽ thậm tệ nhất đem ra nguyền rủa hắn.

Tôi thương Dung thật lòng, vì Dung là người tình đầu của tôị Một thứ tình yêu thật trong sáng, không có ý vẩn đục.

Một tình yêu vừa hé nở, nhưng Trung đã nỡ đành lòng cấm Dung gặp mặt tôị Nghĩ xem tôi có nên nguyền rủa hắn không?

Truyện 18+ Xác thịt hòa vào nhau trong tình yêu nồng cháy

Truyen 18+ Xac thit hoa vao nhau trong tinh yeu nong chay

Những tuần lễ ngủ ở nhà dì Hương tôi thường đến nhà Trung chơi từ sáng cho đến tối rồi về nhà dì Hương ngủ cho tiện việc. Hể mỗi lần tôi qua nhà Trung chơi, là mỗi lần tôi gặp Dung. Tình yêu chúng tôi cũng bắt đầu từ đó mà đâm chồi, đơm hoa thêm đầm thắm. Dung tuy không đẹp tuyệt trần như những hoa hậu, như những người mẫu mà tôi từng thấy trong các tờ báo, nhưng ở Dung tôi bắt gặp được những nét đẹp thầm kín. Dung có đôi mắt to, đen, và sâu thẳm. Mỗi lần tôi nhìn đôi mắt nàng là hồn tôi như thu hút vào đấỵ Ánh mắt nàng như một thỏi nam châm cố niếu tôi vàọ Niếu tôi làm cho tôi ngơ ngẫn, ngẫn ngơ. Dung có một nước da rất đẹp. Nó không trắng mà cũng không đen.

Nó chỉ hơi ngâm ngâm, nước da mà người trong xóm nói đùa là nước da bánh mật nhìn thấy muốn ăn. Quả thật, mỗi lần tôi nhìn nàng là tôi muốn chạy lại ôm chầm nàng vào lòng. Lúc đó nàng 16 tuổi, nàng nhỏ hơn tôi một tuổi. Cuộc tình chúng tôi kéo dài được mấy tháng thì Trung phát hiện ra sự?hẹn hò của tôi và hắn đã mách ba me. Dung không cho tôi gặp Dung nữạ Thế là tôi đành xa nàng.

Từ đó tôi bắt đầu giận Trung. Tôi giận luôn cả Dung. Vì giận nên tôi không thèm qua nhà Trung chơi nữạ Thời gian này, tôi buồn bự?, bỏ nhà đi lên chợ và phụ mẹ tôi bán hàng. Tôi phụ bán với mẹ từ mờ sáng đến tối mịt mới về ngôi nhà tranh vách đất của mình mà ngủ khò. Tôi không thèm đi chơi đêm, tôi cũng chẳng thèm đi xem phim hoặc đi xem cải lương như những lần trước.

Cuộc sống của tôi cứ lặng lẽ trôi đi theo ngày tháng với những công việc lặt vặt đó. Cho đến một hôm, sự?xuất hiện của Tư như thay đổi cuộc đời tôị Tôi bước vào một ngỏ rẽ mới để tìm sự?rạo rự? ngày nào.

Trưa hôm ấy, như mọi khi, tôi ra quày tạp hoá của mẹ cân đường, cân đậu bỏ vào bộc nilon cho me.. Phải nói thời gian này, tiệm tạp hóa của mẹ tôi có phần khuếch trương hơn xưạ

Tiệm của mẹ không những bán những thứ như bột ngọt, tiêu, đường, ớt…. mà mẹ còn bán cả gạo và đường ký, đậu, muối, mắm,…. Mẹ còn bán sỉ cho những quày nhỏ hơn để bán lại.

Hôm ấy, tôi đang loay hoay cân thúng đậu đen cho xong để còn về nhà xem cuốn tiểu thuyết “Cậu Bé Cắt Móng Tay” mà tôi mới mượn từ một đứa bạn. Đang làm nữa chừng, mẹ tôi gọi tôi:
– Tèo, con để thùng đậu đó đi. Để tối anh cả đi học về anh cả làm cho. Con phụ con Tư đem gạo chở về nhà dì Tám dùm mẹ rồi về nhà nghĩ đi.

Lúc này nhờ làm ăn khá giả, mẹ tôi cho anh cả tôi học thợ sửa xe gắng máy với một người trong làng. Vì vậy mà tôi có phần vất vả hơn xưạ Tôi không còn đi rong nhiều như trước. Nghe mẹ bảo, tôi nói với mẹ:
– Nhà dì Tám đó ở đâu, con đâu có biết.
– Thì con đi với Tư, Tư dẫn về cho.

Lúc này tôi mới nhìn qua Tự, Tư có mái tóc dài mượt óng. Có lẽ Tư thường ở trong mát nên Tư có một nước da thật trắng. Đôi chân dài và thon trong bộ đồ bộ vải soa bóng láng. Tư nhìn tôi nhoẻ miệng cườị Tư nói:
– Anh làm ơn vát bao gạo dùm em nhạ Nhà em ở gần biển đó.

Nói rồi Tư đi trước. Tôi vát bao gạo thật lớn lên vai đi theo Tự?Nhà Tư cách nhà tôi khoảng 15 phút đi bô.. Cách tiệm khoảng chừng 20 phút. Tôi vát gạo đến nhà Tư xong. Đặt bao gạo xuống, mồ hôi tôi nhỏ giọt từng hàng. Tôi dùng áo quạt lên quạt xuống cho khô những giọt mồ hôi ướt đẫm. Tư nhìn tôi rồi nói:
– Thôi anh để đây được rồi. Anh khát nước không? Em rót anh ly nước nhả
– Ừ, cho tui một ly nước lạnh đi.

Tư ra nhà bếp, múc cho tôi một ly nước lã. Tôi uống cạn một hơi rồi tính đi về phụ mẹ cân cho xong thúng đậu. Bỗng Tư nhìn tôi chăm chăm rồi Tư hỏi:
– Anh tên gì vậy? Mỗi lần em lên lấy đường, lấy gạo, lấy mắm, muối về cho công thợ thấy anh hoài mà không biết tên để kêụ Tư giải thích thêm.
– Tui tên Tuấn, nhưng ở nhà mẹ tui kêu tôi Tèo không hà.
– Anh Tuấn ngộ quá hén.
– Sao lại ngộ? Tôi hỏi
– Tại Tư không thấy anh giống mấy đứa cùng làng. Anh nói chuyện khác hơn bọn nó. Anh kêu má anh bằng mẹ không như tụi tui.
Tự?Nghe nói nhà anh mới tới làng này phải không?
– Ừ. Trước kia tui ở Sài Gòn, nhưng sau này nhà tui dọn vô đây hơn bốn năm rồi.
– Chắc Sài Gòn đẹp lắm ha?? Tư nghe nói Sài Gòn có nhiều thứ mới lạ lắm, có phải vậy không anh Tuấn?
– Tui xa Sài Gòn năm tui mới 13 tuổi. Tui quên hết những thứ ở Sài Gòn rồi. Tui nhớ ít lắm. Ừ, Sài Gòn nhiều thứ khác hơn ở đây.
– Tư chưa bao giờ rời khỏi cái làng này cả. Tư muốn đi Sài Gòn chơi thử lắm, nhưng má Tư hổng cho đi.
– Thôi, tui phải đi dìa để cân đậu cho mẹ tui có bán. Tui dìa nhe.

Nói rồi tôi đi ra cổng. Tư đưa tôi ra tận cửa rồi nàng nhìn theo cho đến bóng tôi khuất hẳn.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận