Kim Hằng ngâm hẳn hai câu thơ đó lên bằng giọng rất trữ tình, quyến rũ cho ông cảnh sát trưởng nghe. Ông lùng bùng hai lỗi tai. Ðầu óc ông như bị ly rượu mạnh nhào nặn. Ông thấy căn phòng máy lạnh lúc đó quay mòng mòng. Bàn ghế xiu vẹo, nhào lộn. Trái chuối đã bóc trần và thụt vào, trào ra, trên cặp môi đỏ nhạt của Kim Hằng. Ông miên mang nghĩ đến thân phận ông với bà vợ 32 tuổi ở nhà. Bà người Mỹ Tho – quá bận việc ở công sở vào những ngày giới nghiêm, ông cảnh sát trưởng có khi quên không đếm xỉa gì đến bà xã ở nhà. Gái Mỹ Tho, lồn kho ba trách, có thèm lắm, mà cũng không dám mở mồm đòi hỏi.

De me vi cac anh to qua - Truyen 18+

Đê mê vì cặc anh to quá – Truyện 18+

Ông cảnh sát trưởng cho gọi phạm nhân Tăng Thị Kim Hằng trình diện. Cánh cửa phòng được mở ra. Hằng bước vào, theo sau là một nữ cảnh sát. Không ai ngờ nổi một cô gái có dáng dấp hiền lành, đẹp, mái tóc thề học sinh, và nhất là số tuổi 15 như Hằng, lại có thể là một gái gọi.
Hằng đứng buốn rã rượi. Ðầu hơi cúi, vì sợ, và vì mắc cở. Mái tóc hai bên phủ xòa che bớt gương mặt hơi xanh xao vì mất ngủ, vì bụng đói. Ông cảnh sát trưởng hỏi:

– Cô tên là …
– Dạ, Tăng Thị Kim Hằng
– Tuổi cô là …
– Dạ, 15
– Cha cô là …
– Ông Tăng Hoàng, chủ nhà máy cưa Phương Mai, Biên Hòa
– Mẹ cô là …
– Bà Phạm Thị Ngọc Qúy
– Cô vẫn còn đi học ?
– Dạ
– Tại sao gia đình khá giả, con nhà danh giá, cô không chịu học, mà lại đi làm gái gọi ? Cô có biết gái gọi với đĩ cùng một nghĩa không ?
– Dạ không
– Cô không nên trả lời cứng đầu với tôi như đã từng làm với những điều tra viên khác. Hay cô tưởng cô còn quá nhỏ tuổi rồi pháp luật không làm gì đuợc cô ?

Kim Hằng hơi cúi thấp mặt hơn, che một nụ cười

– Tôi nói như thế có gì khôi hài mà cô cười ?. Ông cảnh sát trưởng hỏi
– Thưa, ông nói rất nghiêm túc, nhưng không đúng. Hằng trả lời
– Không đúng ? Cô dám trả lời với tôi như thế hả ?
– Thưa, đây là cuộc phỏng vấn tay đôi. Ông hỏi – tôi trả lời. Ông hỏi mà tôi không trả lời thì ông bảo tôi cứng đầu. Còn tôi cố trả lời sự thật, thì ông bảo là tôi hỗn. Vậy thì ông có muốn tôi im lặng không ?

Nhìn Hằng một lúc lâu, im lặng, ông cảnh sát trưởng thở ra một cái – ông thở ra vì nhan sắc của Hằng quả thật là đẹp. Không phải đẹp thơ ngây như cô gái mới dậy thì. Mà là sắc đẹp của một phụ nữ từng trải. Ông cầm thẻ học sinh của Hằng đọc kỹ lần nữa, nhìn Hằng, lại thở ra. Cái thở ra lần này vì ông tiếc cho cái nhan sắc đẹp não nùng, mà lại làm vật chơi cho thiên hạ sớm quá. Chừng vài tuổi nữa thôi, nhan sắc này có thể làm sập một chế độ, hay ít ra là tiêu ghế một tỉng trưởng. Ngắm Hằng xong, ông bảo:

– Không sao, tôi thích người đối thoại thẳng thắn như cô. Có thể nào cho tôi biết tôi đã nói sai chỗ nào ?
– Thưa, ông bảo, gái gọi với đĩ cũng như nhau là “sai”. Ðĩ là hạng gái nghèo, vào bán thân ở một ổ điếm. Họ phải chấp nhận ngủ với bất cứ người nào không kể già, trẻ, bè, lớn, sang, hèn, có học, hay ngu dốt, để kiếm tiền nuôi thân, nuôi gia đình. Còn gái gọi, như ai tôi không biết, còn như tôi thì hoàn toàn không vì tiền

Truyện 18+ Đê mê vì cặc anh to quá

Truyen 18+ De me vi cac anh to qua

Ông cảnh sát trưởng trợn mắt, lột kiếng cận ra, miệng hơi há:

– Cô có tự phụ thái quá không ? Cô đi làm đĩ, ủa quên, cô đi làm gái gọi mà không vì tiền thì vì cái gì ?
– Tôi biết thế nào ông cũng nóng vì những điều ông không biết. Tôi tưởng ngồi ở cái ghế cảnh sát trưởng như ông, ông phải biết, hoặc phải được huấn luyện kỹ càng về tâm lý phạm nhân, hoặc hiểu biết tận trường nếp sống của xã hội. Ngoài xã hội đang có những biến đổi thiên hình vạn trạng. Có thể khác với thời, với tuổi của ông – có cái hay hơn, có cái dở hơn – nhưng nó đang thay đổi – ông khư khư sống trong mớ hiểu biết chủ quan, rối kết tội bừa bãi hạng phạm nhân như tôi. Tôi nghĩ, có thể ông đã lầm!

Ông đạp bàn la lớn với Kim Hằng:

– Cô đừng quên tôi đáng tuổi cha của cô nghe không ?
– Ông tưởng những người lớn tuổi không bao giờ sai hay sao ?

Thấy Kim Hằng trả lời tự tin quá, ông cảnh sát trưởng hạ giọng:

– Ðược rồi, cô nói rõ hơn – đĩ và gái gọi khác nhau chỗ nào ? Cô bảo cô làm gái gọi mà không phải vì tiền, thì vì cái gí ?
– Thưa ông cảnh sát trưởng, có lẽ tôi phải khai rõ, thật rõ hết buổi sáng nay, may ra ông mới hiểu vì sao tôi làm gái gọi. Và, ông bảo, tuổi ông bằng tuổi cha tôi, tôi xin ông nghe tôi như người cha nghe đứa con tự tình. Chứ đừng với tư cách người đại diện pháp luật nghe một phạm nhân tự khai. Và nếu được như thế, tôi xin phòng điều tra này chỉ còn mình ông và tôi, cho tôi được tự nhiên – có được không ?

Ngẫm nghĩ một lúc, ông cảnh sát trưởng ra lệnh cho cô thư ký và người nữ cảnh sát bước ra, nhưng ông bảo vặn thêm một ngọn đèn nữa cho căn phòng sáng sủa hơn. Có lẽ, có lẽ thôi, ông cảnh sát trưởng muốn có ánh sáng để lương tâm ông không u tối. Hoặc có thể, cái dung nhan và những lời khai thành thật của Kim Hằng sẽ làm ông nghiêng lệch cán cân công lý! Ông bảo:

– Nghe giọng nói yếu ớt của cô, tôi đoán không lầm, hình như cô đang đói bụng ?
– Dạ, điều đó thí ông đúng

0 comments… add one

Gửi cảm nhận