Vậy là như thế, chuyện tình tuyệt vời của tôi đã kết thúc, kết thúc bi thảm. Tôi muốn hét lên đau khổ. Tôi bị hạ gục, tử thương. Chỉ nghĩ là anh sẽ không ôm tôi vào lòng, không hôn tôi nữa, không làm tình với tôi cũng đủ làm tôi điên rồi.
Tôi thật ngu. Tôi đã điên khi thách thức Danny, dồn anh vào chân tường. Là lỗi của tôi, tôi đã phá vỡ tất cả. Tôi phải gặp anh. Tôi sẽ xin lỗi anh, tôi sẽ hứa tất cả những gì anh muốn. Điều chính yếu là anh trở lại! Trời ơi! Cầu cho anh trở lại! Đó là điều duy nhất tôi cần. Không có anh, cuộc sống của tôi cũng không cần thiết nữa. Tôi rơi xuống đáy vực thẳm. Cho dù tôi có nhịn nhục, hạ mình cũng có quan trọng gì! Vì anh yêu tôi…tôi sẽ kiếm lại anh.
Anh ấy có thực sự yêu tôi không? Câu hỏi bất chợt nảy ra. Đúng, anh yêu tôi! Theo cách của mình, một cách vị kỉ, với điều kiện là tôi không làm xáo trộn cuộc sống anh, rằng tôi không làm tối đi chỗ tối trên danh tiếng anh. Vì nó, anh không ngần ngại bất kì giây phút nào mà làm tôi vỡ nát. Tình yêu của anh không đủ trọng lượng. Anh sẵn sàng ất tình cảm của mình qua một bên mà không cần nghĩ đến tình cảm của tôi.
Tôi có nên từ chối … cố thử, với thời gian, xóa đi hình ảnh của Danny trong trí nhớ? Thật sự không thể. Tôi không thể làm được, tôi cũng không muốn. Mặc cho khuyết điểm đó, tôi yêu Danny điên cuồng.
Tôi phải thắng được sự ngoan cố của anh, bắt anh phải vượt qua nỗi ám ảnh về ánh mắt người khác. Sau này, anh sẽ biết ơn tôi.
Lạnh lùng, tôi đã hiểu chuyện cần phải làm: đi cho đến cùng… cơ may cuối cùng của tôi.

Đây là bản nháp thứ năm mà tôi quẳng vào sọt rác. Cuối cùng tôi cũng hoàn tất.
“Danny yêu dấu,
Thật không dễ viết cho anh những hàng này. Em thấy cô đơn, cô đơn khủng khiếp. Làm sao anh muốn em quên anh, khi mà mỗi ngày, anh đi ngang qua em mà không hề ngoái lại nhìn.
Chỉ cần anh muốn, chỉ cần anh dám thử, chúng mình đã có thể hạnh phúc bên nhau. Mọi chuyện đều phụ thuộc vào anh, chỉ một hành động của anh. Em, em chỉ nghĩ về anh, về tình yêu của em dành cho anh.
Lát nữa đây, trong vài phút tới, em sẽ cho anh thấy quà tặng tình yêu đẹp nhất mà em có thể tặng cho anh. Cầu trời cho anh hiểu. Nhưng xin đừng bao giờ nghĩ rằng hành động của em là lời thách thức.
Em yêu anh, chỉ vậy thôi.
Chris”
Tôi gấp lá thư lại làm bốn và nhét nó vào 1 cái phong bì. Xong xuôi, tôi bỏ nó vào trong cặp.
Tôi được biết, sau đó ít lâu, rằng ngày hôm sau, mẹ tôi, như mọi ngày, vào phòng tôi dọn dẹp và sắp xếp. Dưới bàn học, bà cầm sọt rác để đem bỏ. Tò mò, bà cầm một tờ nháp vò nát, mở nó ra và bắt đầu đọc. Bàng hoàng, bà ngồi xuống giường. Bà đã hiểu hết và bắt đầu khóc. Tôi đã phạm một sai lầm lớn.

Phần 7: Lễ Bế Giảng

Hai tuần trôi qua kể từ lúc chia tay. Hôm nay là buổi học cuối cùng. Ngày trao giải thưởng cuối năm, ngày trọng đại tiêu biểu cho truyền thống nước Anh. Với thành tích cao của mình, người ta nói rằng tôi sẽ được đặc biệt khen ngợi. Cả trường và các phụ huynh đều có mặt trong buổi lễ phát thưởng.

Tôi chỉ nghĩ đến một chuyện. Danny hầu như không nhìn tôi, cũng không nói tiếng nào. Vanessa biết được diễn biến kinh hoàng của hoàn cảnh. Cô không biết nói gì để an ủi và động viên tôi. Cô biết có làm gì cũng vô ích.
Tôi cũng nói cho cô biết ý định viết thư cho Danny. Cô đã kịch liệt phản đối. Tối hôm qua, tôi vờ nghe theo. Nhưng trong giây lát nữa đây, ngay sau khi tới trường, tôi vẫn còn ý định đưa thư cho người cần nhận.
Trong xe hơi, tôi nhận thấy ba mẹ có vẻ im lặng. Trong lúc xuống xe, ba nói giọng ảm đạm:
– Chris, chút nữa sau khi phát giải, chúng ta có một cuộc nói chuyện rất nghiêm túc, con, mẹ con và ba.

Tôi đã không chú ý. Sau khi phát giải, chắc chắn là có chuyện xảy ra. Trong khi ba lái xe đi đậu, tôi bước vào trường. Tôi phải tìm thấy Danny. Chưa đi được vài bước, Kévin đã nhào ra cản đường.
– Em gái bé nhỏ, chắc là em nghĩ mình sẽ được yên thân vào ngày cuối cùng. Tao không thể bỏ qua cơ hội này, nếu không sau đó tao sẽ không thể đánh mày suốt hai tháng trời.
Khỉ thật! Thằng ngu này tới phá vỡ kế hoạch của tôi còn mấy đứa khác đi ngang qua, lãnh đạm hoặc cười cợt, không muốn can thiệp.
– Tớ xin cậu, Kévin, hôm nay không được…quan trọng lắm, để tớ đi…
Bỏ hết tự ái, lần đầu tiên tôi lạy lục nó. Tên đểu! Đương nhiên là nó khoái lắm rồi. Không nể nang, nó đẩy tôi ra khỏi lối đi. Tôi té nhào xuống đất, sau một bụi cây. Tôi cố chống chọi. Kévin lột cặp tôi ra, đồ đạc văng tung toé trên cỏ. Nó giơ tay, la lên.
– Cú này, mày sẽ nhớ suốt kì nghỉ hè!
Cú đấu chưa buông xuống. Nó nhìn thấy phong thư, dưới đất, ngay bên cạnh nó. Nó đọc cao giọng những gì tôi viết trên đó.
“Dành cho Danny Crawford!”
– Khỉ thật! Cái gì đây?

Tôi không thể làm gì khác. Nó bóp cổ tôi. Tay còn lại nó xé bao thư. Mặc cho những cố gắng của tôi, nó đã đọc. Gượng cười, nó khinh bỉ.
– À, ra vậy, vậy là thật à? Mày cũng chỉ là một thằng pédé dơ dáy, định chạy theo Danny. Nó giống tao, Danny, nó là đàn ông, thật sự đàn ông! Khốn nạn! Nó muốn cua bạn tôi, đứa bạn thân nhất. Đồ rác rưởi!
Tôi nhận một cú đánh thô bạo vào gò má trái, rồi cú thứ hai ngay miệng. Tôi choáng váng, lờ mờ nghe nó nói.
– Đừng lo cho thông điệp của mày, bé gái. Tao sẽ làm người đưa thư cho! Ngay chút nữa, Danny, nó sẽ nhận được lời tỏ tình của mày. Bọn tao sẽ được dịp cười vui. Cuối cùng, mày cứ an tâm là tao sẽ nói với tất cả mọi người rằng mày cũng chỉ là một thằng pédé. Họ sẽ không cần mày ở trường nữa!
Tôi nhìn nó lạnh lùng.
– Không cần thiết đâu, Kévin. Mày sẽ không có niềm vui đó đâu…Tao tự làm chuyện này.
– Mày muốn nói gì, thằng kia?
– Trong vòng chưa đầy một tiếng nữa, mày sẽ ngạc nhiên. Tao không xấu hổ về bản thân mình.

Nó nhìn tôi chòng chọc, không hiểu. Cuối cùng nó cũng bỏ tôi lại. Tôi thấy nó chạy nhanh vào trường, lá thư trên tay.
Tôi từ từ gượng dậy. Tôi đau khắp người. Môi chảy máu, mắt bắt đầu sưng lên. Tôi thử phủi vết bẩn trên quần áo. Chắc là nhìn tôi không được đẹp rồi. Tôi gom đồ đạc lại. Tôi thấy mình mệt mỏi, dơ dáy. Chỉ một vấn đề đã được giải quyết: dù sao thì thư của tôi sẽ đến đúng chủ trước thời hạn tôi định.
Tôi vào thán phòng. Thấy tôi, tụi bạn hốt hoảng.
– Chuyện gì vậy? Cậu bị sao vậy?
– Không có gì…Kévin…nó vừa ăn mừng buổi học cuối cùng…theo cách của nó.
– Trời, lại cái thằng ngu đó! Cậu không được để như vậy. Mười lăm phút nữa là buổi lễ bắt đầu rồi. Đi nhanh! Mình thử sửa soạn lại một chút, trong toilet!

0 comments… add one

Gửi cảm nhận