Hòan tòan rời rạc. Tôi nhìn nó trong khi nó lại dán mắt vào mũi giày, vừa xoa nhẹ tay.
– Cậu muốn nói gì với tớ vậy, Kévin?
– Thật không dễ. Mình…mình có thể gặp nhau thường xuyên hơn…nếu cậu thấy được…hiểu nhau hơn. Tớ thì muốn lắm. Đừng hỏi tại sao, nhưng tớ thấy…
– Phải chứ, phải chứ Kévin, tớ muốn hỏi cậu tại sao?
Nó ném cho tôi một tia nhìn lo lắng, lạc lỏng. Mặt nó tái đi và nó thở khó khăn hơn.
– Khỉ thật! Chris, sau mọi sự ngu ngốc của tớ…cậu sẽ mặc xác tớ. Tớ không thể giận cậu…tớ nghiêm chỉnh đấy, Chris…tớ không chọc cậu…như lúc trước. Tớ đang cố nói với cậu là… ờ thì, cậu phải hiểu! Đây là chuyện khó nhất đối với tớ…tớ thấy cậu dễ thương … Chris, chết tiệt! Với con gái thì dễ nói hơn…

Con bò cái! Chuyện trở nên khó xử, rất khó xử. Nó bệnh hay sao vậy? Làm sao để thóat ra mà không trở thành thêm một lần nữa, kẻ tử thù. Phải biết xử sự khôn khéo.
– Kévin…tớ không chờ đợi chuyện này. Tớ không biết nói gì. Cách đây không lâu, tớ run vì sợ trước mặt cậu. Mà…nếu như tớ thật sự hiểu, ngày hôm nay, cậu yêu cầu tớ trở thành bạn cậu. Không! Không phải là bạn, còn hơn thế nữa, đúng không?
Trong tiếng thì thào, tôi nghe được.
– Đúng Chris, hơn thế nữa… nhiều hơn thế nữa.
– Cậu muốn làm … làm tình với tớ? Cách đây hai tháng, cậu đã đánh tớ bầm dập chỉ vì tớ là pédé rồi bây giờ, nhéo tớ đi, tớ đang mơ, cậu muốn mình…làm sao tớ có thể tin được sự thành thật của cậu? Tớ còn không biết cậu có tính lừa tớ nữa hay không…để… để thêm vào bộ sưu tập của mình một kinh nghiệm độc đáo…hay cậu thật sự muốn chuyện này. Quá nhanh. Cậu không thấy sao? Trong lúc này, thật sự tớ không nghĩ đến chuyện đó trong giây phút nào…tớ không muốn. Tớ không muốn cậu nghĩ rằng chỉ cần có một thằng con trai nói với tớ: tôi muồn làm tình, là tớ có thể lên giường với nó. Hơn nữa, còn Danny. Cậu ấy vẫn ở đó, hiện hữu…
– Tại sao cậu nói thế? Cậu có nhiều đứa bạn trai khác mà. Tớ biết, tớ theo dõi cậu. Nhiều lúc tớ muốn hét lớn khi thấy cậu đi chung với tụi nó.
– Đúng vậy, Kévin, tớ có bạn, tớ không giấu. Chỉ có điều tớ không thật sự dính vào đó… tụi nó không quan trọng. Cũng giống như cậu, những đứa con gái mà cậu tán tỉnh không cần yêu. Có thể cậu cũng làm một chuyện giống như tớ vậy. Một ngày nào đó, tớ sẽ giải thích rõ với cậu hơn. Tưởng tượng. Đợi nào, chỉ tưởng tượng thôi, một ngày tớ nói với cậu đồng ý. Tưởng tượng là tớ bắt đầu kết cậu… nếu đến lượt cậu, cậu làm tớ đau khổ. Nếu, sau khi có được những gì mình muốn, cậu bỏ rơi tớ như…như miếng khăn giấy? Quá mạo hiểm. Tớ thà nói là không…sau này, tớ không biết…một thời gian nữa… mình cần phải suy nghĩ, cậu và tớ.

Thằng ngu! Vậy mà nó cũng tin. Sự xúc động của nó lộ cả ra ngoài.
– Cậu có lý, Chris, như mọi ngày, tớ chỉ là một tên vị kỉ ngu ngốc. Tớ đã chỉ nghĩ về mình. Tớ thật lòng… tớ … tớ kết cậu. Một ngày nào đó, tớ sẽ giải thích rõ với cậu hơn. Hứa với tớ, cậu cũng suy nghĩ , về phần mình. Tớ sẽ đợi. Bây giờ tớ đã nói với cậu…tớ thấy mình được giải thóat. Khi cậu đã quyết định…đừng ngần ngại tìm tớ…ngay cả để nói không được… từ rày đến đó, tớ sẽ không làm phiền cậu nữa. Chỉ có điều…đừng quá lâu.
Nó lướt nhẹ ngón tay một cách lén lút qua má tôi. Khi bỏ đi, nó quay lại nhìn rất nhiều lần. Tôi thấy hơi chạnh lòng. Bất đắc dĩ, tôi thấy nó bớt ngu đi. Tôi thấy thương hại nó. Bằng cách nào mà nó quay lại thương hại tôi? Dù sao đi nữa tôi cũng đẩy lui được hiểm nguy.
– Chết tiệt! Tớ đang mơ! Nói với tớ là tớ đang mơ đi! Không thể được? Kévin? Tên côn đồ, thằng ngu nhất trường, nó đã thay da đổi thịt rồi sao? Cậu có nhìn thấy mặt nó lúc đó không? Nó thèm cậu nhõ giãi, nó…Nó đã vuốt má cậu!
Robert, đứng trứơc mặt tôi, gập người lại vì cười, Nancy cũng vậy. Tụi nó bước tới, những người yêu nhau, tay trong tay. Hai đứa vừa bắt gặp cảnh cuối cuộc nói chuyện của tôi với Kévin.
– Chắc là tớ có sức thu hút nhiều hơn là tớ tưởng.
– Đừng có điên, Chris. Cẩn thận đấy. Chuyện có thể kết thúc bi thảm. Đừng chơi trò õng ẹo với cái thằng đó. Nó nguy hiểm lắm, con quái thú của trường.
– Tớ không õng ẹo, Nancy. Tớ cứ nghĩ là mình đã tìm ra cách tách nó ra, nhưng nó cứ bám chặt vào. Nó vừa mới thề thốt với tớ là nó kết tớ. Gần như không thể tin được. Hoặc là nó đóng kịch giỏi, hoặc là nó đã thật sự thay đổi.

Phần 3: Lại Một Nụ Hôn

Thời gian trôi qua, tôi suy nghĩ về cuộc nói chuyện với Kévin. Tôi vẫn chưa tìm ra các để ra khỏi đống bùn này. Dù vậy tôi cũng phải tìm ra giải pháp. Thời gian càng trôi, nó càng hết kiên nhẫn. Cuối cùng thì chính số phận đã quyết định dùm tôi. Bản thân tôi cũng ngạc nhiên về phản ứng của mình.

Chuyện xảy ra một tuần sau đó. Tôi phải trả sách cho thư viện trường. Tôi rất gấp. Con đường ngắn nhất là băng ngang qua sân vận động. Các vận động viên luyện tập khi tôi xồng xộc chạy ngang qua. Trong đám đông đó có … Kévin! Suỵt, tôi đã không nghĩ là nó có ở đó. Đương nhiên, nó thấy tôi. Nó tách ra khỏi nhóm và chạy về phía tôi. Kẹt rồi!
– Chris! Cool thật, cậu chịu tới gặp tớ. Tớ sắp hết hy vọng rồi, tớ sợ là cậu … nói chung là tớ hài lòng. Tớ không ngừng nghĩ về cậu.
Trong cơn vui của mình, nó nắm tay tôi mà không bỏ ra. Nó quên là bọn tôi không phải một mình. Nó thấy ánh mắt khó chịu và vẻ ngượng ngùng của tôi.
– Tớ mặc kệ! Tớ mặc xác tụi nó. Cậu ở đây, tớ không thể tin nổi.
Tất cả mọi người đều dừng cuộc luyện tập, hình thành một bức tường căm lặng vì sửng sốt. Rồi, tiếng cười cợt bắt đầu phát ra. Như thói quen, tức là, không một chút tế nhị, Kévin bắt đầu hét lên.
– Rồi sao? Tụi ngu! Chuyện của tao. Tao muốn làm gì thì làm! Đứa nào bén mảng lại gần hay muốn nói bất cứ chuyện gì, tao cho nó ôm mặt suốt đời! Ouste! Sân vận động không phải ở đây, đằng sau tụi bay kia! Mười giây nữa là tao sẽ đá đít tụi bây về hết!

Nó lồng lộng, xanh mặt vì tức giận. May mắn thay, thầy giáo can thiệp để việc luyện tập được tiếp tục.
– Chris, tớ không xấu hổ vì cậu … vì tớ. Lại đây!
Nó kéo tôi ra xa một chút và nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Tớ đang cố gắng, Chris. Tớ thử thay đổi, tớ không đi chơi đêm nữa, không uống rượu … tớ … tớ không tán gái nữa … vì cậu … tớ đã học nhiều … thật không dễ chút nào. Tớ không xạo với cậu đâu. Tớ … tớ chỉ mơ thấy cậu. Chuyện đến rất êm dịu. Lúc đầu, tớ cứ nghĩ mình bệnh hoạn. Tớ đã làm mọi thứ để phản kháng lại. Tớ … tớ chửi mình bằng mọi từ. Càng làm mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn. Cuối cùng tớ cũng hiểu là mình đã yêu cậu. Tớ giận mình, nhưng tớ không thể làm gì khác. Tớ đầu hàng. Tớ dõi theo cậu từ xa, tớ đã không dám. Tớ nóng vội chờ tới ngày tựu trường để được thấy lại cậu. Tớ yêu cậu, Chris. Không phải hài kịch. Kévin, hung thần của những thằng pédé, trở nên điên vì một thằng gay. Tớ thấy … đó là điều đẹp nhất đến với mình.

Tôi lặng đi. Cơn sóng cảm xúc dâng tràn trong người. Ngay cả Danny cũng chưa từng nói với tôi những lời như vậy. Kévin, tên ngu xuẩn, đã làm chuyện này. Nó không thể nói dối. Đâu rồi Kévin của những ngày đen tối? Nó … cậu van nài, khẩn khoản. Tôi luôn thấy cậu xấu xí. Nhưng, tự nhiên, cậu chẳng còn xấu nữa, chẳng xấu chút nào. Tính cà khịa, sự tàn nhẫn, ác độc luôn hằn trên khuôn mặt hoàn toàn biến mất. Chính những thứ đó làm cậu xấu đi. Thật vậy, một buổi tối, Gloria đã nói là về ngoại hình cậu không tệ chút nào, cậu lại còn đẹp nữa. Nét mặt được chạm khắc trông hiền hơn. Khuôn mặt đầy vẻ nam tính mạnh mẽ. Tôi hầu như đã không để ý đến màu xám sáng của mắt cậu, đến mái tóc thật vàng. Tôi thấy bối rối.
– Chris, tớ có hy vọng hay không? Tớ phải biết. Tớ lo lắng lắm. Đợi đã! Đừng nói gì vào lúc này. Tớ có thể đợi tiếp. Chỉ cần mình gặp nhau thường hơn. Cậu có thể thích nghi với tớ. Tớ rất sợ cậu nói không ngay bây giờ. Nhưng … nếu cậu tới vì chuyện này, cậu không việc gì phải sợ. Cậu sẽ không thấy tớ nữa … tớ sẽ không bao giờ làm phiền cậu nữa.

Tôi bơi trong sự vụng về. Tôi không biết nên làm gì, trả lời gì. Câu trả lời đến một cách tự động.
– Kévin … cậu có lí. Tớ cần phải có thêm chút thời gian. Cậu muốn có hi vọng? Tớ … tớ thấy cậu ngày càng dễ thương, thật đấy! Tớ vẫn còn hơi sợ cậu. Tớ bắt đầu sợ … chính mình. Đừng cố hiểu. Nếu, ngày mai, cậu lại trở lại … nếu tớ khiếp hãi cậu nữa… Bây giờ, tớ hơi lâng lâng. Tớ không biết nên nghĩ gì … tớ thấy sợ.
– Chris, tớ có thể chứng minh cho cậu. Tớ sẵn sàng làm mọi thứ. Chết tiệt! Có nghe thấy tim tớ sắp nổ rồi không?
Aùnh mắt cậu nhìn tôi thèm khát. Tôi không biết bọn tôi đang ở đâu nữa. Có thể, để trấn an cậu, tôi đã đặt tay lên tóc cậu.
– Kévin, tớ hứa với cậu…
Tôi không biết chuyện gì đã khiến cậu làm như vậy. Nhiều năm sau, tôi vẫn còn thấy không tin được. Cậu ôm đầu tôi, kéo tôi về phía cậu. Đặt lên môi tôi một nụ hôn … Lạy chúa! Cậu đang khát! Mắt nhắm nghiền, trong khi cậu dìu tôi vào hố sâu địa ngục, tôi nhận thấy sự im lặng như chì đột ngột xâm chiếm sân vận động.
Cuối cùng cũng bỏ tôi ra, cậu quay lại, đầy vẻ thách thức, về phía tụi bạn mình.
– Như thế mấy người sẽ chẳng cần thắc mắc gì thêm. Tao không cần phải suy nghĩ. Cuộc sống là của tao. Tao làm chuyện gì mình thích. Chẳng liên can đến ai cả! Cũng chẳng cản tao thắng tụi bay trong cuộc chạy đua cũng như là đứa mạnh nhất trong đội bóng.
– Chris, nhớ giữ lời hứa. Trở lại sớm nói cho tớ biết quyết định của cậu. Tớ chỉ đợi có điều đó. Tớ sẽ phụ trách việc ba mẹ mình … dù sao đi nữa, tớ tin là, bây giờ, họ sẽ nhanh chóng biết tin.
Cậu không còn khuôn mặt tệ hại nữa. Cậu rạng rỡ, huênh hoang, thách thức, trở lại với việc luyện tập.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận