Trong tiết học, tôi quan sát Robert với vẻ châm chọc. Từ nhiều tuần nay, tôi đã nhận thấy thái độ kỳ quặc của nó. Nó chăm chú nhìn Nancy Smith, một con nhỏ trong lớp, với “đôi mắt cá chiên” và làm nhiều chuyện điên rồ để thu hút sự chú ý của nhỏ đó.
Là bạn thân nên nó thổ lộ với tôi đang để ý cô ấy. Cô bé xinh đẹp tóc nâu, ngắn, đôi mắt sáng long lanh thông minh, mũi cao, lại thêm tính hài hước.
– Tớ quỵ rồi, Chirs, tớ bị cô ấy đốn ngã rồi. Tớ không biết làm sao để cô ấy chú ý đến tớ nữa. Cô ấy cứ như không nhìn thấy tớ vậy!
– Điên thật! Nó thấy cậu lâu rồi. Con bé cũng hiểu cậu trồng cây si nó. Tại cậu không để ý, chứ ngay khi cậu không nhìn nó nữa thì nó quay sang nhìn cậu. Cậu không nắm được vấn đề gì hết. Nó đợi cậu tiến tới trước tiên. Đi nào, nhào vôi đi.
Robert đã tiến tới. Trời, trước khi nó làm chuyện này, tôi đã phải khuyến khích nó gần trăm lần. Hôm đó, cô bé xui xẻo bị vấp trên cầu thang trường, làm văng tùm lum mọi thứ. Tôi đẩy lưng Robert.
– Cơ hột đó anh bạn, bây giờ hoặc không bao giờ nữa!
Mặt đỏ như trái sơ ri, nó tiến tới đề nghị giúp cô bé. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và kể từ lúc đó, chúng luôn ở bên nhau.

Phần 3: Nụ Hôn

Đã đến lúc chúng tôi chia tay để ai về nhà nấy như mọi ngày. Danny do dự.
– Chris, sẽ rất hay nếu như một ngày nào đó … nếu cậu không có gì làm, mình có thể ở lại với nhau một thời gian thay vì chia tay. Mình có thể lại nhà tớ…hoặc nhà cậu. Tớ muốn xài thử máy tính của cậu, hoặc cậu lại chơi máy tính nhà tớ. Ơ thì, nếu cậu thích.
Nếu tôi thích? Đương nhiên là thích rồi. Cậu ấy chưa nói hết câu thì tôi đã đề nghị chiều ngày hôm sau, ở nhà tôi. Tôi nói rõ rằng mình sẽ báo lại với ba mẹ, nhưng sẽ không có vấn đề gì.
Trở về nhà, tôi dọn dẹp lại căn phòng. Tôi đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Khổ thật! Từ đây đến chiều mai thật là lâu…
– Chào mẹ, con giới thiệu với mẹ Danny Crawford mà con nói với mẹ hôm qua về chuyện hôm nay cậu ấy lại nhà mình chơi!
– Rất vui được biết con, Danny. Chào mừng con đến chơi. Nhưng con không cần để ý đến bác làm gì. Lên phòng chơi đi các con. Nhớ xuống khoảng 17h. Mẹ đã chuẩn bị bánh và thức uống.
Danny cám ơn một cách lịch sự, và chẳng cần nói thêm gì, chúng tôi chạy nhanh lên cầu thang.
– Chà, nó dễ thương quá, cái phòng của cậu. Nó cũng giống như chủ, vừa ngoan lại vừa ngăn nắp.
Tôi cười.
– Cậu nói thế chứ, tớ vừa mới dọn dẹp hôm qua, vì tớ biết là cậu sẽ tới.
Cậu ta muốn xem mọi thứ: mấy cuốn sách của tôi, những mẫu tàu và máy bay thu nhỏ, mấy cái đĩa CD, cả mấy cuốn băng Video. Cậu nhìn những poster và ảnh trang trí không gian của tôi. Chúng tôi mở nhạc nghe. Cũng như tôi, cậu không thích nhạc Techno lắm. Cậu thích Rock, Pop, Teenpop … Tôi có hàng đống.
Tôi mở máy điện tử. Cậu lại ngồi kế bên. Chúng tôi đua một cuộc đua xe kinh hoàng. Chúng tôi tắt máy, vẫn cầm bàn điều khiển trong tay. Sự hăng say giúp tôi quen cậu đang ở gần. Tôi thua. Cậu hét lên chiến thắng. Cậu không biết là mỗi khi tôi phạm lỗi là lúc vai cậu chạm vào người tôi.
Mệt mỏi vì tập trung cao độ, cậu nhìn tôi, mắt vẫn còn sáng lên hứng khởi.
– Tớ chưa từng chơi vui thế này. Tớ thấy thoải mái với cậu, Chris, không thể tưởng tượng nổi!
Tôi nhanh chóng quay mặt đi. Không được để cậu đọc được những gì trong mắt tôi. Tôi nói.
– Ưøa, mình hợp nhau, tốt lắm.
Cậu đứng dậy. Tôi thấy hơi hụt hẫng khi không còn cậu bên cạnh. Cậu hỏi.
– Chris, tớ không biết… Vanessa… là bạn gái cậu à?
– Ơ không, Vanessa còn hơn là bạn gái. Bạn thân của tớ … giống như người chị.
– À, thấy hai người luôn bên nhau, tớ cứ tưởng, cậu và cô ấy, hai người …
Cậu ngừng nói, chú ý đến cái kệ sách trong phòng. Cậu phát hiện một bức ảnh đặt trong khung kính. Cầm lên nhìn.
– Chris, thằng nhóc mập ở truồng nằm trên tấm mền này là ai vậy? Khoan đã. Để tớ đoán xem. Khỉ thật! Là cậu đó hả?
Cậu chạy đi vừa cười lớn. Tôi chịu không nổi … tôi chết vì xấu hổ. Tôi nhảy chồm lên giựt lại tấm ảnh cho cậu khỏi chọc nữa. Tôi vươn tay. Theo quán tính, tôi chồm tới người cậu, cố gắng lấy lại món đồ trong khi cậu giương nó lên cao khỏi tầm với của tôi. Để ngăn tôi không với tới, cậu dùng tay giữ chặt người tôi lại. Mọi thứ như đứng yên. Chúng tôi đắm đuối nhìn nhau. Tôi thấy mình yếu đi. Chân tôi không còn vững nữa. Không khí trở nên nặng, rất nặng. Danny không cười nữa.
– Danny…trả tớ … tấm ảnh.
Mọi sự diễn ra ngoài ý muốn. Tôi không muốn … nhưng tôi đã không thể. Chìm đắm trong ánh mắt Danny, tôi tiến sát mặt mình. Như bị hút, cậu cũng làm tương tự. Môi chúng tôi chạm nhau, dính chặt. Tôi nhắm mắt, tay ôm tóc cậu. Miệng chúng tôi như gắn lại với nhau, rất nóng, cũng rất dịu. Lưỡi cậu chạm vào răng tôi. Tôi bay bổng trong cơn chóng mặt. Tôi không còn nhận thức về thời gian. Chỉ với nụ hôn này, trái tim tôi như muốn nổ tung, trái tim cậu đập như điên sát ngực tôi. Tôi vuốt ve tóc và cổ cậu. Tay cậu chạy dài trên lưng, trên thân tôi. Chúng ôm tôi sát vào cơ thể cậu. Tôi cảm nhận được sự khát khao của Danny, cậu không thể không thấy sự hứng phấn của tôi.
Tôi không biết bằng cách nào chúng tôi đã tách ra được. Tôi kiệt sức. Theo bản năng, tôi tựa đầu vào cậu.
– Danny … Danny ơi…Đã từ lâu lắm rồi…
Cậu thô bạo đẩy tôi ra, đôi mắt đầy sự sợ hãi.
– Tớ xin lỗi…tớ không biết mình bị gì…Trò chơi…sự kích động…tớ không muốn…chỉ là tai nạn, Chris, mình quên đi, mình đừng nói nữa, được chứ? Cậu không giận tớ chứ?
Tôi thấy mình ngốc nghếch, không hiểu chuyện gì xảy ra với cậu. Khỉ thật, tôi thấy cậu ấy cũng…
– Danny, cậu sao vậy? Cậu không hiểu gì à? Thật tuyệt! Tớ đã không dám nói với cậu… tớ đã đợi nhiều tuần rồi. Tớ luôn nghĩ chuyện này không thể được…và…mà cậu vừa mới hôn tớ. Từ ngày đầu tiên gặp cậu ở trường, tớ tin là tớ luôn mơ về chuyện này. Tớ yêu cậu, Danny, tớ không thể làm gì khác. Cậu bảo tớ quên đi à? Tớ không thể, Danny, ngay cả khi tớ muốn, tớ cũng không thể …
– Ngưng ngay chuyện điên rồ của cậu đi! Cậu nói gì vậy? Cậu không phải pédé chứ? Tại sao cậu không trả lời? Đừng nói với tớ rằng tụi nó chọc cậu ở trường là đúng! Chris, trả lời tớ là không đúng đi! Điên thật, tớ không phải pédé! Cậu đừng nghĩ … chỉ vì…hồi nãy…tớ không biết tại sao…Nghe này, Chris, nếu cậu kể cho bất kì người nào nghe chuyện vừa xảy ra, tớ sẽ không tha cho cậu. Cậu phải cẩn thận đấy, nếu tớ nghe bất kì lời bàn tán nào về chuyện này. Kể từ ngày hôm nay, mình không quen nhau nữa, mình không gặp nhau nữa. Tớ…tớ phải về nhà…thế là đủ rồi!
Không để tôi kịp giải thích tiếng nào, cậu chạy đi, làm như tôi là quỷ. Tôi chưa kịp thả mình xuống giường thì mẹ đã đứng trước cửa.
– Danny đi rồi à? Nó có vẻ vội lắm?
Tôi gắng gượng.
– Nó sự nhớ là phải về nhà sớm…để gặp…gia đình.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận