Phọt tinh nơi động suối trăng – doc truyen sẽ gay mp3. Tảng đá thấp nên hai chân nàng buông thỏng đã chạm đất. Nó kéo cho đến khi mông của nàng vừa ngay cạnh tảng đá. Đoạn, con sói cúi xuống, đưa đầu vào giữa hai chân nàng, gạt hai chân Vân Anh ra, và bắt đầu những động tác của chiếc lưỡi mà đã một lần làm Vân Anh lên tột đỉnh khoái cảm. Khi cơn cực khoái bùng ra khắp thân thể người con gái, thì cũng là lúc con sói chồm lên đút mạnh dương vật của nó vào cửa mình Vân Anh. Vân Anh đang ngụp lặn trong cơn khoái cảm, bỗng thấy toàn thân được ôm ấp bởi lớp lông dày, ấm và âm đạo được lấp thật đầy bởi một vật vừa mềm mại nhưng vừa rắn chắc. Vật ấy tiếp tục đi ra đi vào, thật lâu, thật dai, làm cảm giác sướng khoái tưởng đâu sắp hạ bỗng trở lại, rồi trở lại nữa đến mấy lần. Nàng cảm thấy có chất nước nong nóng trong âm đạo.

Phot tinh noi dong suoi trang - Truyen 18+

Phọt tinh nơi động suối trăng – doc truyen sẽ gay mp3

Phim chỉ dành cho người trên 18 tuổi

Ánh nắng chiều chỉ còn rơi rớt vàng vọt trên đỉnh Sen Vàng, từng lớp sương khói đã tỏa ra bàng bạc. Vài đàn chim hạc bay ngang lưng trời, để vọng lại những tiếng kêu thểu não trong lòng nàng Vân Anh. Trở về mái nhà tranh bên sườn đồi, nàng nổi lửa nướng con cá mới bắt được dưới suối. Vài củ khoai cạnh bên, nàng sẽ lùi vào tro. Bấy nhiêu có lẽ cũng đủ cho nàng ăn đến hết ngày mai. Nhiều năm đã trôi qua từ ngày vợ chồng nàng rời bỏ làng quê tha phương cầu thực, lưu lạc đến nơi hoang sơ này. Quanh đây chỉ là sơn lâm không một bóng người, nhưng khoai sắn, rau quả hoang dại có đủ cho cuộc sống. Dưới suối cá lội đầy dòng, trên ngàn thì có gà rừng, thỏ, cheo. Vợ chồng nàng bèn dựng túp lều tranh, nương tựa vào chốn đất hoang.

Một ngày kia, có chàng tráng sĩ lạc đường, ghé vào mái tranh xin trú chân. Ngoài trời mưa rả rích, người tráng sĩ và chồng nàng bàn chuyện thế cuộc suốt năm canh, để rồi hôm sau, người chồng quyết định sẽ theo tráng sĩ lên đường đi cứu nước. Năm năm đằng đẳng trôi qua, chồng nàng vẫn chưa quay về. Chiều chiều nàng vẫn đứng ngóng nơi triền đồi, mong nhìn thấy ánh thép nơi chuôi gươm của chàng phản chiếu nắng tàn. Nhưng ngày qua tháng lại chỉ thấy mịt mù cây lá, không một tiếng ngựa hí, một tiếng quân reo.

Phọt tinh nơi động suối trăng – doc truyen sẽ gay mp3

Truyen 18+ Phot tinh noi dong suoi trang

Đêm khuya, ánh trăng chiếu sáng vằng vặc bên suối, Vân-Anh nằm trằn trọc trên chiếc chõng tre, nghe quạ đêm cất những tiếng lạnh lùng. Đột nhiên, nàng nghe như có tiếng ai cào cào vào chiếc cửa. Nín thở, Vân Anh bật ngồi dậy. Nàng nhẹ nhàng với tay lấy thanh tre dài vót nhọn, cầm chặt trong tay rồi tiến ra. Qua khe hở, nàng thấy một con sói trắng bị thương đang cố gọi cửa. Chưa bao giờ nàng thấy một con sói to và có bộ lông trắng đến như thế. Mủi tên cấm vào vai nó, máu ra thấm đỏ cả lớp lông dày. Vân Anh mở cửa, con chó rên ư ử, đến phục dưới chân nàng. Nàng xem xét vết thương của nó rồi quay vào bếp, lấy nắm lá phơi khô trong chiếc bao da mà nàng vẫn treo trên tường. Trở ra, nàng quì xuống, lấy thế kéo bật mủi tên ra khỏi vai con chó trắng rồi đắp mớ lá thuốc khô vào. Con sói trắng ngồi yên trong tay nàng một chút rồi bò ra nằm nơi góc nhà. Sáng hôm sau, khi những tia sáng vừa lập lòe trên ngọn cây thì con sói đã đứng lên, chạy qua chạy lại như muốn bảo nàng theo nó. Vân-Anh cầm thanh tre chuốc nhọn làm vật phòng thân rồi đi theo con vật. Con sói trắng nhảy qua mấy tảng đá bên dòng suối, ngược triền đồi chạy đến một vùng có nhiều phiến đá to. Đàng sau vài cội tùng già cỗi là một cửa hang. Bên trong, hang mở rộng ra, mát lạnh. Cả một cảnh tượng đầy máu và nồng mùi tanh hôi bỗng hiện ra trước mặt nàng. Xác của một con sói cái cùng bầy sói con nằm la liệt, bộ lông trắng nõn của chúng đã bị lột sạch, để lại đống thịt da bầy nhầy máu me. Vương vãi trên mặt đất còn dấu vết vài mủi tên, lưỡi dao gãy, cùng cứt đái của bọn thợ săn. Con sói trắng chợt tru lên từng hồi thảm thiết rồi chạy biến vào rừng. Vân-Anh nhặt cành khô chất vào hang rồi nổi lửa đốt hết đống xác sói đang sình thối.

Từ hôm đó, cứ vài ngày là nàng lại thấy con sói trắng đến viếng nàng. Nó luôn mang cho nàng một con thỏ hay con hoẳng nhỏ vừa bị giết. Thấm thoát vài mùa trăng lại trôi qua trong đơn điệu. Buổi sáng kia, khi nàng đang bắt cá dưới suối thì chợt nghe có tiếng người đến gần. Phía trên bờ bên kia dòng nước, một toán thợ săn ba tên có vẻ hung tợn, tay cầm cung tên giáo mác, chỉ trỏ về phía nàng. Có tiếng la lớn:
– Mụ kia. Lên đây cho chúng ông hỏi chuyện!

Vân-Anh giả vờ không nghe, tên thợ săn ra hiệu cho đồng bọn lội xuống nước, đến nắm hay vai Vân-Anh kéo đến trước mặt hắn. Gã thợ săn đưa bàn tay chai đá nâng mặt nàng lên rồi cười hể hả:
– Trong rừng sâu sao lại có mụ đàn bà đẹp như thế này. Đúng là tiên nữ bên bờ suối.
Đoạn hắn quay qua hai tên kia:
– Dịp may hiếm có! Hôm nay chúng mình sẽ làm thịt con tiên nữ này!

Ngay lập tức hai tên kia đè nàng ra. Một tên ghì hai tay nàng xuống đất, còn tên kia rút dao kề vào cổ nàng hâm dọa, đoạn xé tung áo váy của nàng. Tên trùm mĩm cười nham hiểm, tuột quần ra, quì xuống trước mặt Vân Anh. Tay hắn nắm hai chân nàng banh ra. Vân Anh thấy đau điếng như có vật gì thật to và cứng như gỗ đâm vào cửa mình nàng. Nàng thét lên kinh hoàng, dùng toàn lực đạp tên thợ săn té ngữa. Vân Anh vùng dậy, bất kể thân thể đang trần truồng, ù té chạy thật nhanh lên triền đồi. Nàng thấy một dòng máu đỏ từ cửa mình nàng đang chảy xuống chân. Bọn thợ săn tức tốc đuổi theo, Vân Anh cố nhắm mắt cắm đầu cắm cổ chạy. Một tên lắp nỏ bắn trúng vào vai nàng. Vết thương đau buốt xương khiến nàng quị xuống ngay lập tức. Nàng lồm cồm ngồi dậy định chạy tiếp thì bị một cú đá trời giáng vào hông làm lăn ra đất. Tên thợ săn cúi xuống. Bây giờ nàng mới thấy hắn đã làm gì nàng. Tay hắn từ từ đút cái cán rựa bằng gỗ sần sùi vào cửa mình nàng. Vân Anh cắn răng đau đớn, mắt nhắm nghiền.

Ngay lúc đó, một bóng trắng từ trong rừng như tia chớp nhảy vọt ra cắn vào cổ tên thợ săn. Hắn ngã ra đất, hai mắt trợn ngược. Con sói trắng thật to nhe hàm răng nhọ hoắc cắn sâu vào yết hầu của hắn làm hai dòng máu phụt ra ướt đẫm cả áo. Một tên chạy đến vun dao toan đâm con thú trong khi tên còn lại lắp nỏ. Mủi tên bay ra, cho sói bổng nhảy vọt sang một bên làm mủi tên cắm sâu hút vào giữa ngực tên cầm dao. Gã bắn nỏ điên tiết văng tục đuổi theo con sói. Thừa cơ hội, Vân Anh cố cắn răng lồm cồm ngồi dậy, cắm đầu chạy vào rừng. Nàng leo, bò, chạy hết sức lực mà không biết mình chạy đi đâu. Một hồi thấm mệt, quỵ xuống, nàng chợt thấy có cái cửa động nằm khuất sau mấy bụi cây. Cửa động nhỏ, nàng phải bò vào, nhưng bên trong lại thật rộng và sáng. Có dòng thác nhỏ từ cao trên đỉnh động đổ xuống một hồ nước trong veo. Bên bờ hồ là bãi cát mịn với nhiều phiến đá phẳng lì phủ đầy rêu, hoa dại, lan rừng mọc xen trong kẻ đá. Vân-Anh cắn răng nhổ mủi tên ra khỏi vai rồi ngả người xuống phiến đá rêu. Tay nàng hái vội mấy nắm lá quen thuộc áp vào vết thương cho ngừng máu rồi chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị, cơ thể lên cơn sốt hầm hập. Vân Anh không biết nàng nằm bất tỉnh trong hang đá bao lâu, nhưng khi tỉnh lại nàng thấy đói và khát khủng khiếp. Nàng loạng choạng bò xuống bờ hồ, vốc mấy ngụm nước mà uống lấy uống để. Nàng chợt thấy bên phiến đá có ai đã để sẳn vài trái cây rừng. Không ngần ngại, nàng cầm lấy cắn ăn như người chết đói. Nàng cố đứng lên thì chợt nhớ là mình đang trần truồng như nhộng. Những vết thương trên người nàng bấy giờ đang lúc tấy đỏ, đau điếng dù máu đã đông khô cứng. Nàng bước chậm ra cửa hang, bò ra ngoài, hi vọng tìm lại được bộ váy áo. Lúc đó, Vân Anh mới định hướng được là mình đã chạy khá xa. Từ trên dốc đá, nàng nhìn thấy căn nhà tranh của mình tít bên dưới bị đốt cháy rụi, khói đen còn bốc lên xám xịt. Nàng bật khóc nức nở rồi lồm cồm bò trở vào hang, ngả nhoài người lên bải cát, toàn thât rát buốt.

Khi nắng tàn, nàng chợt nghe có tiếng động. Từ ngoài, một con sói trắng to lớn hùng dũng đi vào. Miệng nó ngậm một mớ rau dại, đến nhả ra bên cạnh Vân-Anh. Nó đứng tần ngần một chút, chợt nhảy vọt lên tảng đá trên cao, chồm cắn một mớ lá nhai lấy nhai để. Đoạn nó trở lại bên cạnh Vân-Anh, thè lưởi liếm lên các vết thương của nàng. Chất lá sền sệt, nong nóng như dầu, cộng với cảm giác nhột nhột, “rờn rợn” vì lưởi con vật liếm trên da thịt làm nàng thấy bớt đau. Con sói liếm các vết thương trên người, rồi bỗng đưa lưỡi vào liếm nơi cửa mình nàng. Lúc này nàng mới nhớ lại vết thương đau nhói vì thành âm đạo bị rách. Nàng nhẹ nhàng dang rộng hai chân cho con sói dễ dàng liếm vào bên trong. Một cách thành thạo, nó đưa lưỡi thật sâu vào trong âm đạo, liếm lớp dầu lá đều khắp trong đó. Cái nóng của dầu, cộng với động tác ra vào, ngọ ngoại của cái lưỡi ngay nơi nhạy cảm nhất của con gái, làm Vân Anh thấy bị kích thích là lạ. Nàng nằm yên cho con sói làm việc, âm thầm tận hưởng những cảm giác nhè nhẹ không tả được.

Những ngày kế tiếp, trời đổ mưa tầm tả. Hang đá về đêm lành lạnh làm Vân-Anh không thể chợp mắt. Nàng nằm co ro trên tảng đá phủ rơm, thầm ước có được một cái chăn hay mảnh vải để quấn vào người cho ấm. Nàng cố đập đá gây lửa nhưng mọi thứ trong động đều ẩm ướt, không cháy được. Con sói trắng nằm trên tảng đá cao nhìn nàng như thông cảm. Chợt nó nhảy xuống, đến nằm bên cạnh Vân-Anh. Lớp lông dày và trắng tinh của nó chạm vào da thịt làm nàng thấy ấm áp dễ chịu. Nàng ôm nó vào lòng, thu hơi nóng của nó vào người. Con sói thật to. Nó đứng lên, dang rộng bốn chân rồi nằm phủ lên người nàng như chiếc chăn bông. Cảm giác ấm áp làm nàng thấy dễ chịu và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ngày qua ngày, Vân Anh từ từ hồi phục. Nàng đánh bạo ra ngoài tìm củi khô. Lúc đầu nàng ngượng ngùng, vừa đi vừa nấp vì sợ có người nhìn thấy tấm thân trần truồng của mình. Dần dần, Vân Anh cảm thấy tự nhiên hơn vì chung quanh chỉ toàn núi rừng hoang vắng. Nàng gôm một đống củi khô chất trong động, đập đá gây lửa bên ngoài cho khô, rồi mới mang mồi lửa châm vào đống củi. Từ khi có lửa, con sói trắng lại mang về thỏ, mang, hoẳng. Vân-Anh lột da chúng, dùng đá cạo sạch rồi phơi khô, kết lại để làm áo che thân. Cuộc sống bấy giờ bỗng trở nên dễ chịu hơn xưa vì nàng không phải lo việc kiếm ăn. Nàng dùng toàn thời gian chế tạo ra các vật dụng trong nhà từ gỗ, từ đá, với dây leo, cỏ rơm, da thú, xương thú.

Đêm trăng tròn, mặt trăng sáng trưng hiện rõ qua lỗ hỗng trên vách động. Con sói trắng đứng trên tảng đá cao, nhìn trăng cất lên những tiếng tru thảm thiết. Nằm co ro trên tản đá phủ rêu, nàng thấy đôi mắt sói dường như long lanh nước mắt. Nó chợt quay lại nhìn nàng. Dưới ánh trăng, bộ lông trắng tinh của nó như toả sáng huyền dịu. Con sói từ từ leo xuống nằm bên cạnh Vân-Anh. Nàng ôm nó vào lòng. Lớp lông trắng dày, mịn, ấm áp của nó luôn làm nàng thấy dễ chịu. Nó đứng lên, Vân Anh chợt nhìn thấy “cái đó” ở giữa hai chân sau con chó đang nở lớn và dài ra. Con sói nhìn nàng như van xin. Vân Anh cố tránh ánh mắt của nó. Con vật phát ra những âm thanh trong cổ như cầu khẩn, rồi cúi đầu đưa lưỡi liếm nơi cửa mình nàng. Nó liếm đúng ngay một chỗ làm nàng giật bắn người lên. Cái cảm giác thật lạ, thật khoái lạc mà nàng chưa từng biết đến dù đã lấy chồng nhiều năm. Nàng bám tay vào đá, cứ mỗi lần lưõi con sói liếm qua chỗ ấy là nàng lại nín thở vì sướng khoái. Cuối cùng, từng hồi, từng đợt của cái cảm giác thích thú đó cứ dâng cao, chồng chất lên nhau, cho đến lúc nó bùng nổ thật mãnh liệt khắp người nàng. Ôi, cái khoái cảm thật tuyệt vời, thật … Nàng không biết làm sao tả được nó. Vân Anh nằm yên buông xuôi, tận hưởng cho đến lúc cảm giác dần dần hạ xuống. Con sói bỗng chồm chồm như muốn “nhảy” nàng. Vân Anh cả thẹn, mặt đỏ rần lên. Nàng khép chân lại, đẩy con sói qua một bên, rồi ôm nó mà chìm vào giấc ngủ.

Một mùa trăng lại trôi qua, khi mặt chị Hằng lại gần tròn, Vân Anh bỗn thấy trong lòng xao xuyến chi lạ. Kỷ niệm về cái cảm giác khoái cảm đêm nào bỗng trở lại. Nàng muốn đẩy nó ra khỏi đầu nhưng sao vẫn sâu kín mong ước được hưởng cảm giác ấy lần nữa. Đêm xuống, nàng nằm trên tảng đá, thầm mong cho chuyện cũ sẽ tái diễn.

Dưới ánh trăng tròn, con sói trắng bất chợt xuất hiện trước mặt Vân Anh. Nó hùng dũng tiến tới, chống hai chân trước lên tảng đá, chỗ hai vai nàng, rồi nhè nhẹ kéo nàng ra phía cạnh tảng đá. Tảng đá thấp nên hai chân nàng buông thỏng đã chạm đất. Nó kéo cho đến khi mông của nàng vừa ngay cạnh tảng đá. Đoạn, con sói cúi xuống, đưa đầu vào giữa hai chân nàng, gạt hai chân Vân Anh ra, và bắt đầu những động tác của chiếc lưỡi mà đã một lần làm Vân Anh lên tột đỉnh khoái cảm. Khi cơn cực khoái bùng ra khắp thân thể người con gái, thì cũng là lúc con sói chồm lên đút mạnh dương vật của nó vào cửa mình Vân Anh. Vân Anh đang ngụp lặn trong cơn khoái cảm, bỗng thấy toàn thân được ôm ấp bởi lớp lông dày, ấm và âm đạo được lấp thật đầy bởi một vật vừa mềm mại nhưng vừa rắn chắc. Vật ấy tiếp tục đi ra đi vào, thật lâu, thật dai, làm cảm giác sướng khoái tưởng đâu sắp hạ bỗng trở lại, rồi trở lại nữa đến mấy lần. Nàng cảm thấy có chất nước nong nóng trong âm đạo. Khác với những khi gần chồng, chất nước ấy từ con sói dường như cứ từ từ chảy liên tục chứ không bắn ra thật nhanh, thật ngắn ngủi như ở đàn ông. Con sói cố đẩy một cái gì thật to vào cửa mình nàng. Nàng cảm thấy chỗ kín như bị căng ra, như bị ai nhét một quả quất vào. Nàng thử đẩy con sói ra thì không còn được nữa. Dương vật con sói đã dính chặt vào người nàng. Không còn cách nào khác, Vân Anh đành nhấc hai chân lên ôm qua lưng con chó. Người và vật quyện vào nhau như thế và chìm vào giấc ngủ.

Những gì xảy ra đêm đó làm Vân Anh suy nghĩ nhiều suốt mấy hôm. Nó bảo vệ nàng, hàng ngày nó đi tìm mang thức ăn về cho nàng, và nay thì nó đã ân ái với nàng. Giữa nơi sơn lâm không một bóng người, không có ai lên tiếng thị phi về mối tình giữa nàng và con sói. Những ngày trong động vắng, có một sự sống kề bên cũng làm nàng thấy bớt cô đơn hơn khi còn ở nơi lều tranh. Con sói đến với nàng khi nàng buồn, cho nàng sự ấm áp khi trời trở lạnh, không khi nào gây cho nàng điều gì khó chịu.

Một năm thấm thoát trôi qua nơi hang động có dòng suối đổ xuống hồ nước trong. Vân Anh và con sói trắng sống hạnh phúc bên nhau nơi đó. Ở nơi mát mẻ, ít phải dãi nắng dầm mưa, lại tắm nước suối trong nên da thịt nàng trở nên mịn màng, trắng trẻo. Mái tóc nàng mọc dài đến chân và mềm mại vì được gội hàng ngày với các loại dầu cây cỏ. Thức ăn đầy đủ làm người nàng hồng hào, những đường cong con gái căng đầy nhựa sống. Thời giờ nhàn rỗi, nàng phơi lá cọ khô làm giấy, tìm phẩm màu trong rừng làm mực, rồi tập làm thơ. Nàng bắt đầu nhớ lại chữ nghĩa phụ mẫu đã dạy cho nàng từ nhỏ, trước khi ông bà qua đời khiến đời nàng long đong. Rồi những đêm trăng tròn là những đêm ái ân giữa người và thú, tuy khác hình hài nhưng khoái lạc tuyệt vời hơn cả khi nàng mây mưa cùng chồng, vốn chỉ ích kỷ lo phần mình. Nàng luôn giữ cho bộ lông sói luôn được trắng trẻo, sạch sẽ bằng cách bắt nó xuống hồ tắm sau khi đi săn về. Theo thời gian, con vật dường như có vẻ già đi. Vân Anh chợt thấy buồn khi nghĩ đến ngày con sói sẽ ra đi…
Một ngày kia, con sói bỗng tha ở đâu về được một cái gùi da cũ kỹ, trong đó có bộ áo quần đàn ông, con dao, và ít nén vàng dấu kỹ dưới đáy. Trời mưa lớn mấy hôm trước đã làm lở một phần sườn đồi, để lộ ra bộ xương khô của hai tên thợ săn ngày xưa, cùng cái gùi này. Đã lâu không được mặc quần áo, Vân Anh cảm thấy là lạ trong bộ đồ đàn ông rộng thùng thình. Nhưng ít ra bây giờ, không còn trần truồng nữa, nàng có thể tìm về nơi có làng mạc để mua vài thứ cần thiết cho cuộc sống.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận