Nói có một câu không thương xót kẽ chết khát như vậy, anh ấy tay cầm ống chích, nâng một bên đít mông tôi lên, xoa cục bông gòn mát rượi vì thắm cồn và chích tôi mội kim thuốc cho thuyên giảm cơn đau. Tôi ghét anh ấy hơn vì không cho tôi uống nước trong lúc khát. Lòng tôi oán ghét y tá và bác sĩ biết chường nào. Một đêm dài đã qua, ngày trông lại càng mòn mỏi hơn, anh chàng y tá canh trực vào đêm lại xuất hiện. Tôi căm ghét thức ăn, mùi vị trong bệnh viện, nhất là cái áo chỉ là một mãnh vải dây cột sau lưng khó chịu làm sao, lại xuất hiện cái mặt của người y tá mà tôi không bao giờ thích. Phải chi tôi là chủ của bệnh viện, tôi sẽ đuổi việc anh chàng này ngay! Hôm nay là hôm thứ tư kể từ ngày tôi nhập viện, khó chịu gò bó trong người quá, vì phải nằm một chỗ không cựa quậy được, chưa bao giờ thân người tôi phải quấn một chiếc áo vải thô, nhất là con cu tôi bị thọt một cái ống nhựa vào cọng gân tuyến nịu. Tôi cứ nằm yên cho mọi người khám xét, như hôm nay, miệng khô thèm bát nước đầy, lại bị anh chàng y tá để cái ống nghe lạnh ngắt vào tim ngực mà khám, dỡ áo lên xem vết thương vẫn chưa lành.

Dung dong den vet thuong day cua toi - Truyen 18+

Đừng động đến vết thương đấy của tôi – Truyện 18+

Cuộc tình nào cũng có những kỷ niệm thật đầm ấm khi nét son môi vừa hôn lên tay nhau thắm lạnh của sương đêm. Yêu một lần, để rồi khóc cho nhau trong cơn đau nhức nhối đang tìm về với một dĩ vãng mà ta muốn chôn vùi vào sâu trong huyệt lạnh…Tôi đang ngồi ngoài ban công, lắng tâm tư mình tựa bên hiên cúc vàng rực nở, hồi chuông ngân xa như tiếng ai oán trôi chậm theo tiếng kinh chiều của những con chim ngoan đạo. Cõi lòng tôi chợt bàng hoàng nhớ đến một mãnh tình thơ dại năm nào…

Năm lên 19 tuổi, tôi bị đau ruột thừa và nằm viện để mỗ xẻ. Trong bệnh viện, ngoài những bác sĩ chăm sóc sức khoẻ cho bệnh nhân, còn có những phụ tá thường xuyên ra vào, thay ca làm việc. Sau khi đã tỉnh giấc của một cơn đau từ cuộc giải phẩu, miệng tôi khô khát, mắt tôi còn nặng nhắm như có sắt nặng ngàn cân kéo sụp mí lại, cố hé mi nhìn chung quanh, xem có ai không, để cho tôi xin một ngụm nước. Miệng tôi không sao nói ra lời vì kiệt sức, mắt tôi còn mờ mờ trông thấy một anh chàng y tá đang đứng cạnh giường theo dõi huyết áp của tôi, tay chàng đang thay cái bọc nước biển tiếp sức cho máu huyết tôi sau khi mỗ. Thấy tôi đã tĩnh sau cơn thuốc mê, anh chàng biết môi tôi khô mong đợi có tí nước nên anh ta tận tình nhỏ từng giọt nước vào trong miệng. Miệng tôi khát nước quá, tôi thèm cả một ly nước đầy hay một cục nước đá ngậm vào trong họng, nhưng anh ta chỉ nhỏ vài giọt rồi ngưng lại. Tôi thều thào trong cổ họng:
-I want some water, I am so thirsty..Please…

Truyện 18+ Đừng động đến vết thương đấy của tôi

Truyen 18+ Dung dong den vet thuong day cua toi

Anh chàng y tá cất tiếng trả lời:
-I know, i know, you’re so dehydrate, but you’re allowed just a few drop for now.
-Em không được uống nước nhiều sau lúc mỗ, cho em thêm vài giọt nữa nhe!
Tôi chưa tỉnh lắm, nhưng biết anh chàng y tá này là người Việt Nam, nên tôi mặc tình mà nhõng nhẽo vì không có ba mẹ ở bên cạnh.
-Cho em uống thêm đi anh y tá gì đó ơi, em khát quá…

Dường như tôi van xin được có câu ấy rồi thiếp đi vì thuốc mê vẫn còn trong máu…Ðã hơn 48 giờ đồng hồ sau ca phẫu thuật, tôi như người trên mây rơi xuống, trạng thái choáng váng, nửa mê nửa tỉnh, hé mí mắt ra nhìn thấy Mẹ tôi đang ngồi bên cạnh giường nắm lấy tay tôi, cha tôi đang trò chuyện với bác sĩ chuyên khoa, bốn góc giường cột những bong bóng, những cụm hoa và thiệp “get well soon” từ các bạn học chung lớp gửi tới. Mẹ tôi thấy con mình tỉnh giấc, xoa trán vuốt tóc nỡ một nụ cười nhân từ của một người Mẹ. Tôi muốn Mẹ ở bên cạnh trong lúc này, nhưng bực tức thay, giờ thăm viếng không cho phép, nên cha mẹ tôi phải tuân theo lời người y tá trực đêm dong dỏng lên tiếng:
-OK, visiting hours are over. Please be back at 8AM tomorrow morning.

Tôi nhòa mắt vì sau cơn mê dài, nhưng tôi vẫn nhận ra anh chàng y tá khôi ngô người Việt Nam trực canh tôi mấy hôm nay. Ba mẹ hôn tôi giã biệt cuộc thăm viếng. Tôi nằm trên giường trong tình trạng đang tan thuốc mê, bấy giờ tôi mới cảm thấy đau ở vết thương vừa may xong. Miệng khô đắng thèm khát cả một giếng nước trong, tôi khẽ kêu anh chàng y tá mà tôi chưa quen tên, anh đang nhìn chăm chú hồ sơ, tay ghi chép nhanh như chả hề chú ý đến tôi. Tôi muốn được vỗ về lắm, muốn được cưng như con mèo lông nhung õng ẹo nằm trên bụng của một cậu chủ được bàn tay vuốt ve lên lưng mềm. Tôi cố sức kêu:
-Anh ơi, cho Ðông miếng nước được không?

Tôi kiệt sức quá vì khát, hai tay tôi đang truyền nước biển và dược chất vào trong máu, vết mỗ vừa khâu chưa lành còn đau nhói nên tôi không còn sức để quay người, vói tay tìm lấy nước từ chiếc bàn bên cạnh. Miệng khô ran, nhưng anh chàng chỉ nhỏ vài giọt thấm môi, tôi há họng ra cho anh nhỏ từng giọt trôi trên lưỡi. Tôi ghét chàng y tá này quá đi, khi anh ta vừa nhỏ khát cho tôi, vừa nói:
-You can’t drink too much water after the surgery. And this is the order.
-But I am thirsty, I am gonna die – Tôi nũng nịu như muốn khóc
Anh ấy tiếp lời:
-You will be OK, không có sao đâu, ngày mai anh cho em uống nước, OK.

Nói có một câu không thương xót kẽ chết khát như vậy, anh ấy tay cầm ống chích, nâng một bên đít mông tôi lên, xoa cục bông gòn mát rượi vì thắm cồn và chích tôi mội kim thuốc cho thuyên giảm cơn đau. Tôi ghét anh ấy hơn vì không cho tôi uống nước trong lúc khát. Lòng tôi oán ghét y tá và bác sĩ biết chường nào. Một đêm dài đã qua, ngày trông lại càng mòn mỏi hơn, anh chàng y tá canh trực vào đêm lại xuất hiện. Tôi căm ghét thức ăn, mùi vị trong bệnh viện, nhất là cái áo chỉ là một mãnh vải dây cột sau lưng khó chịu làm sao, lại xuất hiện cái mặt của người y tá mà tôi không bao giờ thích. Phải chi tôi là chủ của bệnh viện, tôi sẽ đuổi việc anh chàng này ngay! Hôm nay là hôm thứ tư kể từ ngày tôi nhập viện, khó chịu gò bó trong người quá, vì phải nằm một chỗ không cựa quậy được, chưa bao giờ thân người tôi phải quấn một chiếc áo vải thô, nhất là con cu tôi bị thọt một cái ống nhựa vào cọng gân tuyến nịu. Tôi cứ nằm yên cho mọi người khám xét, như hôm nay, miệng khô thèm bát nước đầy, lại bị anh chàng y tá để cái ống nghe lạnh ngắt vào tim ngực mà khám, dỡ áo lên xem vết thương vẫn chưa lành. Tôi mắc cỡ quá vì thân hình nằm yên đó, mặc cho người ta dỡ áo lên trông thân hình loã lồ như vậy. Anh chàng y tá cứ tự tiện mà tháo đi nút thắt sau lưng của tôi, tôi nằm yên, thân hình của một đứa con trai vừa mới lớn, cu đã mọc lông đen, nằm yên đó cho anh ấy rửa sạch vết thương, thay băng mới mỗi ngày. Mỗi lúc phải nằm ngữa người, khoe cu dái của mình cho người ta khám xét, thay băng như vậy, tôi hơi ngượng nên quay mặt sang vách tường mà trong ý vẫn muốn biết tên anh y tá ấy. Anh đang rửa sạch vết thương cho tôi, không biết anh ấy có ý gì không, khi nhìn thân hình tôi phơ bày trần truồng, cả luôn một con cu có lông mọc vòng quanh. Con cu tôi vẫn còn đang bịt thọt một sợi dây nhựa dẫn nước tiểu thảy ra ngoài. Tôi rất ngứa ngáy muốn gãy cu mình vì 4 ngày nay bàn tay tôi không có dịp thăm viếng cu mình. Anh chàng y tá vẫn đeo khẩu trang bít mặt, hai bàn tay chàng đeo bao tay và làm miệt mài làm việc “thay băng” cho vết mỗ. Tôi quay đầu lại, thản nhiên nhìn lên ánh mắt chàng đang đeo cặp kiếng trắng, chăm chú nhìn xuống thân người tôi đang trần truồng cho chàng chăm sóc vết thương chưa lành hẵn… Tôi ngó lên ánh mắt chàng, tay tôi có ý lần bóp lên chỗ cộm của chàng. Tôi với chàng y tá hiểu ý vì con cu của chàng đã độn một cục to trong quần. Chàng cứ làm việc, chăm sóc một bệnh nhân. Tay tôi cứ cọ quẹt ngoài lớp quần của chàng y tá. Nhìn lên ngực áo, mắt tôi đã trông rõ cái nét thêu với hai chữ “Trực Nguyễn”. Trực băng lại vết mỗ của tôi, anh im thin thít không nói một lời nào sau cái “tấn công” của tôi nằm thụ động trên giường bệnh.

Tôi vẫn bị bó buộc nằm trên giường, vết mỗ vẫn hãy còn đau rêm. Hôm nay là chiều thứ sáu, gia đình và người thân đến thăm tôi. Người nữ y tá mới vào ca tối đến tiêm thuốc giảm đau cho tôi và mang một khay thức ăn tối đến tận giường. Tôi chợt nghĩ, có lẽ nào anh chàng y tá này sợ bị tôi sờ mó nên đã đổi sang làm việc ở một khu khác? Hay Trực được nghỉ làm vào những ngày cuối tuần? Tôi cố an ủi lấy mình và hy vọng như thế. Quả thật như vậy, sáng sớm thứ hai, Trực trở lại làm việc vào ca sáng, nhìn thấy Trực lần này lòng tôi vui mừng hớn hỡ chờ đợi bàn tay Trực chăm sóc cho tôi. Trực vào phòng, đóng cửa lại, gương mặt sáng lộ vẽ thông minh của Trực đang tươi cười chào hỏi:
-Good morning em, how was your weekend?

Tôi cười trả lời chỗng không:
-What do you think? I am in the hospital, stay in bed for a week, oh boy, do I have fun…
Trực vừa mang khẩu trang che ngang mặt rồi nói:
-Let’s see how are you doing?
Trực đo huyết áp cho tôi xong, rồi tự nhiên dỡ áo tôi lên xem xét vết thương. Trực nói tiếp:
-Em ráng một ngày nữa nhe, nếu không có gì thay đổi, bác sĩ sẽ cho cắt chỉ vết mỗ.

Tôi rất thích cái cảm giác phơi bày con cu mình trước mặt Trực, cho Trực vừa khám vừa nhìn thấy nó. Biết rằng Trực đã quen nhìn “chỗ kín” của bao nhiêu bệnh nhân trong nghề, nhưng lòng tôi có chút rung động khi thấy Trực nhìn thân hình tôi không quần áo. Trực khám tôi xong, ghi chép kết quả vào hồ sơ rồi nói:
-Em ăn sáng nhe, sau khi đó anh trở lại thay băng và gội đầu cho em, để lao công họ còn thay giường gối cho em nữa.

Trực nói xong, anh lại chỉnh cái giường đỡ lưng tôi ngồi dậy để ăn sáng rồi quay lưng đi lo công việc của một người y tá. Lòng tôi nôn nao lắm, vì lát nữa đây, tôi sẽ được diễn lại màn kịch ngắn dâm dục mà trong đầu tôi đang biên soạn thêm những lối diễn dành riêng cho Trực xem. Trực trở lại một giờ đồng hồ sau đó. Cái màn kéo che quanh giường thật kín, chỉ có tôi và Trực trong phòng. Như thường lệ, Trực đặt cái khay với những dụng cụ nhà nghề cạnh giường. Chàng dỡ cái áo khoác của tôi lên đến ngực, cho hong bụng và nửa thân tôi hiện loã lồ trước mặt Trực. Chàng cuối xuống nhìn vào vết thương, hay ghé mắt nhìn thoáng qua cu tôi? Bàn tay chàng đeo bao tay, gỡ nhẹ băng keo dán trên bụng. Tôi giả vờ như đau vì chất keo dính trên da bị lột ra từng mảng. Tay tôi đang lần tìm vào thành giường nắm chặt nhưng có ý đụng vào ngay bộ hạ của Trực, rồi bóp bóp vào chỗ ấy. Trực vẫn im làm việc, đứng sát vào hơn mặc cho tôi sờ cu bóp dái. Tôi thích lắm vì Trực không có vẽ từ chối cái mò cu của tôi. Tôi lần bóp cu Trực đang nứng và nằm bó dọc trong lớp vải. Tôi bạo dạng thọt tay vào quần của Trực và nắm được con cu bằng da bằng thịt. Con cu Trực dài và to ghê. Trực nứng lắm và cứ để yên cho tay tôi tha hồ bóp nắn. Chưa dám móc con cu Trực ra hẳn, tôi chỉ nắm lấy nó trong quần mân mê, tay tôi chạm vào những sợi lông, và biết rằng, con cu Trực mọc quanh một đám cỏ non. Tôi lấy làm thích lắm vì biết Trực không mọc lông cu rậm rạp như một khu rừng già…
Trực thay băng cho tôi xong, chàng làm tiếp đến việc rút sợi dây dẫn nước tiểu trong con cu tôi ra. Trực nắm hẳn lấy con cu tôi vào trong tay rồi nói:
-Hơi đau nhe, ráng chịu chút, anh kéo cái ống ra.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận