Bổng vào lúc ấy, một bé gái mặc chiếc váy màu trắng cầm một cành nhuệ lấp ló sau một bụi cây & nhìn họ chăm chú rồi thoát chạy đi. Và Hải đã không nhình thấy – Nàng choàng qua người anh, rồi Hải cầm lấy bàn tay của nàng & đặt lên mặt mình, rồi từ từ đặt nụ hôn vào môi nàng, mắt nàng nhắm nghiền lại để thưởng thức cái hương vị ngọt ngào ấy, Hải thầm khẻ: Em đẹp quá – bởi vì anh biêt rằng anh sẽ yêu em đến chết mất. Mộng Cầm không còn nghe gì nữa chỉ thấy trong mình nóng ran như lửa, các thớ thịt bên bắp đùi cứ dật dật liên hồi, đôi tai thì lùng bùng như có ai đó đang thổi hơi vào.

Mau lon em tua giot le sau - Truyen 18+

Máu lồn em tựa giọt lệ sầu – Truyện 18+

… Dù Nàng đã có chồng, nhưng thân hình vệ nữ của Nàng ôi! vẫn tuyệt làm sao, bờ khe Vệ Nữ như dòng suối mát ngập tràn dòng nước tuyệt dịu, khi nếm vào làm cho ta cảm thấy dâng dâng sự cảm xúc & thú tình trong con người ta bổng bừng bừng trổi dậy hồn ta đang đi lạc vào cỏi hư vô và rồi một dòng tinh khí đầy sinh lực quyện vào dòng suối mát chảy về nơi ấy …

Đã ba năm rồi Hải mới gặp lại Nàng. Nàng vẫn ngổi bên chiếc bàn tre cách tân nhỏ & một lọ hoa Nhật Bản với những bông hoa thủy tiên bằng giấy, trước mặt là một đĩa cao chất đây hoa quả. Với những cử chỉ rất thận trọng & không thể nhầm lẫn được, Nàng đang gọt cam, và Hải đã nhận ra Nàng ngay…

Có lẽ Nàng đã bắt gặp vẽ bất ngờ đến sững sốt khi nhìn vào đôi mắt của Hải. Nàng đã không nhận ra Hải ư! thật không thể tin được! Hải điểm một nụ cười với Nàng, và Hải cố nhíu mày rất ngạc nhiên bước lại gần Nàng, bất giác Nàng vội nhắm mắt lại như thuở nào… Hải kề vào cổ Nàng thổi vào tai Nàng một làn hơi dịu êm, Nàng rùng mình và đắm đuối đang chờ đợi cái cảm giác bao năm đã không đến với Nàng. Hải từ từ đặt một nụ hôn say đắm lên đôi môi ửng hồng bao năm đợi chờ. Bất cần bao cặp mắt đang hướng về Nàng. Không riêng gì Nàng – Hải cũng vậy, không hiểu vì sao nữa, Hải là một người từng trải, đã nếm bao đắng cay vui buồn oán giận, đã bao cô gái đi qua trong đời chàng. Nhưng sau ba năm, khi đặt nụ hôn lên đôi môi Nàng toàn thân cảm thấy rủn tuỷ, một làn hơi ấm chạy suốt từ miệng xuống tận sương mu, cái cảm giác rần rần chạy đến đầu con cu không thể nào cưởng lại được…

Thình lình một que diêm được bật lên, ánh lủa bừng sáng kèm theo tiếng nói:
Thưa Anh Chị dùng gì ?

Cả hai chợt tỉnh, Nàng đặt quả cam xuống bàn và Hải đẩy vôi chiếc ghế ra sau. Nàng rút bàn tay bé nhỏ ra khỏi Hải.

Hải trả lời: Anh cho ly café pha kiểu Việt nam!
Vâng có ngay thưa Anh.

Truyện 18+ Máu lồn em tựa giọt lệ sầu

Truyen 18+ Mau lon em tua giot le sau

“Mộng Cầm!” Hải thốt lên. thật tình cờ phải không em. Trong một giây anh không thể nhận ra em, thật đấy. Em ngồi xuống đi. Em đã ăn chưa ? Em có uống một chút café không? Nàng thoáng do dự, nhưng Nàng đang chờ đợi cái giọng nói ấy đã ba năm rồi.

“Vâng” cho em xin một café giống anh đi. Và Nàng ngồi xuống đối diện Hải.

“Em thay đổi nhiều quá” Hải nói, và quan sát Mộng Cầm, ánh mắt long lanh hồ hởi như thuở nào. “Gái một con trông mòn con mắt” ông bà ta quả không sai. Anh chưa bao giờ thấy em hồng hào như hôm nay.

“Thật ư ?” – Nàng bỏ khăn quàng cổ xuống, nhưng em thấy mình không được khoẻ lắm. Thời tiết này làm em không chịu nổi, anh biết mà”

“Ứ nhỉ em không thích cái lạnh…”

“Ghét nữa là đằng khác”. Nàng chợt rùng mình. Và điều tồi tệ nhất là nó làm cho người đã già lại cảm thấy mình trẻ… Nhưng anh cũng thế mà, anh rất ghét cái lạnh nên đã đăng ký với Hảng làm luôn tại Việt Nam đó còn gì !!!

Hải đột nhiên cắt ngang: – “Xin lỗi em” kèm theo ánh mắt u buồn oán hận. Nhưng trong tâm trí Hải vẫn còn in đậm hình bóng của Mộng Cầm… trong ba năm qua.

Hải hồi tưởng lại ba năm về trước và một điều không bao giờ thay đổi – đó là giọng nói miền Bắc pha lẫn miền Trung của Nàng – tuyệt vời – và cách nói đầy lôi cuốn. Hải thường tự nhủ và không thể nào hiểu được làm sao cái giọng nói ấy lại cứ ám ảnh tâm trí Hải suốt ba năm qua…

Hải nhớ lại buổi đầu tiên gặp Mộng Cầm tại New Garden, Mộng cầm vô cùng ngạc nhiên khi Hải chẳng biết tên & tí gì về các loài hoa cả. Cho đến bây giờ Hải nhớ lại anh vẫn chưa thể hiểu hết những gì Mộng Cầm đã nói hôm ấy. Nhưng mỗi khi trời đẹp & ấm áp, và khi anh bất chợt nhìn thấy những sắc màu tươi sáng, thì kỳ diệu thay, Hải lại nghe giọng nói ngọt ngào văng vẳng bên tai: “Hoa phong lữ này, hoa vạn thọ này, cỏ roi ngựa nữa nè…” Và dường như đó là ba từ còn đọng lại trong trí nhớ của Hải mãi, trong tất cả những gì thuộc về cái ngôn ngữ tuyệt trần của lãng quên ấy…

Mộng Cầm sau khi đã hoàn tất đại học kinh tế ở Hà Nội. Bố Mộng Cầm tuy đã nghĩ hưu do mất sức lao động nhưng trước đã công tác tại văn phòng chính phủ Việt nam tại Hà Nội nên quen biết rất nhiều người và Mẹ là gốc Huế hiện đang làm cho bên phòng đối ngoại của vp Chính phủ, nên đã nhận được một xuất tài trợ học bổng từ Thống Đốc Bang Florida cho một sinh viên của trường ĐH Kinh Tế đã hoàn tất luận án tốt nghiệp đạt loại giỏi – Thế là Mộng Cầm được sự giúp của Bố Mẹ nên đã được du học tu nghiệp tại Florida trong 18 tháng. Khi hoàn tất khoá học sẽ được được Hảng dược phẩm U.S Pharmacopie (USP) nhận training hoàn tất khoá tu nghiệp. Giám đốc điều hành đã ủy nhiệm cho hai nhân viên gốc Việtnam chịu trách nhiệm training cho Mộng Cầm là Hải & Mike Võ. Hải là dân Marketing của Hảng còn Mike là nhân viên phòng kế toán, chơi rất thân với nhau nhưng có hai cá tính hoàn toàn khác biệt. Một bên rất ư là lãng tử & đa tình còn Mike thì trầm lặng & trí thức – Đều cao to đẹp trai y nhau.

*
* *

… “Nhưng cái ký ức đó, giờ đây trong câu chuyện của Hải, dường như đã trở lại. Đó là một buổi chiều thật tuyệt vời, sau khi đãm nhận trách nhiệm vụ lần đầu tiên đưa nàng về, vì trước đây nàng vẫn thường đi xe bus, nhưng hôm nay về sớm nên Hải muốn ngõ ý đưa nàng về.

Hải nói:- Mộng Cầm, đây là ngày đầu tiên em đi trên con đường này, hôm nay trời nắng ấm anh biết có vườn hoa New Garden gần đây rất đẹp, em muốn ghé qua xem cho biết không? Hai chử ‘nắng ấm’ và kèm theo nụ cười đa tình của Hải đó cứ như một giai điệu đang ngân lên trong đầu Mộng Cầm, và bất chợt nàng đáp: Tuyệt – Hoa là thứ không thể thiếu đối với em. Sau một khoảnh khắc yên lặng, anh chợt quay sang và đặt đầu mình vào lòng nàng.

“Anh ước gì” anh thì thầm nhỏ nhẹ vơi đầy vẻ tâm trạng, “giá như lúc này anh đã ngấm thuốc độc của các loài hoa và lìa bỏ cuộc đời – ngay lúc bây giờ” – thấy ghét:- Nàng đáp

Bổng vào lúc ấy, một bé gái mặc chiếc váy màu trắng cầm một cành nhuệ lấp ló sau một bụi cây & nhìn họ chăm chú rồi thoát chạy đi. Và Hải đã không nhình thấy – Nàng choàng qua người anh, rồi Hải cầm lấy bàn tay của nàng & đặt lên mặt mình, rồi từ từ đặt nụ hôn vào môi nàng, mắt nàng nhắm nghiền lại để thưởng thức cái hương vị ngọt ngào ấy, Hải thầm khẻ: Em đẹp quá – bởi vì anh biêt rằng anh sẽ yêu em đến chết mất. Mộng Cầm không còn nghe gì nữa chỉ thấy trong mình nóng ran như lửa, các thớ thịt bên bắp đùi cứ dật dật liên hồi, đôi tai thì lùng bùng như có ai đó đang thổi hơi vào.

Hai tay Hải từ từ sờ vào âm hộ Mộng Cầm khẻ nói: Bộ lông của em rất mềm mại và cong cong không xem cũng biết là dâm rồi.

Mộng Cầm suỵt suỵt đưa ngón tay vào ngang môi Hải:

Xì, đừng nói nữa làm mất hứng của em, tiếp đi anh.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận