Chủ nhật thường chỉ có Trường, cô chị của em va bà giúp việc ở nhà. Nhưng mỗi người một giang sơn, ai lo phận nấy nên cũng gần giống như ở nhà một mình. Trường cũng ít đi chơi, em nói la em ít bạn và em thích ở nhà chơi với tôi hơn là đi chơi lông bông với tụi kia (!). Như đã nói, với tôi, tôi coi Trường nhu la một người em, vừa là một người bạn. Tuy đôi khi trong tôi cũng trỗi dậy chút tình cảm hơi khác một chút nhưng tôi dập tắt ngay. Tôi không dám để cho mìng có tình cảm đạc biệt với Trường va cũng không muốn Trường nghĩ xấu về tôi. Trong những lúc gần gũi em, tôi vẫn thường giữ một khoảng cách nhất định với Trường. Nhiều khi, những trò đùa, những cái ôm, những cái vuốt ve vô tình của em làm tôi bối rối. Tôi mong là mình sẽ không để lộ rằng tôi thích nam giới.

Tinh thay tro - Truyen 18+

Tình thầy trò – Truyện 18+

Thế là cũng tìm được việc làm: dạy thêm. Tôi dược giới thiệu đến dạy kèm cho một cậu con trai đang học lớp 11. Tôi biết được vài thông tin về anh học trò mới của mình: 17 tuổi, tên Trường, học lực trung bình và… chấm hết. Nhiêm vụ của tôi là giúp cậu ta có được thành tích học tập cao hơn, cho câu chuyện làm ăn của cha mẹ cậu ta được thêm rôm rả (là tôi nghĩ vậy).

Ngày đầu tiên đi dạy. Lần đầu tiên gặp học trò. Lạy chúa, học trò bự con hơn thầy! Tôi bắt đầu hơi hoang mang vì không biết lúc dạy mà nó làm tôi bực mìng thì có đánh nó được không. Tôi còn tưởng tượng ra cái cảnh học trò đè thầy xuớng đánh túi bụi. Nói thiệt, tôi hơi nhỏ con vì thế nên hay bị khớp trước những đối tượng cao to hơn mình. Còn hên là anh chàng này không to con lắm, tướng tá cũng vừa phải thôi nên chắc là nó có đánh thì tôi cũng còn đỡ được.

Truyện 18+ Tình thầy trò

Truyen 18+ Tinh thay tro

Hú hồn, qua trò chuyên tôi thấy thằng này cũng hiền. Cũng khá dễ thương đấy chứ. Không phải tư khen chứ tôi ăn nói cũng hơi co duyên. Trong lúc nói chuyện tôi thấy Trường cứ hay nhìn tôi chăm chăm. Nhiều lần ánh mắt kia làm tôi khó hiểu. Nhưng tôi tự nhủ buổi đầu gặp nhau mà tạo được ấn tương thế là tốt.

Công việc dạy và học cũng diễn ra êm đẹp. Chỉ có điều thầy trò tôi không xưng hô là “thầy, em” mà Trường gọi tôi bằng anh, tôi gọi lại Trường bằng em. Có một điều thú vị, học trò của tôi có tên là Lam Trường và nó rất thích thú về điều này. Nó khoái nghe tôi gọi nó bằng cái tên Lam Trường đó lắm. Tôi thấy nó trắng trẻo đẹp trai cũng giống Lam Trường.

Trường hay mạc quần đùi khi tôi đến dạy. Đôi khi nó mặc cái quần hơi bó sát, nổi hẳn một “đùm” làm tôi cũng nhiều lần nhìn trộm vào nơi đó. Nó còn đề nghị tôi cứ bỏ quần dài ra, mặc quần đùi cho mát. Nó nói “đàn ông với nhau mà sợ gì”. Nhưng mà đâu có được vì tôi có mặc quần đùi đâu, thế nên lí do tôi từ chối đề nghị của nó là phải giữ lịch sự với tư cách của một ông thầy (!).

Tôi cảm thấy tình cảm của thấy và trò ngày càng thắm thiết. Trường hay kể và tâm sự cho tôi nghe nhiều chuyện của em. Gọi là thầy trò chứ thưc ra đây không phải là tình cảm thầy trò. Tôi coi Trường nhu một người em va đồng thời cũng la một người bạn. Tôi cũng tâm sự với em nhiều điều. Sau giờ học tôi thường nán lại một lát để trò chuyện hoặc chơi điện tử với em. Nhiều lần em nằm dài trên giường nói chuyện với tôi trông rất khêu gợi. Đôi khi tôi thầm hỏi không lẽ em đang trêu chọc tôi. Tôi cũng đã từng tưởng tượng một ngày nào đó, tôi sẽ nàm dài bên Trường, vuốt ve lên làn da trắng trẻo của em. Nhưng đó chỉ la hình ảnh tưởng tượng thoáng qua trong đầu tôi.

Cũng đã gần hai tháng kể từ ngày tôi nhận dạy thêm cho Trường. Mỗi tuần dạy cho Trường 3 buổi nhưng Trường thì cứ đòi tôi hôm nào cũng đến dạy em. Vì còn nhiều công việc nên tôi không dạy em tất cả các ngày được nhưng hầu như chủ nhật nào tôi cũng tới nhà em. Đã nói tôi ăn nói cũng co duyên nên gia đình Trường cũng khá mến tôi. Cha mẹ Trường thường bận công chuyện làm ăn nên cuối tuần cũng ít ơ nhà với thằng con trai cưng. Ông bà có nhã ý bảo tôi có rảnh thì đến nhà chơi, có gì thì chỉ bảo cho em luôn.

Chủ nhật thường chỉ có Trường, cô chị của em va bà giúp việc ở nhà. Nhưng mỗi người một giang sơn, ai lo phận nấy nên cũng gần giống như ở nhà một mình. Trường cũng ít đi chơi, em nói la em ít bạn và em thích ở nhà chơi với tôi hơn là đi chơi lông bông với tụi kia (!). Như đã nói, với tôi, tôi coi Trường nhu la một người em, vừa là một người bạn. Tuy đôi khi trong tôi cũng trỗi dậy chút tình cảm hơi khác một chút nhưng tôi dập tắt ngay. Tôi không dám để cho mìng có tình cảm đạc biệt với Trường va cũng không muốn Trường nghĩ xấu về tôi. Trong những lúc gần gũi em, tôi vẫn thường giữ một khoảng cách nhất định với Trường. Nhiều khi, những trò đùa, những cái ôm, những cái vuốt ve vô tình của em làm tôi bối rối. Tôi mong là mình sẽ không để lộ rằng tôi thích nam giới.

Nhưng chuyện lại không như thế. Một ngày chủ nhật, như mọi lần khác, tôi đến nhà Trường. Cũng như mọi lần, bắt đầu bằng vài câu chuyện phiếm, tiếp theo là tôi ép Trường ngồi vào bàn học và thường thì sau đó là cùng lêm mạng chơi hoặc xem video hoac chơi điện tử hoặc tôi chở Trường đi đâu đó. Nhưng hôm nay khác mọi hôm, đang trong khi tôi ngồi nhìn em giải mấy bài tập thì Trường ngước lên nhìn tôi hỏi:
-Anh Sơn thấy em sao?
– Sao là sao?
– Ví dụ như em có dễ thương không?
– Quá dễ thương.
– Chứ sao anh không thương em?
– …!
Im lặng một lúc, Trường lại ngước lên nhìn tôi.
– Sao anh không nói?
– Hả. À, em nói cái gì? _Tôi đánh trống lảng.
– Em đã để ý anh nhiều lần rồi. Em biết la anh không thích con gái.
– Sao em bíet?
– Em cũng đâu có chắc đâu nhưng bây giờ thì em nghĩ là chắc đúng. Em nhạy cảm lắm mừ.
Tôi chưng hửng và gần như bị sốc. Không nhớ là lúc đó mặt tôi tái đi hay là đỏ bừng lên nữa. Trường cúi xuống viết gì đó vào tờ giấy nháp. Tôi không dám nhìn thẳng vào em nữa. Quá sượng sùng và tôi ước gì lúc đó mìng có thể tan biến ngay lập tức.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận