Tôi nằm dài trên người cậu, khẽ nén nhẹ người mình vào cậu. Tôi xém trượt xuống giường trong tiếng cười.
– Tớ sẽ không bao giờ tha lỗi chuyện cậu để tụi mình chờ lâu đến như vậy. Chỉ có một cách. Ba mẹ tớ vắng mặt suốt weekend, mà hiện giờ chỉ mới tới thứ sáu. Đừng nhìn tớ như thế. Cậu tới đúng thời điểm tốt: đây là một lời mời, tớ ra lệnh cho cậu phải chấp nhận.
– Nhưng Chris, ba,mẹ…họ đợi tớ. Tớ đã không báo trước.
– Danny Crawford, điện thoại của tớ tuỳ cậu sử dụng. Chỉ mới 10 giờ tối thôi, tình yêu của tôi. Cậu bịa ra chuyện gì cậu muốn: cậu vừa được mời đi chơi, 2 ngày, ờ nhà một người bạn…Vậy là đủ, tớ nghĩ? Họ sẽ không lo lắng đâu. Cậu về nhà tối chủ nhật, vậy là xong.
Cậu đã không cần suy nghĩ suốt nhiều giờ. Sau khi gác máy, cậu nằm lên người tôi và hôn miệng tôi. Chắc hẳn là chúng tôi đã mệt nhưng vẫn chưa hoàn toàn kiệt sức.

Thật trơ trẽn nếu như tôi kể lại cho các bạn nghe chuyện diễn ra trong vòng 2 ngày hôm đó, thời gian chỉ thuộc về 2 chúng tôi. Chỉ nên biết là chúng tôi đã trải qua một giai đoạn không có lí trí. Chúng tôi uống cạn thú vui cho đến tận cặn. Tối chủ nhật, ngay cả cặn cũng không giúp chúng tôi giải khát.
Chỉ có một sự cố nhỏ xảy ra trong suốt 2 ngày. Sáng thứ bảy, có người bấm chuông. Tôi mặc vội cái quần jean và đi mở cửa. Vanessa tới như đã hẹn. Say sưa trong hạnh phúc, tôi hoàn toàn quên mất cô ấy.
– Ơ…Vanessa, cậu đó hả? Khỉ thật! Tớ bận lắm…không được. Tớ…không rảnh cho đến…tối mai. Quan trọng lắm, đừng giận tớ!
Vanessa cười, mắt nheo lại, giọng bí mật.
– Trời đất…có phải Danny không?
Khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt thâm quầng của tôi cũng đủ để trả lời.
– Tớ thương cậu và tớ hài lòng về cậu. Cậu thật may mắn! Tớ để cậu yên cho đến thứ hai nếu cậu hứa kế cho tớ nghe mọi chuyện.
Tôi trở lại với Danny lúc này đã sẵn sàng nhảy qua cửa sổ nếu có nguy hiểm.
Tối chủ nhật, trước khi ba mẹ quay về, tôi cứ tưởng bọn tôi không thể chia cắt.

Thời gian trôi qua với vận tốc ánh sáng. Danny và tôi lại trở lại với thói quen. Mỗi ngày, anh dẫn tôi về tới tận nhà. Chúng tôi luôn có lý do để lẩn vào trong phòng ngủ. Tôi cũng làm quen với ba mẹ anh. Tôi thấy họ có vẻ không tự nhiên. Với hạnh phúc hiện có, tôi cũng không để ý đến chi tiết này. Đến phiên mình, tôi lại nhà anh. Chúng tôi luôn cẩn thận. Lúc nào cũng phải cảnh giác, không ngừng nghỉ, không để lộ ra một từ, một cử chỉ, một thái độ nào bất lợi cho chúng tôi.
Một mình, trong phòng tôi hay phòng anh, chúng tôi ngày càng khó kiềm được quán tính. Thỉnh thoảng, không thể kiềm chế, chúng tôi đã đi quá xa. May là không ai mở cửa trong những lúc ấy. Thật khó mà cưỡng lại được sự cám dỗ xác thịt. Những lần khác, chúng tôi lại bất cẩn hơn. Những khu nhà bỏ hoang, những cánh đồng, cách không xa thành phố, là nơi che chở cho tình yêu của chúng tôi.

Tôi ngày càng không chịu nổi sự lén lút này. Mỗi ngày một chút, tôi càng thấy khát khao ngày trọng đại mà tôi sống công khai với Danny. Anh thì, ngược lại, hoàn toàn thích nghi với lối sống hiện giờ.
Đó là điểm tối duy nhất trên bức tranh. Thái độ của anh với tôi, ở trường, làm tôi khó xử. Anh lạnh nhạt, giữ khoảng cách. Giống như anh nghĩ là chỉ việc chứng tỏ mình giao lưu với tôi thôi cũng đủ làm lộ mối quan hệ thực sự giữa bọn tôi. Vậy cũng được! Một lần, tôi đến sân vận động để động viên anh, nhân một buổi thi đấu. Điên tiết, anh cấm tôi không được làm vậy nữa. Tôi bị tổn thương. Từ lâu đã không thích thể thao lắm, tôi như được chích thuốc ngừa mãi mãi.
Tuy vậy, Danny yêu tôi, yêu như điên. Không chỉ là sự thu hút bên ngoài. Ngay lúc chúng tôi ở một mình, anh thay đổi hoàn toàn. Anh êm dịu, say đắm, thèm muốn sự vuốt ve của tôi. Không một giây phút nào tôi thoát khỏi vòng tay anh. Lại thêm một weekend nữa diễn ra, ở nhà ba mẹ anh, còn tuyệt hơn là cái mà chúng tôi đã trải qua ở nhà tôi. Anh thủ thỉ vớ itôi những từ yêu đương mà tôi có cảm tưởng như chưa từng được nghe. Anh dựng nên những kế hoạch tương lai cho anh và tôi. Nhưng điều kì lạ là trong tương lai hạnh phúc ấy, thế giới, mọi người xung quanh chúng tôi, không tồn tại.
Về phần tôi, tôi không thể yêu nhiều hơn nữa. Cứ mỗi ngày trôi qua, sự hiện diện cận kề của anh càng trở nên bức thiết. Danny là không khí tôi hít thở, là nước tôi uống. Vừa rời khỏi anh là tôi đã thấy nhớ. Tôi chỉ nghĩ tới anh. Tôi chỉ sống vì anh. Tôi không thể chịu đựng được những giờ không có anh bên cạnh.

Hơn hai tháng đã trôi qua. Ở trường, Vanessa,Robert và Nancy, cả Gloria và Herbert, cặp này vừa mới gia nhập vào nhóm bọn tôi, bao bọc tôi bởi tình bạn. Đương nhiên chỉ có mình Vanessa mới biết được chuyện tình lãng mạn của tôi.
Ba mẹ tôi cũng nhanh chóng nhận thấy những lúc tôi lơ đãng, những lúc tôi tránh mặt họ muốn ở một mình, khi tôi nghĩ tới Danny. Để trả lời những câu hỏi của họ, tôi đáp là sắp hết năm học, số lượng bài tập, mệt mỏi. Họ đã tin tôi. Cảm ơn trời! Mặc dù bận bịu chuyện tình cảm nhưng tôi vẫn là một học sinh giỏi, một học sinh xuất sắc.

Phần 6: Tuyệt Giao

Cũng gần tới lúc bế giảng, tôi bắt đầu lo lắng. Chúng tôi phải chia tay bởi kì nghỉ hè. Danny và tôi, mỗi người một nơi. Chúng tôi sẽ chỉ gặp nhau cho đến mùa tựu trường tới. Chỉ ý nghĩ này thôi đã khiến tôi không chịu nổi. Cần phải giải quyết vấn đề này với anh ấy.
Một buổi tối, hai đứa đang trong phòng ngủ của tôi (với lí do ông bài), tôi gượng khỏi sự vuốt ve của anh, chuẩn bị nhảy vào lửa.
– Danny, chúng mình phải nói chuyện. Chuyện nghiêm túc.
– Có chuyện gì vậy, Chris? Sao cục cưng của anh lại tỏ vẻ nghiêm trọng thế?
– Em không biết giải thích với anh thế nào, Danny. Em sợ…Sắp tới kì nghỉ rồi…Chúng mình sắp phải chia cắt. Em không biết em có chịu được phải sống xa anh không nữa? Em sẽ nhớ anh lắm. Mình…mình có thể làm gì đó để được ở chung với nhau, mùa hè này…để còn gặp nhau…tiếp tục thương nhau?
Tôi đã không chờ đợi chuyện anh phản ứng mạnh mẽ như thế này.
– Em điên hay sao? Mình không thể làm gì được. Mình có thể nói gì? Nói rằng mình không thể xa nhau? Hay đấy! Chẳng khác gì nói mình ngủ chung với nhau. Không, em mơ rồi đó! Chris, 2 tháng thôi, sẽ qua mau lắm. Anh cũng nhớ em vậy, đừng nghĩ là không. Nhưng mình không thể làm khác…vậy đừng lôi chuyện này ra nói với anh nữa. Với anh vậy là giải quyết xong rồi. Mình gặp lại nhau vào lễ khai giảng rồi mọi chuyện lại như cũ…
Tôi há miệng sửng sốt. Tôi thấy mình không thể chịu nổi nữa, cái cách xấc xược hầu xóa đi vấn đề của anh. Cảm giác mình là một món đồ người ta xài, rồi giục, rồi lại lượm lại khi cần.
– Vậy đủ rồi, Danny! Em chịu đủ rồi! Đúng vậy, em chán cảnh phải sống lén lút mà anh muốn. Em không xấu hổ khi nói với mọi người là em yêu anh, khi cần thiết. Em mơ ước … đúng vậy, em mơ, Danny. Em ước được cận kề bên anh, mọi lúc, và…cho đến ngày trọng đại. Tại vì em yêu anh, Danny, em có đủ dũng cảm để làm mọi chuyện vì anh. Anh thì chỉ nghĩ đến danh tiếng của mình. Anh sợ ánh mắt những người khác. Hãy xem cách anh đối xử với em ở trường. Em không tồn tại nữa. Anh nói rằng anh cần em à? Nếu thật sự như vậy, nếu anh không nói dối, nắm tay em! Mình xuống nhà, mình sẽ nói hết với ba và mẹ. Họ phải chấp nhận thôi … họ không thể thay đổi gì. Sau đó, mình lại nhà ba mẹ anh, thú nhận hế…
– Câm đi, Chris!
Danny đứng dậy, mặt tối sầm. Tôi tưởng anh sẽ đánh mình.
– Anh cấm em, em nghe không? Anh cấm em nói bất cứ từ nào với bất kì ai! Anh không muốn mọi người biết mình là pédé! Anh không muốn cả thành phố khinh bỉ mình, xem mình là đồng tính. Anh sẽ không chịu đựng được. Chris, nếu như em nói chuyện này…anh chối hết…anh sẽ nói rằng em chạy theo anh…rằng em không ngừng dụ dỗ…
Anh nắm vai tôi lắc mạnh.
– Em đòi hỏi quá, Chris. Với em, anh mạo hiểm quá..Anh…anh nghĩ mình đừng nên gặp nhau nữa. Đúng thế…mỗi người một bên…mình chưa hề quen nhau. Em sẽ không còn khuất mắt để hỏi nữa còn … mục quảng cáo của em, em cứ dành riêng cho mình. Mình chia tay…những người bạn thân…đúng, như những người bạn thân.

Anh buông tôi ra, tôi suýt ngã quỵ.
– Danny…không thể được? Anh không thể làm vậy…
– Được rồi … tốt nhất nên nói chia tay. Anh tiếc lắm, anh không thể làm khác…Chúc may mắn, Chris!
Anh sập cánh cửa phía sau lưng. Tôi chẳng còn thấy gì nữa. Dòng nước mắt trào ra, lăn dài, không bao giờ cạn.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận