Khi thầy đã đến gần cuối chân đồi và mặt trời đã soi sáng mặt nước hơn, hình ảnh ấp áp đó lại hiện rõ hơn trong đầu thầy nữa, khi thầy đang nhớ lại thầy đã làm thế nào để chồm người lên từ phía sau mông của cô Phipps, và cả hai bàn tay thầy suồng sả vào đôi vú con con của cô. Phoebe Phipps với thể hình mi nhon, có lẽ hợp nhãn với thầy, nhưng đôi nhũ hoa của cô thì săn chắc và âm hộ bó sát mà lúc nào cũng hoen ướt chờ đón dương vật to dài của thầy. Lúc đó thì chỉ có thầy xuất tinh, cô thì không một chuyện mà ít khi thầy để xảy ra cho tình nhân vào những dịp khác trong suốt sự nghiệp tình dục của thầy.

Thay dut buoi vao lon em di em nung qua - Truyen 18+

Thầy đút buồi vào lồn em đi em nứng quá – Truyện 18+

Truyện giả tưởng dựa theo truyện nước ngoài
Truyện về một thầy giáo dạy Văn bán điểm mua dâm trong suốt thời gian dài dạy học và sau đó phát hiện ra chính bản thân vướng phải một sự đau khổ bởi một sự tráo đổi mà thầy không bao giờ ngờ tới cũng như không có lòng mong muốn.

Malcolm Weatherby Covington, bản thân là một nhân tài được xác nhận như một vị giáo sư Văn học tại trường đại học Columbia ở New York và là một người đàn ông có một không hai. Là một vĩ nhân, thầy có thể nói được 7 ngôn ngữ một cách thành thạo, Thầy chẳng những giỏi về cầm, kỳ, thi họa mà còn đã sáng tác vô số bài hát nổi tiếng, nhiều trong số đó đã được công chúng nhiệt liệt tán thưởng.

Ở cái lứa 55 tuổi dù mái tóc bắt đầu lấm chấm hoa râm nhưng thầy vẫn còn phản phất nét phong độ, cao sang. Thể hình của thầy không khác gì một chàng thanh niên cứng cáp. Nói đến diện mạo thì thầy có khuôn mặt khá đẹp trai trông như một nam người mẫu. Còn về áo quần của thầy thì đều được đặt may ở Luân Đôn toàn là hàng quý phái, chẳng hạn như là bộ vest may ở Saville Row, bộ áo sơ mi và cà vạt (thầy thích nhất là kiểu áo xép mềm, bâu cánh lớn) được may ở đường Jermyn và đôi giày da được đặt mua ở Thụy Sĩ, Burlington Arcade. Vớ của thầy và quần lót thì luôn là bằng thứ tơ lụa đắt tiền. Còn khăn tay thì nhất định phải mua tại Brooks Brothers ở Manhattan.

Truyện 18+ Thầy đút buồi vào lồn em đi em nứng quá

Truyen 18+ Thay dut buoi vao lon em di em nung qua

Thầy Covington còn rất rành rẻ tất cả các loại rượu Pháp: nếu ai đó đưa cho thầy bất cứ một ly rượu chát nào thì thầy cũng có thể biết rõ tên và ngày tháng của rượu, nơi sản xuất, ngay cả làng nào và nó được dùng loại nho nào để bào chế. Thầy có thể biết luôn loại nho đó đến từ miền Bắc hoặc là miền Nam!

Không có một người nào có thể biết nhiều như thầy về văn học, nhất là văn học vào thế kỷ 18 thầy biết tất cả các thơ văn và bài luận nổi tiếng. Thầy còn có bộ nhớ thật kinh khủng, thầy như thuộc lòng tất cả các tuần báo được đăng trong suốt những thập niên qua. Vì thế thầy được bầu làm chủ tịch của hội Tân Văn Ngữ vào năm ông chỉ mới 30, cũng như thành viên của hội Harvard và chơi thể thao ở đó một tuần hai lần. Phong cách của thầy thì thật sang trọng, thầy không tậu xe, chỉ thích gọi xe limousine hoặc taxi mỗi khi đi mua sắm, hoặc đi ra ngoài dạo mát.

Với sự tài năng đó của thầy, chẳng mấy chốc thầy đã leo lên tới chức chủ tịch các bang ngành hội. Thầy còn được ghi nhận một trong những người cống hiến nền văn học cho quốc gia. Hơn 25 năm, thầy Convington luôn nhận được nhiều giải thưởng và được đi dự nhiều đại hội quan trọng ở Luân Đôn, ở đó tên tuổi thầy đã đóng góp không ít cho tủ sách văn học trong Thư viện Hoa Kỳ. Dù sinh trưởng ở Hoa Kỳ (thành phố Manhattan), Thầy vẫn còn tìm tàng cội rễ ở New York với chất giọng Ăng-lê chánh cống.

Thầy đã từng dạy học xa ở nhiều nơi trên thế giới như là Edinburgh, Capetown, Toronto, New Delhi, Auckland, Brisbane hoặc Dublin. Thường thì thầy đi dạy theo mùa: du huấn về Nam bán cầu vào lúc trời mùa đông và thường tránh những khu Xích đạo vào mùa hè. Thầy luôn du lịch bằng những ghế ngồi thượng hạng và ngủ trong những khách sạn tốt nhất. Dù thầy là một vị giáo sư, nhưng thầy sống như một ông hoàng không hơn không kém.

Chưa bao giờ lập gia đình, và luôn trung thành với những quyển sách mà thầy đã viết hoặc sửa hoặc từ những bài báo mà thầy viết cho những tạp chí, thầy Covington đã kiếm ra không ít tiền qua bao năm tháng. Thầy thiệt khéo léo đầu tư trong công việc viết lách mà chẳng ai sánh bằng! Hơn nữa, không như những vị giáo sư đồng nghiệp, thầy bỏ xa mọi người về khoản đầu tư vào cổ phiếu. Kết quả của sự gặt hái đó là thầy sống trong một căn biệt thự lớn nằm ở một đường ven sông, gần trường.

o O o

Nếu thầy Covington hoàn mỹ thế kia, thì thầy có chăng một nhược điểm: đó là đàn bà và tình dục, cái mà thầy luôn khát khao không ngừng để tìm kiếm một sự gần gũi bất cứ lúc nào, có khi 2 hoặc 3 lần trong tuần và có khi nhiều hơn nữa. Đã hơn hai thập niên qua, Nghành Văn Khoa đã luôn giành sự ưu đãi cho thầy với biết bao cô nữ sinh văn khoa xinh đẹp ngây thơ đến tìm hỏi hoặc học phụ đạo, cũng như hiến dâng thân xác trinh trắng cho thầy…

Thầy, như các bạn thấy đó, tình cờ hay ngẫu nhiên được sự đãi ngộ không riêng gì bên khu Văn khoa, mà còn về các khu khác nữa kể cả từ những học trò trẻ trung luôn cần có điểm cao hoặc lời giới thiệu tốt để được tốt nghiệp, nhưng “rũi” thay lại bị kém về học lực. Khác với những học sinh giỏi, học sinh kém luôn có sức hấp dẫn về thể hình, dường như chỉ dùng vẻ đẹp của mình để tìm kiếm điểm cao, hơn là cứ miệt mài với sách vỡ. Và đó cũng là “con mồi” mà thầy luôn luôn săn bắt.

Thầy Covington không chỉ riêng gì học thức cao, thông minh mà còn chuyên về những nghiên cứu tình dục. Nhưng thầy Covington luôn công bằng và ban phát điểm cao hoặc lời giới thiệu tốt cho những ai có khả năng đáp ứng nhu cầu tình dục cho thầy đầy đủ. Dù thầy không muốn nhận nó, nhưng chuyện ngẫu nhiên hay đến với thầy, sự đền bù một đêm với đám nữ sinh thường là kết quả của một ngày phụ đạo mệt mõi. Rồi thầy luôn dùng hết khả năng văn học của mình để chiêu gọi đám nữ sinh đến riêng với thầy trong một căn phòng ấm cúng chỉ có hai người và chiếc giường trơ trẽn, với hai thân hình trùng trục…

Một cơ hội mang bầu là một điều dĩ nhiên có thể xảy ra nếu lỡ sơ xót, nhưng thầy có mối tương quan mật thiết với Bệnh viện phụ sản và luôn trả tiền sòng phẳng để giải quyết cho những chuyện ngoài dự liệu: phá thai! Đó là phương pháp mà thầy đã áp dụng với khoảng 5, 7 nữ sinh đã tìm đến thầy với những trường hợp không may. Một trong những số đó, đã từng tự tử sau khi phá thai, nhưng cô ta đã không định để lại lá thư nào cho sự xấu hổ đó và thế là chuyện bí mật của thầy vẫn còn chôn vùi dưới mái trường khu đại học Văn Khoa.

o O o

Deborah van Arsdale, tuổi 20, sau khi nạp đơn và được chấp thuận vào học trường Columbai, ở đó nàng được giới thiệu như học sinh mới trong số 223 học sinh (phần đồng đều là nữ ) của thầy. Cái bẫy bây giờ được giăng lên và chỉ chờ cho con cá mắc câu..

Trong văn phòng nhỏ vào ngày thứ Năm của tháng Giêng, Michael – một trong những người phụ tá dạy của thầy Covington – đang chấm chấm điểm các bài luận văn cho học sinh ở trên bàn, chợt cất tiếng phá tan bầu không khí vắng lặng:
“Thầy, em nghĩ là thầy nên đọc xem cái này, cái bài Triết lý chính trị của Convington của một học sinh tên Deborah van Arsdale đã viết nó như thế này…”
Thầy làu bàu nhấn mạnh mà không cần phải nhìn lên trong khi vẫn tiếp tục gỡ móng tay:
“Hãy cho tôi được yên tịnh, Michael, tại sao tôi phải tốn thời giờ để đọc bài của một học sinh cấp nhỏ. Tôi đã không thèm đọc chúng cả hơn thập niên nay rồi. Chuyện đó phải được giành cho giáo viên thực tập như anh mới phải, ”
“Nè, ” Michael phản ứng, “cái này thì khác hẳn, thầy hãy đọc xem. Nó được viết từ một bài của Covington. Đây, nhìn xem. Tôi mang cho thầy quyển 10 để thầy so sánh, ” và anh ta đẩy một cuốn dầy, đen bằng da lên bàn của thầy Covington.

Thầy Covingtion đọc lướt qua bài viết của trước đó của thầy và không khó khăn gì để nhận ra cách của học sinh đó gần giống như của thầy. Khi đọc xong một đoạn, thầy không muốn đọc thêm, bởi vì lỗi chính tả và ngữ pháp của người nữ sinh này quá nhiều. Cô nữ sinh này rõ ràng là ăn cắp văn của thầy, nhưng nàng lại không ăn cắp cho khéo léo! Trong cuộc đời của thầy, thầy ghét nhất là người ta ăn cắp văn của thầy. Thế là thầy cảm thấy máu tăng lên dường như sôi bỏng. Thầy giận lắm!
Vào lúc đó, Phoebe Phipps, một học sinh tốt nghiệp được thầy ưu ái, thường hay đến đây để hú hí với thầy mỗi thứ Năm, gõ cửa và bước vào.

Cô Phipps rõ ràng thất vọng khi thấy sự hiện diện của Michael Butler trong văn phòng, và cái cười ý nhị mà vừa rồi mới trong phòng vệ sinh nữ cô đã được tập dợt chỉ để giành riêng cho thầy khi gặp mặt, lập tức biến đổi sang thành nghiêm lại. Cô chuyển tấm giấy cho thầy, nhếch mép tỏ vẻ khó chịu khi có Butler ở đó, bắt đầu than van:
“Có một cô… một cô Van Ahsdale muốn gặp thầy, cô ta dường như sốt sắn lắm, và đã hỏi tôi đưa cho thầy tấm giấy này. Cô ta đã đi nhưng nói rằng sẽ trở lại gặp thầy trong 10 phút.”
“Cám ơn, cô Phipps, còn chuyện gì nữa không, ” thầy đáp, cố không bộc bạch chân tướng khi ở trước mặt Michael, và đưa tay lấy tấm giấy bằng hai ngón tay, như người giữ điếu thuốc.
“Ồ, cô Phipps, sẵn đây, có bài liệt đọc mới. Hãy mang copy 200 tấm và mang đến lớp học cho tôi ngày mai. Cám ơn nhiều.”

Thầy nói thêm và đưa cho cô bản liệt kê danh sách học sinh. Cô Phipps, nhìn thầy tức tối như muốn khóc, coi như lần này cô hụt mất một lần được thỏa mãn sự dâm dục. Và chỉ thoáng im lặng không biết phải nói sao, cô ấm ức bỏ đi.
“Và Michael, ” thầy nói, “cám ơn đã mang bài đọc này cho tôi. Tôi sẽ thảo luận với cô Van Arsdale khi cô ta trở lại.” thầy trỏ qua với hai ngón tay đưa cho Butler lại bài luận. Butler trả lại quyển sách 10 vào ngăn kéo, ngã nón chào thầy rồi rượt theo cô Phipps đang rảo bước đi ra ngoài.

Một mình, thầy Covington liếc nhìn vào tờ giấy của cô Phipps đưa, được viết ở ngoài, “gởi thầy Covinton.” Một vòng tròn nhỏ vẻ khuôn mặt cười bao quanh cái tên của thầy. Thầy bỗng nghĩ ngợi, cảm nhận ra một cơ hội nào đó vụt đến, tuy biết rằng cái nguy hiểm mà thầy có thể trả giá thích đáng cho sự lén lút của thầy cùng với nữ sinh. Thầy mặc kệ, mông lung nghĩ ngợi rồi mở tấm giấy ra và đọc:
“Thầy Covington thân mến, em ngại là đã làm một chuyện xấu vô cùng và nó đang ám ảnh trong đầu em suốt mấy ngày qua nếu thầy có thể giành chút thì giờ để giải thích cho em thì hay biết mấy. Đã từ lâu em rất mến mộ tài năng và sự hào hoa của thầy. Hy vọng thầy đáp ứng nguyện vọng của em. Ký tên Debbi van Arsdale”
Lần nữa, cái vòng tròn nhỏ với khuôn mặt cười ý nhị được Deborah vẽ lên chữ “i” tên thầy và một dấu chấm thang khiêu khích to tướng nằm kế.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận