*
* *

Anh Long, sau khi làm xưởng in một thời gian, gia đình tôi gom góp vốn và bà má nuôi phụ giúp tiền mua xe truck lớn. Anh đi thu mua thổ sản ở tiểu bang Queenland, về giao cho các cửa hàng thực phẩm Á châu trong khu vực, nên thường vắng nhà. Chúng tôi người Việt gốc Hoa như có “máu kinh tế” thích tự lập, làm chủ về thương vụ hơn làm công cho người khác.

Còn tôi sau khi đậu khóa Thông phiên dịch cấp III, (tương đương Cử nhân Văn chương), thông thạo ngôn ngữ: Việt, Hoa Anh, gốc cha mẹ tôi vốn người Việt gốc Hoa ở khu Minh Phụng- Chợ Lớn, cho học trường Tàu và ngôn ngữ Quan thoại từ bé. Tôi được chánh phủ tuyển dụng có việc toàn thì ở các dịch vụ Cộng đồng sắc tộc của Bộ An Sinh Xã hội. Chị Thảo theo chân tôi đang thi khóa thông phiên dịch cấp II kế tiếp, nhà trường giới thiệu cho chị làm bán thời, vì lúc nầy cộng đồng người tỵ nạn nhiều di dân Á châu ồ ạt được nhận nhập cư, họ không nói Anh ngữ, không rành rẻ các thủ tục xin trợ cấp chánh phủ.

Có việc toàn thời làm tôi mua xe trả góp. Đưa đón chị Thảo đi học, đi ra ngoài như cặp tình nhân; chị luôn có cảm tình nhưng giữ phong cách người chị dâu kín đáo hàng động dè xẻn từng cử chỉ nhất là cho ôm hôn và lời nói bởn cợt. Có lẽ vào lớp học tiếp xúc với bạn bè người Tây phương, cử chỉ hôn hít, nắm tay quá tầm thường trong nghệ thuật giao tế, từ đó chị hiểu tâm lý trước khi rời xe thường nghiêng đầu sang kề má cho tôi gửi nụ hôn, hay chị hôn trước tỏ cử chỉ xả giao cám ơn. Chúng tôi có sự thân thiện và gần gủi nhau hơn, xua tan mặc cảm tội lỗi trước đây.

Mãi một hôm, được lá thư từ Anh gửi sang cho anh Long, chị Thảo biết anh đã có người yêu cô Linda Smith là cháu của ông bà đở đầu- ngụ chung một nhà lúc trước đang về London du học bậc đại học.

Chị tâm sự với tôi để biết rõ trắng đen; tôi bộc bạch tất cả tình cảm nẩy nở đôi trai gái gần nhau, nhưng ông bà đở đầu có tiền và khôn khéo, sợ “cảnh lửa gần rơm” mang bầu bỏ học ngang, chuyển trường về London và khuyên tốt nghiệp sẽ tác hợp. Chị nghe xong có vẻ buồn buồn trong lòng và nét mặt đâm chiêu, nhưng không thố lộ cho ai biết, chỉ có tôi là tôi cảm thông nổi niềm.

Còn anh Long dù mến thương cô bạn gái- Linda- nhưng lòng vẫn hướng về quê hương cội nguồn dân tộc, nên bảo lảnh chị Phương Thảo trước làm vừa lòng cha mẹ và họ hàng. Kỳ thật chúng tôi biết mặt chị Thảo kể từ 6 năm về trước, giới trẻ thường qua lại chơi với nhau, ba má tôi thấy tánh tình chị đoan trang, trổ mả cô gái phúc túc, học hành đàng hoàng, không hay đua đòi kêu sa với bạn bè dù gia đình thuộc loại khá gia,û chị là con ông Bang chủ (lãnh đạo người Hoa). Cha mẹ tôi xem chị như con dâu dưới con mắt kinh nghiệm của bậc trưởng thượng.

Anh Long tốt nghiệp trung học (HSC) điểm cao dư sức vào đại học, nhưng “quyền huynh thế phụ” chấp nhận hy sinh nghĩ học, tìm việc làm để giúp gia đình những ngày đầu mới đến Úc nhập cư và gửi chút ít cho Linda yên tâm ăn học, hai người liên lạc bằng điện thoại luôn như lời hứa sẽ nên duyên sau khi tốt nghiệp đại học, chị Thảo hoàn toàn không biết những cảnh éo- le, nhưng anh đối với chị như cô bạn gái không có gì đi quá xa trong vòng lễ giáo.
Tình cảm của tôi và Thảo nẩy nở theo thời gian, từ cái nắm tay ấm áp đi học, tin tưởng nhau qua cử chỉ, từ cung cách ngồi ăn hai ánh mắt không rời nhau một giây, âu yếm hôn nhau tỏ tình thân mật hơn. Dần dần yêu nhau lúc nào không hay.

Tôi cảm nhận việc gần gủi xác thịt vợ chồng với nàng chỉ là thời gian!?. Nhưng mang mặc cảm tội lỗi vây quanh, trái luân thường đạo đức: loạn luân với chị dâu mình và sợ khi gia đình phát giác, có tình ý hất hủi chị thật tội nghiệp đời người con gái ở đất khách.
Hai chúng tôi đành gặp riêng mẹ tôi:
– ”Mẹ tôi ôn tồn”, cho biết đâu ngờ Long có bạn gái Linda, cháu bà đở đầu- người có lòng từ tâm bao la cứu độ hai con, ba má mừng nên trả ơn cho ông bà kẻo trể. Gia đình ba má thương Thảo xem nó như dâu con, nay hợp nhản với con thì cũng qúy vậy thôi.

Sau đó tôi gặp bà má nuôi tự sự đầu đuôi lần nửa, tình yêu chúng tôi quang minh chánh đại, để anh Long vui vầy với Linda, không phụ lòng nàng đang cố học tạo mái ấm với người tình bên xứ sương mù.
Từ đó, Phương Thảo bắt đầu có cảm tình lần lần sâu đậm với tôi qua ánh mắt cử chỉ, và chuyển đổi cách xưng hô: anh và em ngọt ngào, thân thiện… Do được sự thỏa thuận trước, tôi và nàng di chuyển lên nhà cha mẹ đở đầu ở chung, vừa lúc nàng thi đậu khóa Thông phiên dịch cấp II.

Bây giờ chúng tôi như con chim tự do hót líu lo dưới ánh bình minh, vui vầy, hạnh phúc bên nhau trong thú gối chăn không sợ ai dị nghị. Căn biệt thự hai tầng, 5 phòng ngủ thênh thang, chọn căn phòng to ở góc cũ của tôi lúc trước, cho hai con tim “làm tổ” hằng đêm. Tư trong phòng ngủ qua khung kiến nhìn quang cảnh bên ngoài, ánh đèn điện muôn trùng đang cháy rực từng nhà tạo thành từng đốm nối kết từng vùng trải dài như xua tan màn đêm của khu nhà giàu.
Lòng nao nao háo hức, chúng tôi trút bỏ xiêm y thật lẹ.
Tôi âu yếm hôn hỏi Phương Thảo trước:
– Em có thấy tội lỗi hay mặc cảm gì?
Anh sẽ “biến” em thành người đàn bà và từ nay chúng ta là vợ sống chung bên nhau.
– Em thật cám ơn ba mẹ và anh Long tốt bụng bảo lảnh sang.
Nghĩ mình là vợ anh chứ đâu éo- le và nghịch lý:”Duyên tình lại lạc bến” vậy.
Anh ơi!, dù hoàn cảnh thế nào lòng em luôn qúy trọng anh Long suốt đời.
Thời gian gần anh Long em thầm cám ơn anh một điều, vừa cho tiền chi xài, nhưng chỉ sờ mó “sơ bộ” bề ngoài cho có “cớ gọi là”ø vợ chồng, nhất là đốc thúc em cố ăn học thành tài, rồi nuôi anh trở lại bậc đại học- nghe anh xin delay- hoản học để kiếm tiền cho gia đình.

– Em hạnh phúc lắm lấy được làm vợ anh hay anh Long, cuộc đời giao trọn bên nhau, chấp nhận làm dâu con trong ngôi nhà nầy là toại nguyện. Thuyền tình vẫn trên một dòng sông, êm ấm vui vầy, chỉ khác bến cây đa đầu làng và bến bãi cuối gành.

Trải thảm giường ổn định chỗ ngủ xong, tôi chiêm ngưỡng nét đẹp kiêu sa của Thảo – cô gái Hoa sanh trưởng và lớn lên trong gia đình giàu có, phúc túc, kiến văn đủ đầy. Thân hình diễm tuyệt làn da trắng mịn màng, tầm thước, ngực nở phương phi dáng điệu thượng lưu đài các, thuộc lá ngọc cành vàng. Mày tròn, tóc xấp xỏa úp kín mang tai.
– Phương Thảo tuyệt đẹp!

Nàng hấp dẩn từ ánh mắt đến gương mặt và nụ cười, nàng tiên gợi hứng của lòng tôi. Bỗng nhiên tim tôi rộn ràng, giọng nói trở nên lấp bấp, trong khi Thảo cố tình nép người vào ngực tôi như nủng nịu, mùi da thịt tươi mát thơm thoang thoảng tận ngách mũi. Tôi khẻ cuối người đặt hôn trên vầng trán, má, dài xuống vùng ngực của cô vợ còn tuyết trinh. Nụ hôn của tôi đầy ngạc nhiên, nồng nàng ngẫu hứng, khiến cho người nhận luôn luôn muốn nhiều hơn nữa. Phút giây sung sướng lâng lâng, tôi cho tay vân vê cặp nhũ hoa vun úp săn cứng, xinh xắn tròn lẳng như quả bưởi tơ, núm hồng hồng, cảm giác mát mẻ toát ra từ da thịt kích dục lan tỏa khắp châu thân và hai con tim.
– Ô! sao nó tuyệt vời, sướng đến rung tay.

Tôi miên man lâm trận, miệng mút nhăng nhăng đầu núm vú vợ cách say mê, như một ma lực của trái vú hấp dẫn tôi mấp kéo lên lại nhả xuống, tay không thờ ơ được, bèn mân mê khối thịt mềm nhũn êm êm, bất giác Thảo rướn người chồm lên cao tỏ sự sung sướng trào dâng…

Bây giờ tôi ráo riết cho chiếc lưỡi thám hiểm điạ phận mới, lã lướt thân thể trắng ngà rồi lần xuống đồng bằng vùng bụng, khu thung lủng:“trũng rốn”, rà riết theo hai bên háng, nhột và kích dục, cảm thấy nàng giật co từng thớ thịt tăng tăng. Thao dược lần vào khu gò mu cao chiếc bẹn- điểm nóng chiến lược. Liếm lẹ và mạnh hơn khiến Thảo như bị điện giựt bắn người lên trong cơn dâm dục bị khuấy động. Đùi non mon mỡn phô bày giữa khe sâu chòm lông đen mượt mà, hương trinh nguyên người con gái toát ra- cùng vào cuộc tình vợ chồng bừng phát đến ngây dại bên nhau bất tận.
Phương Thảo bây giờ như mê man lạc vào thế mê hồn trận, một thiên đàng hạ giới; gái đang tuổi xuân thì nên da thịt rất cảm xúc, lần đầu trong đời giao tình bị kích dục dòng nước trắng đục đang rịn rịn trong niếu đạo… Nàng cố nén thẹn thùng cắn răng chịu đựng không dám rên lên, thét lên thành tiếng vì nổi sướng khoái nằm sâu trong huyệt lạc thú bị chấn động.

Nàng tiên nga bắt đầu dang rộng đôi chân để đón nhận khoái cảm mới, nhưng tôi hơi có kinh nghiệm không vội vả, thể hiện nghệ thuật của chiếc lưỡi liếm vào khe lạch, vét tém lên, rà xuống cho âm mao ướt ướt rẻ ngôi sang hai bên, bất giác tôi liếm dài ngược lên cao chót vót lưỡi chạm vào đầu nụ hồng- mồng đốc, không thể gượng chịu nổi đam mê nhục dục dâng tràn nàng thét lớn:
“Ah.. ah. á… anh ơi sướng”.

Tôi ngồi dậy chủ động bắt đầu cầm thỏi gân to đang hùng dũng biểu dương, đặt ngay cửa âm môn, bắt đầu chà lên, trây quét xuống vài lần cho Thảo hưng phấn để cùng nhau đồng nhịp nhàng leo núi. Tôi cố đưa nàng từ lạc thú này qua khoái lạc khác, để bước vào giai đoạn tuyệt vời, nương tay ấn thật nhẹ, âm môn trinh nguyên của Thảo quá nhỏ hẹp, lại gặp đầu khấc dình dàng của tôi len vào không được, xoáy xoáy chui vào bị trối ngược, rồi cố ấn thêm đôi lần, khi dâm thủy nàng bắt đầu tiếp nhận, cảm giác ấm tê tê chạy rần rần khắp đầu khúc gân của tôi chạy dồn lên não bộ tôi, lại ấn ấn thử mạnh thêm chút nữa, mặc dù “cái nợ đời” chen được vào trong sâu âm đạo cách êm ả. Giai đọan gần chinh phục mục tiêu được ngập vào “hang sâu” ở Phi luật Tân, thì chính “công chúa Phương Thảo” cảm thấy đau, rát, nhốn nháo toàn thân quíu cả người lại:
– Trời ơi em đau quá!

Nàng như ngất lên gương mặt đỏ hồng nhăn lại, nhìn vợ tôi thật thảm thương đúng lúc chiếc màng trinh bị dương vật xoi rách, nghe răn rắc tiếng xé thịt bung rách toác ra từng cơn nho nhỏ bên trong, những đốm máu hồng tươi từ từ rướm rướm… dính theo. Có lẽ Thảo khiếp đảm bèn la lớn:
– Ôi! em chết mất …! Thương em với.

Âm hộ đã bị xé thịt cô vợ oằn người sang bên. Dù nghe vợ rên la trong nổi đau đớn, nhưng cơn hứng tình với âm hộ bót sát ấm ấm của nàng, tôi càng rướn tiếp đẩy sâu vô đôi lần nữa. Tôi tiếp ngâm giữ của qúy mình trong động sâu “cái ngàn vàng” của nàng không muốn rút ra…

Phương Thảo sướng khoái trong cơn đau vật vã, người nàng bật sang một bên như kẻ sắp chết.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận