Năm 1980 tôi vượt biên tới Mả Lai lúc tôi mới chỉ có 16 tuổi. Ở trại tị nạn được 2 năm thì tôi được một gia đình Mỹ trắng ở Idaho bảo lãnh sang Mỹ. Sau khi ở chung với người bảo trợ được vài tháng thì tôi xin ra ngoài ở, vì không muốn phụ thuộc quá vào lòng nhân từ của người bảo trợ mình.
Nhưng ra đời mới chỉ có 18 tuổi, nghề ngổng chẳng có gì, nên chẳng biết làm gì cả ngoài việc đứng lật hambuger ở BugerKing. Việc làm thật là chán ngán nên mỗi ngày tôi thường xuyên lật báo xem coi còn có nghề gì khá hơn không. Một hôm được trời đãi, khi lật báo ra tôi thấy có một câu lạc bộ gọi là “Sống với Thiên Nhiên” đăng báo tìm người biết đấm bóp. Thấy được lời quảng cáo tôi mừng lắm vì đây là nghề cha truyền con nối của gia đình tôi. Tôi lớn lên được là cũng nhờ ông già tôi lang thang khắp phố phường đấm bóp và giác hơi cho thiên hạ. Từ lúc lên bốn là ông già tôi đã bắt đầu dạy tôi đấm bóp rồi. Khi lớn lên, ông ta cũng đã thường xuyên cho tôi theo ông ta để mà thực hành cho nên tay nghề của tôi lúc đó cũng rất là khá.

Tho bop vu chuyen nghiep - Truyen 18 hinh 1

Thợ bóp vú chuyên nghiệp – Truyện 18+

Sáng hôm sau, tôi gọi tới câu lạc bộ để xin việc làm và được gọi tới để phỏng vấn ngay lập tức. Mừng rở vì thấy có nhiều triển vọng tốt, tôi theo địa chỉ để đến ngay. Câu lạc bộ nằm ở trong một khu đồi núi nằm ở ngoài thành phố trông rất là sang trọng. Chung quanh đều được xây tường cao kiên cố. Phía sau dựa vào sườn núi. Ngay cữa ra vào là phòng tiếp tân. Vì từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ bước chân vào một nơi sang trọng và đẹp đẻ như vậy cho nên tôi cảm thấy thật là hồi hộp. Trong phòng tiếp tân chỉ có một người đàn ông trung niên ăn mặc như là một cư dân của Hạ Uy Di, quần đuì, áo sơ mi ngắn tay màu sắc sặc sỡ. Khi tôi giới thiệu rằng tôi là người đã gọi lúc nảy và ngỏ ý xin việc làm thì ông ta cho tôi biết rằng câu lạc bộ của ông ta là một nơi dành cho những người thích sinh hoạt hoà đồng với thiên nhiên, khi sinh hoạt trong đây mọi người thường không mặc quần áo gì cả.

Truyện 18+ thợ bóp vú chuyên nghiệp

Tho bop vu chuyen nghiep - Truyen 18 hinh 2

Sáng hôm sau, tôi gọi tới câu lạc bộ để xin việc làm và được gọi tới để phỏng vấn ngay lập tức. Mừng rở vì thấy có nhiều triển vọng tốt, tôi theo địa chỉ để đến ngay. Câu lạc bộ nằm ở trong một khu đồi núi nằm ở ngoài thành phố trông rất là sang trọng. Chung quanh đều được xây tường cao kiên cố. Phía sau dựa vào sườn núi. Ngay cữa ra vào là phòng tiếp tân. Vì từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ bước chân vào một nơi sang trọng và đẹp đẻ như vậy cho nên tôi cảm thấy thật là hồi hộp. Trong phòng tiếp tân chỉ có một người đàn ông trung niên ăn mặc như là một cư dân của Hạ Uy Di, quần đuì, áo sơ mi ngắn tay màu sắc sặc sỡ. Khi tôi giới thiệu rằng tôi là người đã gọi lúc nảy và ngỏ ý xin việc làm thì ông ta cho tôi biết rằng câu lạc bộ của ông ta là một nơi dành cho những người thích sinh hoạt hoà đồng với thiên nhiên, khi sinh hoạt trong đây mọi người thường không mặc quần áo gì cả.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận