Rex rất đúng hẹn. Thời gian biểu của anh rất khít. Anh ấy có vấn đề của mình… Anh sợ mối quan hệ trở nên rắc rối. Chắc chắn là anh thích tôi, nhưng mọi thứ cuối cùng cũng lộ ra ở Swidon này. Đối với tôi và cũng với anh, tốt nhất là nên chấm dứt. Nói ngắn gọn, anh ấy muốn tôi hiểu là mọi chuyện đã chấm dứt. Cũng tốt, ít ra thì anh đã không cho tôi leo cây.
Tôi cũng chỉ là một thằng ngu. Tôi đặt niềm tin vào chuyện này. Tôi bối rối trở về nhà. Ba mẹ nhìn nhau, ngạc nhiên khi thấy tôi chạy nhanh về phòng. Ở đó, tôi đã khóc. Tình yêu, có thể đã rất tuyệt vời… nhưng tôi vừa phát hiện là nó cũng có thể làm mình rất đau.
– Thánh thần ơi! Chris, cậu có thấy cậu bây giờ không vậy? Sao lại khóc? Chuyện gì xảy ra vậy? Vanessa bên cạnh cậu đây. Cậu có thể tin tớ. Đừng khóc nữa, nếu cậu cứ tiếp tục thì chính tớ mới là người cần khăn giấy đấy!
Tôi mệt lắm. Tôi không ngừng được. Tôi không thể im lặng mãi, giữ mọi chuyện cho mình. Vanessa thân mến,bạn thân, gần như là chị tôi. Chúng tôi biết nhau từ lâu rồi. Nhà chúng tôi ở cạnh nhau. Tôi nhìn cô qua nước mắt. Tôi ngần ngại, run rẩy. Ý muốn nói mọi chuyện, muốn tự giải thoát. Gắng nuốt sự xấu hổ, tôi thú nhận.
– Vanessa… tớ thật sự cần cậu lắm, cần cậu giúp đỡ. Cậu là người duy nhất có thể hiểu tớ … không ai khác. Tớ không biết làm sao nói với cậu… Tớ thật bất hạnh, tớ cô độc, cô độc lắm Vanessa. Tớ là … Tớ khác mọi người… nếu như họ biết …. Tớ là… Tớ là gay, Vanessa. Đã nhiều năm rồi tớ biết mình là gay… tớ khổ lắm …!
– Chris, cậu điên à? Cậu tính lừa tớ sao? Lại thêm một trò đùa mới nữa chứ gì?
– Tớ nói thật đấy, Vanessa. Tớ là gay, tớ thề với cậu là thật đấy! Tớ không thích con gái. Tớ cũng làm chuyện đó với con trai rồi. Tệ thật, tin tớ đi! Tớ không thể đi ciné với cậu vì tớ có hẹn với một gã. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp lắm, cho đến hôm qua, hắn bỏ rơi tớ. Tớ không nghĩ đến chuyện này…Tớ thấy mọi chuyện diễn ra bình thường. Tớ không biết mình đang ở đâu nữa. Tớ chỉ có cậu thôi … đừng bỏ tớ… đừng khinh bỉ tớ!
– Chris… không phải chuyện đùa sao? Trời ơi! Tớ không thể tin được. Tớ chưa hề nghi ngờ. Ta làm gì bây giờ? Cậu làm tớ đau lòng lắm!
Cô ôm tôi vào lòng.
– Tớ xin lỗi. Tớ đã không đoán ra được. Chris thân yêu, tớ thương cậu. Tớ chẳng bao giờ khinh thường cậu đâu. Cậu có thể tin tớ. Tớ sẽ chẳng nói bất cứ điều gì., với bất cứ ai. Chuyện này chỉ có tụi mình biết. Cậu có thể kể cho tớ những gì cậu muốn. Vanessa luôn ở bên cậu. Khỉ thật, Chris! Cậu cũng nên chú ý. Mọi chuyện rốt cuộc rồi cũng lộ ra trong cái nơi nhỏ xíu hẻo lánh này. Trời, cậu làm tớ lo…Cậu có cẩn thận không đấy?
– Đừng lo,Vanessa. Cậu không cần lo gì hết. Tớ sẽ nói cho cậu mọi chuyện. Cậu có thể chỉ dẫn tớ. Tớ rất vui khi nói cho cậu biết chuyện này, tớ thật sự rất khổ khi phải chịu đững một mình.
Vậy là tại sao Vanessa đã trở nên thân nữa với tôi. Thú nhận của tôi giúp chúng tôi gần nhau hơn. Chúng tôi càng khắng khít, không thể tách rời, đến nước những lời bàn tán cũng nổi lên chung quanh, về chuyện tôi với Vanessa cặp với nhau. Chúng tôi đã không phủ nhận chuyện này.

Phần 2: Người Bạn Mới

Chuông reng hết tiết. Theo thói quen, cả đám đông túa ra các hành lang. Tôi ra khỏi lớp, cặp táp trên vai, tính đi kiếm Robert và Vanessa ngoài sân. Tôi đi đến khúc giao giữa 2 hành lang chính tầng trệt. Tôi đã không kịp tránh một tên chạy hối hả phía bên trái. Một cú va chạm thô bạo vào mặt, một cú cùi chỏ, tôi nghĩ vậy. Tôi té xuống đất, choáng váng, chảy máu mũi.
Tôi nhíu mắt, đồ đạc rải rác dưới đất xung quanh mình. Tôi đưa tay lên mặt. Ngón tay tôi dính đầy máu.
– Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi, là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải cẩn thận. Khốn nạn thật! Cậu chảy máu à, cậu có đau không?
Tôi ngước mắt nhìn. Tôi mơ hồ thấy khuôn mặt lo lắng của Danny đang chồm về phía mình. Tôi lục tìm trong túi.
– Khỉ thật! Cả cái khăn cũng không có!
– Chris…là Chris, phải không? Này, cầm cái của tớ đi! Ịn nó lên mũi để cầm máu. Tớ thật ngu, tớ giận mình lắm! Đừng cử động, tớ sẽ gom đồ của cậu lại. Sau đó chúng ta sẽ lại ghế đá đối diện ngồi!
Tôi mơ hồ nhận thấy cậy ấy biết tên mình. Tuy vậy, chúng tôi chưa từng nói chuyện với nhau. Cậu ta bỏ sách vở vào trong cặp tôi rồi giúp tôi đứng dậy. Tôi luôn ịn cái khăn trên lỗ mũi. Nó có vẻ thơm thơm. Tôi dần hoàn hồn trở lại.
– Oån hơn chứ, Chris? Ngốc thật, đáng lẽ tớ phải tìm cách khác để làm quen … ơ…đáng lẽ chúng ta nên gặp nhau trong hoàn cảnh khác thì hơn. Khoan cử động đã. Đợi hết chảy máu mình sẽ tới lavabo rửa nước.
Tôi khó mà trả lời với giọng nghẹt mũi.
– Không zao. Zẽ ổn thôi. Dớ zẽ tự zoay zở một mình được. Cậu không có dình. Cám ơn chuyện cái khăn và đồ đạc.
Cậu ngần ngại.
– Cậu có chắc là không cần tớ nữa chứ? Tớ đang vội … có người đợi tớ…tớ đi được chứ?
– Được mà!
Cậu ấy chạy đi, không quên ngoảnh lại nói lớn.
– Bye! Hẹn gặp lại!
Danny Crawford vừa bước vào đời tôi. Tôi đã không nghĩ đến những đau khổ mà cậu ấy sẽ gây ra.

Khi tôi cuối cùng cũng kiếm được Robert và Vanessa, tụi nó nhào tới khi thấy mặt tôi bị sưng cùng những vết máu trên quần áo.
– Chuyện gì vậy? Bị đánh à?
– Không, chỉ là Danny Crawford mới chào “làm quen” thôi!
Để tụi nó bớt sửng sốt, tôi kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Tôi đã giữ cái khăn của Danny. Mẹ tôi đã giặt và ủi nó. Sáng ngày hôm sau,l tôi đứng chờ cậu trước cửa vào trường. Cậu đã nhận ra tôi từ xa và chạy về phía tôi.
– Chris, tớ vui khi thấy cậu. Tớ thấy cậu đã ổn rồi. Cậu không giận tớ? Chúng ta là bạn chứ?
Với nụ cười rạng rỡ, cậu chìa tay ra. Cho dù không muốn thì tôi cũng không thể từ chối.
– Đừng nói chuyện đó nữa, Danny. Không phải lỗi của cậu. Chúng ta có thể là bạn nếu cậu muốn…Tớ cũng muốn lắm. Tớ đợi cậu để trả cái khăn lại. Nó hoàn toàn sạch!
– Cám ơn Chris, tớ phải đi. Mình gặp nhau trưa nay, ở đây, ok?
Tôi thấy mọi thứ như đẹp hơn. Trong buổi học, tôi không thể ngăn mình nghĩ đến việc sẽ gặp lại Danny chút nữa. Tôi thấy hài lòng. Tôi xin lỗi tụi Vanesssa với Robert vì không thể đi chung với tụi nó. Buổi trưa, tôi đến thật đúng hẹn.
– Cậu ở đâu vậy, Chris?
– 35, Woodstreet, còn cậu?
– Kingsroad. Hay nhỉ, mình có thể đi chung với nhau một đoạn. Ta đi chứ?

Cứ thế, dần dần chúng tôi quen việc về chung với nhau mỗi buổi trưa, rồi mỗi buổi tối. Danny kể cho tôi nghe mọi chuyện về mình. Trước đây, cậu ở Luân Đôn với cha mẹ. Cha cậu được cử đến quản lí chi nhánh công ty ở Swidon. Thế là họ dọn tới đây. Cậu thích thể thao. Cái này thì tôi có thể thấy được. Cậu còn thích nhiều thứ khác: điện ảnh, đọc sách, tin học… Chúng tôi có chung nhiều sở thích.
Tôi cũng kể mọi thứ với cậu. Ờ thì, các bạn cũng đoán được, gần như mọi thứ. Tôi thấy thoải mái với cậu. Tôi tin cậu cũng vậy. Nhiều lúc, cậu nhìn tôi trong sự im lặng, tôi giấu sự bối rối của mình sau nụ cười vô tư.
Cậu ta đốn quỵ tất cả mọi người. Nhiều lúc tôi ngạc nhiên khi thấy mình đang mơ… mà tại sao lại không thể? Tôi nhanh chóng trở về thực tại…Với bao nhiêu đứa con gái bám dính trên cổ, cậu chuyền từ đứa này sang đứa khác với vận tốc của một chiếc Concorde. Cậu ve vãn không khai trong sân chơi hoặc trên hành lang của trường. Hơn nữa, cậu lại dẫn đầu đám cá biệt vẫn thường xỉ nhục tôi.
Đối vơi Danny, tôi là một ngoại lệ. Ở trường, cậu không hoàn toàn lờ tôi đi. Luôn có một câu chào hoặc một cử chỉ kín đáo khi gặp tôi. Tôi cũng không hiểu, nhưng theo bản năng, để có thể tiếp tục gặp cậu, tôi phải chịu như vậy. Với tôi thế cũng đã là đặc ân rồi.

Lại một lần nữa, tên ngốc Kevin lại dí tôi vào tường, nó điên tiết hét lên:
– Đồ pédé dơ bẩn, chỉ cần thấy mặt mày là tao đã muốn mửa rồi! Chuẩn bị ăn đấm vào mặt đi!
Nó nhấc tay lên. Danny tới đúng vào lúc cú đấm sắp sửa chạm vào mặt tôi.
– Dừng lại Kévin! Để cậu ấy yên! Cậu không đụng tới cậu ấy, hiểu chứ! Cậu ngu nhất bọn.Theo tớ!
Tức tối, Kévin thả tôi ra. Không nói một lời, nó đi theo Danny, như một con chó cụp đuôi chạy theo chủ.
Tình bạn mới phát triển giữa tôi với Danny không khiến tôi bỏ rơi Robert và Vanessa. Ở trường hay ở nhà đứa này hoặc đứa kia, chúng tôi luôn có mặt bên nhau để nói đủ thứ chuyện trên đời. Đương nhiên chỉ có mình Vanessa mớ được nghe những chuyện thầm kín nhất. Từ khi cô ấy biết chuyện của tôi, cô luôn theo sát chặt chẽ. Cô mau chóng nhận thấy mối quan hệ mới của tôi nhưng lại không nghi ngờ nhiều. Cho đến một hôm, khi chúng tôi đi chung trên đường về nhà. Tôi đã không giấu chuyện mình thấy thích Danny, rằng tôi có cảm giác đang yêu, mỗi ngày một nặng.
– Chris Parker, thế nào cậu cũng làm tớ điên với sự bất cẩn của cậu! Cậu có thấy mình đang làm gì không? Cậu không có chút hi vọng nào hết. Khỉ thật! Hiểu không? Không chút hi vọng! Nó chỉ xem cậu như bạn thôi. Tớ thấy ngạc nhiên vì chuyện đó nhưng như vậy tớ thấy đã quá đủ rồi. Cậu tự hài lòng về chuyện này được rồi, đừng trông mong gì khác! Trời đất! Đẹp trai như nó, chỉ cần làm bạn bình thường thôi thì cũng đủ với tớ. Nó còn không đếm xỉa đến tớ nữa là!
– Tớ biết, Vanessa. Tớ đâu có điên. Tớ chỉ nói với cậu, vậy thôi. Ngay cả khi có lúc thấy đau khổ nhưng tớ cũng không ngu đến mức như vậy. Tớ biết mình không nên mạo hiểm.
– Tưởng tượng chuyện tai tiếng này xem, ba mẹ cậu, Robert, cả trường. Cậu sẽ bị tống ra khỏi cửa. Tớ thấy kể từ hôm nay, tớ lại sống trong lo sợ.
Để trấn an Vanessa, tôi đã hứa, đã thề, tất cả mọi chuyện cô muốn. Tận sâu tron tôi, tôi biết là cô có lí. Nhưng sao cũng được, tôi không ngăn mình cứ sau mỗi buổi học, chạy đi kiếm Danny để cùng đi về, chuyện này đã thành thói quen.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận