Chưa hết, tôi thích nhất là đôi chân mày đậm sắc đen tuyền, rậm rạp và dài ngoằn của cô, ở giữa chúng là một hạt son đỏ nhỏ chấm trên một hạt son khác lớn hơn và một gạch ngang nhỏ kề dưới, hàm răng của cô sao mà ai khéo trải đều những hàng bắp trắng phau phau càng làm nổi bật dưới màu da ngâm ngâm trên thân thể rắn chắc của cô ! Trên trán – xuyên qua những làn tóc óng ánh – cô kẹp một cái chuông bạc nhỏ, và hai bên tai đeo hai chiếc chuông cùng loại thật xinh xắn, hễ cô di động là tiếng chuông lách cách kêu lên. Dưới cổ, cô đeo một cái xuyến bạc đính nhiều hạt lóng lánh. Hai cổ tay cô có rất nhiều vòng đeo ngũ sắc. Trong mắt tôi bây giờ, cô chẳng những là một người đẹp ngoại tộc hiếm có, một hoa hậu hoàn vũ trong lòng tôi, cô còn chứa đựng một nét đẹp thiên nhiên ảo ảnh nào đó, một cái đẹp ngây thơ mà tôi thường thấy ở những người con gái miền quê nước mình với da dẽ ngâm ngâm chất phát nhưng không thiếu nét thông minh phản phất trên sắc diện.

Mac vao vong luan cam - Truyen 18+

Mắc vào vòng luân cấm – Truyện 18+

Giờ đây, nằm ôm cô ấy trong lòng, sự hả hê vẫn còn dư âm trong thân thể đầy nhựa sống của tôi, còn cô ấy thì đã ngây ngất trong giấc ngủ vùi từ độ nửa khuya của đêm qua, sau ba lần truy hoang đến mệt lã.

Nhìn cô vùi đầu ngoan ngoãn như con mèo mướp trong vòng tay ấm áp của tôi, để cho mái tóc cô lòa xòa đổ trên vai tôi, tôi càng thấy lòng mình mơn man như suối chảy, tự nhiên tôi thấy mình trầm xuống, tư lự nhìn lên trần nhà, nhìn trong bóng đêm u tịch, trống vắng … không một ánh sáng của ngọn đèn đường nào hắt qua từ khung cửa sổ, một thoáng phụt qua trong tâm tưởng tôi bỗng thấy mình tỉnh táo vô cùng, một sức sống mãnh liệt vô hình nào đó đang dậy lên trong lòng, bao kỷ niệm suốt một năm qua giữa cô ấy và tôi như thác đổ ập về với muôn ngàn hình ảnh sống động lờ mờ trong làn sương khói …

Truyện 18+ Mắc vào vòng luân cấm

Truyen 18+ Mac vao vong luan cam

o0o

Tôi bước vào một căn phòng nho nhỏ có cái tên Turtle Island Yoga gắn trên cửa trước vào một buổi tối Chủ Nhật thì đã biết cuộc đời tôi đã bước sang một bước ngoặc khác từ giây phút đó … Nơi đây, một nơi nằm trong một địa hạt nhỏ thuộc thành phố San Rafel, tiểu bang California, nên chỉ có một lớp học Yoga cơ bản mà tôi đã ghi danh học từ hơn một tuần trước trong một dịp tình cờ đọc quảng cáo trên báo. Quả thiệt tôi là một thằng học sinh ngơ ngáo khi bước vào lớp học với mấy chục cặp mắt đổ dồn về tôi, tôi né tránh những cái nhìn nửa gần như chào hỏi, nửa như tò mò, để tìm vào một xó góc gần đó an tọa; mọi người trong lớp đều trở lại với bầu không khí vắng lặng trước đây. Đâu đó xong xuôi tôi mới dám ngước mặt lên, quan sát khắp mọi nơi trong phòng. Mọi thứ ở đây được trưng bày đúng lối, hợp thức, và hợp thời theo kiểu Yoga. Tôi lướt thật nhanh chung quanh, ở giữa căn phòng là một bức tranh lụa sặc sỡ in hình Đức phật được treo trên tường màu trắng muốt. Dưới bức tranh – trên mặt một cái bàn kiếng – là một bức tượng to bằng đồng đen đang diễn tác một thể thức Yoga kỳ bí, được khắc một cái tên Nataraj ở dưới chân bức tượng. Dưới đất lót một loại da mềm đặc chế dùng cho việc tập yoga – một loại mà đến bây giờ tôi cũng còn chưa biết là gì. Chung quanh là cả bộ dụng cụ tập yoga bằng gỗ bao phủ bởi những tấm khăn bàn nhỏ vải đỏ thật đẹp mắt. Một cái chuông nhỏ được khéo léo treo gần bên tạo thêm nét đặc trưng cho căn phòng, mà sau này tôi mới biết xuất xứ của cái chuông đó, được thĩnh tới từ Tibet. Phía đối diện với bức tượng, bên này tường vách, là một tấm khăn tay được Đức Đạt Lai La-Ma làm phép. Còn lại, phần lớn những dụng cụ khác được bảo bọc bằng khăn màn như những loại gối, loại bồ đoàn bằng nhung đen lông ngắn dùng để ngồi thiền. Lúc đầu tôi hơi ngại ngùng với quang cảnh lạ lùng trước mắt; nhưng dần dà, tôi bắt đầu làm quen với nó, với cả những người đàn ông và đàn bà ở mọi lứa tuổi khác nhau ở đây, đang ngồi quây quần thành vòng tròn; mặt họ điềm nhiên, dáng vẻ trông rất thoải mái, tự tại. Họ cũng như tôi, đều tới đây để tìm hiểu về Yoga, tìm cái thật trong cái sống, tìm cái tự do ở linh hồn con người đến từ những thao tác hàng ngày, mà mấy ai trong chúng tôi hề để ý tới – đó là tìm hiểu cái chân-thiện trong thế giới màu nhiệm của Yoga.

Mười lăm phút chờ đợi đã trôi qua, vị giáo viên trong trang phục đơn sơ màu vải đỏ sẩm khoan thai bước vào lớp. Phút tao ngộ đầu tiên đập vào mắt tôi cô ấy là một người phụ nữ tươi trẻ, trẻ đến độ tôi không ngờ tới được cho một vị giáo viên đã có kinh nghiệm hơn 15 năm (theo lời quảng cáo trong báo chí). Với lại trong trong thâm tâm tôi, cô giáo hay thầy giáo thì phải là một người đứng tuổi mới đáng cho mình học hỏi; nhưng không! Cô chẳng những trẻ mà còn đẹp, một nét đẹp sắc xảo thu hồn. Thoạt nhìn thì tôi thấy có cảm tình ngay và cũng không ngờ là tôi lại có thiện cảm nhanh chóng đến thế, với một người phụ nữ lạ mặt! …Người trẻ đẹp không phải tôi chưa hề gặp qua, song với cô đây, một cái gì đó như ma lực vô hình cuốn hút hết chân-thiện-mỹ của cô vào lòng tôi, làm cho trái tim tôi khẻ rúng động … Cô chào cả lớp chúng tôi theo điệu bộ chấp tay cúi vái của người Ấn độ. Chúng tôi đứng lên gật đầu chào cô một cách lễ phép, cô đáp lại bằng một nụ cười huề hòa rồi ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống, xếp thành hình vòng tròn lớn bao chung quanh cô như một vòng tròn bao quanh một cái tâm. Sau khi chúng tôi đã an tọa, cô bắt đầu giới thiệu tên mình, cái tên Gauri thật là đẹp, đoạn cô giới thiệu lý lịch sơ sơ về cô, rồi mới hỏi từng người chúng tôi tên tuổi, nghề nghiệp và sở thích. Chúng tôi lần lượt trả lời cô một cách lễ phép như ngày nào còn bé thật ngỡ ngàng khi đến trường gặp thầy, gặp cô, và gặp bạn, lần đầu tiên; kể cả các cụ già cũng lễ phép đối với cô nữa, đủ thấy người đến đây học môn Yoga cũng có chút hiểu biết về phong tục tôn sư trọng đạo của người Á đông ta … Lúc đó tôi có dịp nhìn kỹ cô hơn nữa, cô rõ ràng là một người Ấn độ chính thống với khuôn mặt thật đẹp, đẹp theo kiểu huyền bí sâu xa mà có lúc nào đó tôi tưởng mình đang đối diện với một nàng công chúa diễm lệ nào đó của đất Ba tư trong truyện Ngàn lẻ một đêm. Đôi mắt cô thật to, to vô cùng, to hơn cả những đôi mắt to tôi từng thấy; hàng mi đen láy với tròng mắt trắng nhạt gợi tình, có chút gợi dục lắng đọng. Giống như mọi người dân Ấn độ khác, mũi cô thật cao, đôi môi cô thật mỏng, khuôn mặt cô bầu bĩnh trong thật dễ thương, làm tôi cứ nhớ tới một nữ minh tinh phim tình cảm Ấn ngày nào còn nhỏ tôi rất đam mê. Chưa hết, tôi thích nhất là đôi chân mày đậm sắc đen tuyền, rậm rạp và dài ngoằn của cô, ở giữa chúng là một hạt son đỏ nhỏ chấm trên một hạt son khác lớn hơn và một gạch ngang nhỏ kề dưới, hàm răng của cô sao mà ai khéo trải đều những hàng bắp trắng phau phau càng làm nổi bật dưới màu da ngâm ngâm trên thân thể rắn chắc của cô ! Trên trán – xuyên qua những làn tóc óng ánh – cô kẹp một cái chuông bạc nhỏ, và hai bên tai đeo hai chiếc chuông cùng loại thật xinh xắn, hễ cô di động là tiếng chuông lách cách kêu lên. Dưới cổ, cô đeo một cái xuyến bạc đính nhiều hạt lóng lánh. Hai cổ tay cô có rất nhiều vòng đeo ngũ sắc. Trong mắt tôi bây giờ, cô chẳng những là một người đẹp ngoại tộc hiếm có, một hoa hậu hoàn vũ trong lòng tôi, cô còn chứa đựng một nét đẹp thiên nhiên ảo ảnh nào đó, một cái đẹp ngây thơ mà tôi thường thấy ở những người con gái miền quê nước mình với da dẽ ngâm ngâm chất phát nhưng không thiếu nét thông minh phản phất trên sắc diện.

Sau khi màn giới thiệu xong, cô bắt đầu vào chương trình của lớp học. Giọng của cô thao thao nghe sao thật thích, tựa như lắng nghe giòng suối đang chảy róc rách bên tai : “Yoga đã có cách đây 6 ngàn năm, từ yoga giải nghĩa đơn giản là “thống nhất” vì mục đích của nó là thống nhất ba phần lại với nhau: thân thể, trí óc và tâm hồn…”; lúc này tôi chỉ lo chú tâm đến đôi môi đầy gợi cảm của cô đang mấp máy nên không nghe ngóng gì được cả. Cô tiếp:

“Yoga không phải là môn đạo giáo gì cả, mà là một môn khoa học để diễn đạt 3 trạng thái: tâm, thân, và hồn. Tâm là tâm trí, thân là thân thể, và hồn là linh hồn …Yoga là một công cụ cung ứng sức khỏe cho tinh thần lẫn thể xác…”

Tôi nhìn cô giáo trẻ ron rót bao lý thuyết mới mẻ mà tôi cũng như mọi người trong lớp chưa bao giờ nghe qua, lòng tôi thấy phấn chấn nao nao với bao cái hay hay, cái lạ lạ mà tôi sẽ sắp được học từ cô. Tôi bỗng thấy thật sự ngưỡng mộ sự hiểu biết của cô nhiều, cộng thêm là sự ngưỡng mộ một tấm thân thon thả, mượt mà không thiếu phần khỏe mạnh, dẻo dai …

“… Ba phương pháp căn bản là thế ngồi, thế đứng và thế nằm, các bạn có thể luyện tập phối hợp chung để tập luyện hoặc riêng rẽ nếu cần thiết …”

Giọng nói của cô thật trong trẻo lôi cuốn, mỗi lần thốt ra lời, cái đầu cô nghiêng nghiêng như để nhấn mạnh một điểm gì đó, tiếng chuông lại lắc cắc vang lên; cũng là lúc mái tóc dài óng ả đen tuyền lắc lư dưới điệu bộ uyển chuyển múa may. Trong phút chốc, trí óc tôi lạc lõng trước một vẻ đẹp tự nhiên huyền thoại của người con gái xứ Ấn thiên trúc …

“… Các bạn hãy thay đồ cho thích hợp rồi chúng ta bắt đầu tập ba thể thức căn bản trong môn Yoga…”

Chúng tôi – những nam sinh và nữ sinh sau khi thay đồ – quây quần chung quanh cô giáo, lắng nghe và làm theo từng động tác thao diễn của cô không sai trái … Tôi, trong bộ đồ thun đen bó sát, thật thấy làm ngại ngùng, khi đứng cạnh đám nữ sinh, nhất là đang đối mặt thẳng với cô giáo. Tôi nhớ khi đó tôi chỉ đứng rùn mình xuống, đầu hơi cúi chẳng dám nhìn vào mặt ai, nhất là cô. Tay tôi thì chấp chéo cố che ngang nơi đủng quần bị độn lên dày cộm khác với những người chung quanh. Tôi thầm hỏi không biết cô có để ý gì đến tôi – vào sự sáng sủa của tôi hay nơi đủng quần tôi, hoặc có bao giờ để ý đến sự lạc lõng của tôi ở đây – sao đôi lúc tôi hay thấy cô nhìn tôi chăm ngắm, lạ kỳ !?

“… Sau khi khởi động xong, các bạn hãy xếp bằng đôi chân lại theo tư thế ngồi thiền, giữ cho lưng thẳng, mắt thẳng, ngực ưỡn cao, vai cân đối, tay xếp im để trên lòng, hít sâu và thở rộng … Một hai, một hai …”

“… duỗi chân phải cho thật thẳng trước mặt, đặt bàn chân trái dưới mông phải, rồi kéo chân phải xếp lên đùi của chân trái … xong rồi giữ nguyên tư thế khoảng hơn nửa tiếng, đến khi đó thì nghiêng đầu về phía trước, càng sâu càng tốt … Tốt, tốt!”

Một mặt chúng tôi lắng nghe từng lời nói của cô, một mặt làm theo những động tác uốn dẻo của cô thật là nghệ thuật, mê ly … Nhiều lúc nhìn cô thao giảng mà tưởng chừng mình đang ở trong một cung điện hoàng Ấn và đang chiêm ngưỡi những điệu vũ tiên nga của các một nàng cung nữ chuyên nghiệp…

0 comments… add one

Gửi cảm nhận