Tôi hôn Thảo Mi trên trán, trên má, trên môi. Hít thở mùi da thịt. Nghe từng nhịp tim nàng đập. Nếm mật ngọt trên đỉnh vú nàng. Tôi muốn nàng hưởng cái thú ái ân mà nàng chưa bao giờ có với ai. Kinh nghiệm của một người có vợ dạy cho tôi biết phải làm gì để nàng được điều đó.

Tôi cởi quần lót của nàng ra. Một cách tế nhị. Nàng sẵn lòng. Tôi thừa biết. Nước nhờn nàng đã làm ướt mấy ngón tay tôi. Rõ ràng quá rồi!

Tôi chạm vào chỗ kín của nàng lần đầu tiên. Nàng thót lại nhưng lại dạng chân ra. Tôi tìm vào nơi nhạy cảm nhất để “yêu” nàng bằng kỹ thuật mình có.

Ở giữa hai đùi nàng, tôi trân trọng đặt đầu mình vào. Nàng sốt sắng chờ đợi phút giây đó sẽ tới. Cái liếm đầu tiên thật ướt át, êm ái, nhưng đối với nàng còn mạnh hơn con sóng dữ.

Nàng rên rỉ. Kéo ghịt tóc tôi về phía nàng. Hai tay tôi vạch nàng ra, tìm vào đúng vị trí. Hút nhè nhẹ bằng đôi môi và liếm bằng chiếc lưỡi.

Toi tinh nguyen mut con cac ay - Truyen 18+

Tôi tình nguyện mút con cặc ấy – Truyện 18+

Đã lâu rồi tôi chưa nghe lại giọng nói của Thảo Mi, nàng phone cho tôi vì nàng mới chia tay với người yêu, cần người tâm sự. Giọng nàng vẫn còn hồn nhiên bé bỏng như ngày nào.
– Anh Nam, anh vẫn khỏe chứ ? Có rãnh không ?
– Khỏe, còn em ? Có chuyện gì ?

Nàng hẹn với tôi một bửa cơm tối thân mật vào một ngày giữa tuần để tâm sự với tôi về chuyện đổ vỡ của nàng.

Tôi quyết định dấu vợ để đi riêng với nàng. Lý do: bận việc công ty. Vợ tôi chẳng nghi ngờ gì cả.

Tôi ăn mặc chải chuốt thật đẹp đêm đó, một đêm lành lạnh của mùa Thu vừa đến. Điểm hẹn tại một nhà hàng Tàu cuối phố.

Tan sở, tôi vội vả đi ngay. Tới hơi sớm hơn giờ hẹn, tôi đảo một vòng sang sạp báo ở lòng lề đường. Chẳng có gì để xem cả ! Nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm, tôi đến một quán cạnh đó để gọi tách phà phê nóng.

Truyện 18+ Tôi tình nguyện mút con cặc ấy

Truyen 18+ Toi tinh nguyen mut con cac ay

Tôi uống được nửa ly, Thảo Mi xuất hiện. Nàng mặc chiếc áo trắng tay ngắn viền reng thật đẹp và cái váy đỏ tươi tắn. Tôi đón chào nàng bằng một cái ôm thân mật.

– Anh không lạnh à ? – Thảo Mi nói.
– Nhờ tách cà phê nóng … – tôi đáp, cố tình cười duyên với nàng.

Tôi để cho Thảo Mi chọn chỗ ngồi ăn. Nàng chỉ vào cái bàn khuất trong kẹt. Chúng tôi ngồi xuống. Nàng nhìn tôi, tôi nhìn nàng.

– Anh có vẻ đẹp trai hẳn lên – Thảo Mi cười tươi nói.
– Thiệt không! Còn em vẫn đẹp như xưa, nhưng trông hơi tiều tụy – Tôi chấp tay lên bàn nhìn thẳng vào mắt nàng, nói.
– Thất tình mấy tuần qua, không tiều tụy mới là chuyện lạ – Nàng sửa lại mái tóc bồng bềnh.
– Tóc em vẫn còn đẹp quá! – Tôi đắm đuối nhìn nàng.
– Anh sạo quá, cứ khen người ta hoài. Rành tánh nết anh quá … – Nàng e lệ đáp.

Tôi nhìn xoáy trong mắt Thảo Mi. Nàng thật đẹp, nét đẹp diễm lệ với nụ cười má lúm. Hàm răng trắng tinh. Cái mũi cao cao vừa phải. Da sáng mịn. Để ý kỹ, thấy nàng đánh phấn hồng trên má, mắt nàng viền màu xanh nhạt, môi nàng bóng mọng đỏ tươi, làm tôi cứ chăm chăm vào khuôn mặt nàng. Bỗng nhiên tim tôi rộn ràng, nói năng ấp úng.

Chúng tôi gọi thức ăn và nước uống. Tôi cố tình cho nàng trọn quyền lựa chọn để tỏ sự ga-lăng của mình.

Vừa ăn, chúng tôi vừa trò chuyện. Thảo Mi nói nhiều, tôi chỉ lắng nghe. Thỉnh thoảng tôi gắp thức ăn vào dĩa của nàng. Nàng kể rất nhiều chuyện về nàng và người bạn trai, phần lớn là trách móc và giận hờn, có chút chuyện riêng tư ân ái của hai người. Tôi an ủi nàng bằng hết khả năng, kinh nghiệm mình vốn có, cũng như khuyến khích nàng hãy trở về với người bạn trai nếu tình yêu của nàng vẫn còn đó. Để chứng minh sự độ lượng của mình (?).

Dưới ánh đèn vàng lãng mạn. Nàng khóc khi kể lại. Nước mắt rưng rưng đọng lại rèm mi làm cho nàng càng thêm đẹp. Tôi chia sẻ với nàng những điều phức tạp của tôi và vợ để nàng thấu hiểu sự va chạm trong cuộc sống lứa đôi, để nàng vơi đi sự giận hờn. Nàng có vẻ kính trọng tôi lắm!

Trả tiền. Khoác áo. Tôi mời nàng tới một quán nước gần đó để tâm sự tiếp. Sánh vai bên Thảo Mi, tôi nhớ một thuở nào hò hẹn với vợ tôi. Thảo Mi thật đẹp trong dáng người, cách cười, cách nói. Biểu lộ rất tính rất con gái, trầm nhã đoan trang.

Trong quán. Tôi gọi một tách cà phê nóng. Nàng kêu một ly sinh tố mãng cầu. Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên căn bàn nhỏ. Xuyên qua kiếng cửa sổ, thành phố đã lên đèn. Xe cộ vẫn còn tắp nập, nhưng người đi bộ bắt đầu thưa thớt.

Nàng tiếp tục câu chuyện buồn. Tôi kiên nhẫn lắng nghe, dã lã cho nàng vui bằng những câu dí dõm, pha trò. Nàng cười, tôi thấy lòng mình lâng lâng. Có chút tự hào.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận