Hội trường chật kín khi chúng tôi trở lại, hơi trễ một chút. Các bạn tôi đã làm mọi chuyện để tôi có thể trình diện. Chỉ còn cái môi thâm tím và con mắt sưng phồng, bắt đầu chuyển sang màu xanh đậm. Chúng tôi cũng kiếm được chỗ ở cuối hội trường. Tôi thấy, ở phía dưới, ba mẹ mình, ba mẹ Danny. Anh đang đứng tựa lưng vào tường, không xa khán đài. Ở bên cạnh, Kévin, vẻ cười cợt. Không nghi ngờ gì, nó đã chuyển thư cho tôi. Ngược lại, Danny tỏ vẻ lo lắng và căng thẳng.
Rốt cuộc thầy hiệu trưởng cũng ba hoa xong bài thuyết trình chào mừng. Vừa dài vừa lê thê. Tiếng vỗ tay lốp đốp lịch sự khi ông kết thúc. Mọi người nhanh chóng bước vào chủ đề chính buổi lễ. Những học sinh xuất sắc được lần lượt nêu tên. Chúng bước lên nhận phần thưởng. Các bậc phụ huynh thì xúc động chụp ảnh con mình. Đến lượt tôi.
– Và bây giờ đến lược Chris Parker nhận được những lời hoan nghênh vì thành tích của mình. Một thành phần đặc biệt ưu tú, là vinh hạnh của cả trường chúng ta. Tôi xin liệt kê: Giải nhất Anh văn, gảii nhất Lịch sử và địa lí, giải nhất Pháp văn, gảii nhì Toán, giải nhì Lý,Hoá và các môn tự nhiên. Trước một thành tích như vậy, chúng ta có thể tha cho cậu ấy những kết quả thể dục yếu kém. Tất cả chúng ta đều tự hào có một học sinh như vậy. Tôi yêu cầu mọi người vỗ tay và trân trọng mời cậu lên nhận phần thưởng thích đáng.

Tôi đứng dậy, bước trên lối đi trung tâm. Mọi khuôn mặt đổ dồn về phía tôi. Cùng với tiếng vỗ tay, tôi nghe được những lời thì thào ngạc nhiên khi thấy tôi trong tình trạng thảm hại. Tôi mất hết cảm giác. Theo quán tính, tôi leo lên từng bậc khán đài. Tôi nhìn Danny. Anh có vẻ bất ngờ khi thấy tình trạng của tôi.
Tôi cầm những cuốn sách dành cho mình và bằng khen danh dự đi kèm theo. Người ta đưa cho tôi micro. Cả hội trường im lặng tuyệt đối. Tôi lắp bắp một tràng cảm ơn. Thời cơ đã đến. Tôi vượt qua nỗi sợ và ngần ngại. Tôi hít mạnh, nhảy vào lửa.
– Tôi…Tôi cám ơn mọi người một lần nữa. Tôi vẫn chưa kết thúc…Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với mọi người, rất quan trọng với tôi. Chuyện không liên quan đến trường cũng như đến chuyện học…Chỉ liên quan đến tôi. Mọi người … mọi người … gần như mọi người đều biết tôi. Ít ra, mọi người tưởng là biết tôi…Ngày hôm nay…mọi người phải biết chuyện này…
Tôi ngừng lại, lần cuối cùng. Tôi đã đi quá xa rồi.
– Tôi không muốn nói dối, không che đậy…chạy trốn, xấu hổ, sợ hãi. Nhưng không, chuyện này không phải lỗi của tôi…tôi chẳng có gì phải trách mình. Không phải là lỗi tôi, nếu như tôi không giống như đa phần trong số mọi người…tôi khác người … tôi là … tôi là gay. Tôi cũng không muốn…nhưng tôi là gay. Tôi muốn yêu và được yêu. Đây không phải là điều nhục nhã…tôi không phải bị bệnh. Chính xã hội chúng ta đã bắt buộc tôi phải xấu hổ với bản thân mình, với những tình cảm và hành động của mình. Theo tôi, chúng đều tự nhiên… Dù vậy, tôi cũng không thể sống như những người khác. Từ nhiều tháng nay, tôi yêu người đó…tôi biết anh cũng yêu tôi. Anh đang nghe tôi nói…tôi có dũng cảm nói với mọi người mọi chuyện…để chúng tôi không cần phải che giấu như những…Tôi hy vọng anh ấy…
Tôi dừng lại. Trong sự im lặng ngột ngạt, tôi chờ đợi một điều gì đó. Vô ích.
– Không, chẳng có ích gì! Nhưng xin biết rằng, trong xã hội, trong thành phố này…tôi không phải là người duy nhất yêu và đau khổ. Nếu như…chỉ cần mọi người có thể hiểu tôi đã đau khổ như thế nào. Tôi…tôi xin mọi người tha lỗi cho sự đường đột cá nhân có thể đã làm sốc mọi người…Cám ơn đã nghe tôi nói!

Như trong cơn mộng du, tôi ôm chồng sách vào người, bước xuống bậc thềm. Tôi thấy Danny cúi gầm mặt. Kévin nhìn tôi sửng sốt. Có người nào đó phá vỡ sự im lặng bằng cách vỗ tay. Những người khác tiếp theo…những người khác nữa…Cả đám đông đều đứng dậy hoan hô nhiệt liệt. Không quan trọng, mặc xác họ, họ có la ó tôi cũng không sao. Tôi hoàn toàn không quan tâm. Danny đã không trả lời thông điệp của tôi. Tôi đã chơi lá bài cuối cùng và tôi đã thua. Ở giữa lối đi, ba mẹ chạy tới. Tôi được họ ôm vào lòng, thật chặt. Nhiều người vây quanh chúng tôi để nói lời thiện cảm.Vanessa, Robert, Nancy, Gloria và Herbert cũng dọn được đường vào. Robert nhào tới ôm hôn tôi.
– Chris, tớ thương cậu, cậu mãi là bạn tốt của tớ.
Ba nói.
– Chris, ở lại chơi với các bạn con đi. Mẹ và ba đợi con ở xe hơi. Cứ thoải mái, ta gặp lại sau. Cả ba và mẹ đều yêu con.
Cả đám kéo tôi ra ngoài. Chúng tôi ngồi trên hành lang. Đứa nào cũng muốn bảo đảm tình bạn tốt đẹp của mình. Các bậc phụ huynh, cả học sinh, đi ngang qua đều tới bắt tay và nói vài từ thân thiện. Vanessa thú nhận cô biết hết mọi chuyện. Chỉ có một câu hỏi tụi nó muốn biết.
– Chris, nói xem, ai vậy?

Vanessa trả lời thay tôi.
– Mấy cậu mù hay sao? Câu đó đâu phải khó trả lời.
Cả bọn há miệng sửng sốt trước chuyện diễn ra trước mắt. Phản xạ theo bản năng, tôi thụt lùi lại. Kévin đứng trước chúng tôi, bối rối.
– Chris…tớ đã không thể hiểu…rất tiếc…xin lỗi.
Nó bỏ đi rất nhanh.
Trở lại với ba mẹ trên bãi đậu xe, từ xa, tôi thấy Danny đi cùng ba mẹ anh ấy. Chuyện coi như chấm dứt.

Chương 2: Kevin
Phần 1: Ngạc Nhiên

Thời gian trôi qua nhanh kể từ lần đầu tiên tôi gặp Danny.Mới đây đã hai năm. Ngày hôm nay, khi nghĩ về anh-tôi thường nghĩ về anh, tôi vừa thấy rất êm dịu, lại vừa có chút đau đớn.
Sau một khỏang thời gian dài suy nghĩ, tôi nhận thấy chuyện mình làm chỉ tổ hại cho bản thân mình. Trong sự thú nhận khó khăn, tôi đã hy vọng anh lên gặp mình. Nắm tay tôi trước mặt mọi người, anh cuối cùng cũng chấp nhận. Phải chi anh dám nói “Tô cũng giống cậu ấy. Cậu yêu tôi và tôi cũng yêu cậu”. Anh đã sợ , đã yếu đuối, hòan tòan thản nhiên, bất động. Thay vì hòan tòan chinh phục anh, tôi lại đào ra, giữa chúng tôi, một hố sâu ngăn cách không thể vượt qua. Cái danh tiếng quỷ quái của anh đã thắng: Người ta không giao du với một thằng pédé.

Sau buỗi lễ kết thúc năm học đáng nhớ đó, kì nghỉ hè bắt đầu, Danny và ba mẹ cậu lập tức rời đi. Tôi cũng không thấy mặt con họ ngày khai trường. Ba và mẹ thân yêu chắc chắn không mất nhiều thời gian để hiểu được mối nguy hiểm khủng khiếp mà tôi có thể gây ra cho con mình. Họ chắc cũng đau khổ hối hận đã để cho chúng tôi có nhiều thời gian bên nhau, Danny và tôi. Chúng tôi nhanh chóng biết tin rằng nhà Crawford đã dọn đến Oxford, cách khỏang bốn mươi cây số.
Buổi tối cùng ngày với sự phô trương đầy tai tiếng của tôi, chúng tôi đã thảo luận,tôi với ba và mẹ. Mọi chuyện xảy ra ổn thỏa. Tôi được biết rằng mẹ đã đọc những bản nháp được vứt không cẩn thận vào sọt rác và bà đã báo tin cho ba biết, ngay trước lễ trao thưởng. Những lời thú nhận trước công chúng giúp tôi miễn được phần nào lí giải của mình. Tôi, các bạn cũng nghĩ vậy, đã chịu một bài thuyết giáo nhưng chẳng có gì nghiên trọng. Cho dù họ nghĩ như thế nào, họ cũng không làm gì khác hơn là chấp nhận tôi như tôi đã là, tức là … khác người. Tôi cũng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng ba, ngược lại, lại khá hãnh diện vì tôi và vì sự dũng cảm mà tôi đã thể hiện. Chi tiết cuối cùng: Tôi không cần phải dài dòng về Danny, sự thật hiển nhiên trước mắt họ.

Vì tôi mà họ thay đổi chương trình nghỉ hè. Tôi phải cùng họ sang Pháp chơi, trong vòng 1 tháng. Ba mẹ cố gắng giúp tôi khuây khỏa, giúp tôi quên nỗi buồn mà họ đóan là rất lớn. Nhờ vậy, khi trở về Swidon, tôi cảm thấy hơi đỡ hơn.
Vanessa và cả nhóm cũng tiếp sức. Mọi người đều tỏ vẻ quan tâm chăm sóc tôi đến nỗi hình ảnh Danny cũng trở nên mờ hơn. Chúng tôi cùng trải qua tháng cuối cùng của kì nghỉ, hầu như không rời nhau. Tuy vậy, có những lúc, ban đêm, tôi mơ thấy Danny hôn mình. Chỉ một chi tiết làm tôi lo lắng. Hai hoặc ba lần, tôi thấy Kévin lảng vảng xung quanh.

Tháng chín đã đến và cùng với nó là ngày tựu trường.
Buổi sáng, tôi thấy hơi căng thẳng. Đã đến lúc tôi phải đối diện, một lần nữa, với những đứa khác. Bây giờ, biết tôi là gay, mọi người sẽ phản ứng như thế nào hai tháng sau khi tôi thú nhận?
Điểm khả quan đầu tiên, thầy hiệu trưởng đã không đả động đến việc ngăn cản tôi tiếp tục học ở trường ông. Có thể ông sợ bị chỉ trích vì phân biệt?
Yếu tố khả quan thứ hai: không hề có đơn khiếu nại nào được gửi đến chống đối sự hiện diện của tôi.
Nhưng tôi vẫn sợ.

Trong suốt kì nghỉ, nhờ có sự cố gắng kết hợp của cả bọn, Vanessa cũng qua được kì thi lấy bằng lái. Chính trong xe cô mà chúng tôi băng băng tới trường. Robert,Nancy,Gloria và Herbert đợi chúng tôi. Những người bạn tuyệt vời! Tụi nó liên kết lại, bao bọc xung quanh tôi để báo động mọi hành động thù địch có thể xảy ra.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận