Tôi rón rén đi nhè nhẹ trở lại căn phòng tắm, nhìn qua khe cửa tôi thấy một hình ảnh thật cực kỳ khủng khiếp đã lành cho trống ngực tôi đáp hên hồi. Tôi thối lui một bước định trở về phòng mình, nhưng rồi nỗi háo hức lại bỗng nhiên thật mãnh liệt bất tôi phải dừng chân. Tôi bám môi, rón rén nhìn trở lại với hình ảnh của Hồng Loan đang trong phòng tắm. Hồng loan đang trần truồng ngâm mình dưới hoa sen, nước tuôn xối xả lên người nó. Bên dưới một chàng trai cũng trần truồng nhộng nhộng đang quỳ giữa hai đùi nó. Một chân nó dừng dưới nền gạch nhón lên thật cao, còn một chân nó gác lên thành bồn rửa mặt cho chiếc lười của tên con trai kia liếm lấy liếm để vào lồn của nó. Gương mặt nó nhăn nhó thật kỳ lại Lúc thì nó rên siết, lúc nó xuýt xoa, lúc nó năn nỉ ỉ ôi, và nói lảm nhảm những lời thật kinh khủng mà thôi không thể nào tin được là những ngôn ngữ đó có thể thoát ra được bởi cửa miệng của một đứa con gái như nó.

Con thu hoang khat duc - Truyen 18+

Con thú hoang khát dục – Truyện 18+

Năm mười bốn tuổi, tôi đã phải rời làng quê lên Sài Gòn ở đợ cho gia đình người bác họ xa.

Lẽ ra hôm ấy, mẹ tôi đưa ra bến xe, nhưng vì thằng nhỏ con ông Chủ Điền đau, nên mẹ tôi không xin nghỉ được, dù từ nhà ra bến xe chỉ có mấy tiếng. Mẹ tôi khổ tâm lắm, nhưng cũng đành gạt nước mắt để tôi đi một mình.

Chỉ cần nghĩ phải thức dậy từ ba giờ sáng, lủi thủi một mình trong đêm tối, nhất là phải qua cái nghĩa địa rộng bát ngát để ra bến xe, tôi cũng đủ sợ mọc ốc cùng mình. Đã có lúc tôi định năn nỉ mẹ để được ở nhà, nhưng rồi lại thôi. Gia đình tôi quá nghèo, mẹ tôi phải đi ở vú, rồi thành người ở giúp việc vặt, trông con cho gia đình ông Chủ Điền, ngoài ba bữa ăn, mỗi tháng chỉ được chủ cho hơn chục bạc.Với số tiền ấy không nuôi nổi bốn chị em chúng tôi.

Truyện 18+ Con thú hoang khát dục

Truyen 18+ Con thu hoang khat duc

Gần đến ngày đi, may mắn cho tôi, là mẹ tôi nhờ được người gửi tôi cho mấy bà làng bên, hàng tuần vẫn lên Sài Gòn cất hàng mang về bỏ mối. Mấy bà ấy bằng lòng cho tôi đi theo và còn hứa sau khi mua hàng xong sẽ dẫn tôi tới tận nhà bà bác. Thế là tôi an tâm lên đường.

Nhà bà bác tôi lớn vô cùng. Bà ăn mặc cũng đẹp nữa. Lúc chưa gặp bà, tôi không nghĩ là bà trẻ đẹp và sang trọng đến vậy, cứ như bà Phàn Lê Huê trong tuồng cải lương mà tôi có dịp xem tại sân nhà ông Chủ Điền, nhân dịp ông làm lễ thượng thọ cho cụ cố. Bà bác tôi giao tôi cho chị người làm để chỉ bảo công việc cho tôi. Bà nói :
– Từ nay để con Na Na là tên thường gọi của tôi, còn trong giấy tờ tôi tên là Lan) quét dọn, lau nhà, rửa bát và giặt giũ. Chị chỉ phải đi chợ nấu cơm.
Chị người làm dạ, rồi quay ra ngoắc tôi đi theo. Bà bác nói tiếp :
– Lúc đầu chị phải phụ nó giặt giũ. Đừng để nó làm một mình, sợ nó chưa quen, hư hết đồ bộ của tôi.
Bà bác ngắm nghía tôi một lúc :
– Mười bốn mà trổ mã dữ há. Nó mà được ăn uống đầy đủ, còn lớn bộn.
Chị người làm mỉm cười :
– Dạ, coi bộ nó ngoan và ngon mắt nữa.

Từ hôm đến ở nhà bà bác, tôi dần dần được lột xác. Bà mua cho tôi mấy bộ đồ may sẵn bán ngoài chợ. Tôi mặc và ngắm suốt cả ngày. Với tôi như thế là quá đẹp và còn sang trọng hơn những bộ quần áo vá chằng vá đụp lúc còn ở nhà. Và sang hơn cả bộ đồ vía tôi mặc ngày Tết.

Bà bác tôi lấy chồng Tây. Ông chồng bà mũi lõ mắt xanh, nhưng nói tiếng Việt rất rành, người mình thường gọi là Tây lai. Nghe đâu ông làm ở Sở mật thám (công an). Có lần chị Sáu (chị người làm) nói nhỏ với tôi ổng làm lớn lắm. Chị còn nói chú tài kể với chị là thỉnh thoảng trong giờ làm việc, ông xuống phòng hỏi cung, xem nhân viên làm việc, ổng còn tự tay đánh người nữa. “Ổng dữ lắm đó”.

Nhưng với tôi, bác Nê hiền vô cùng. Bác tên là René, nhưng bác gái cứ gọi Nê, Nê, riết rồi thành quen. Ai cũng gọi bác bằng tên ấy, bác cũng không lấy thế làm phiền. Ngày đầu tiên tôi đến nhà bác, buổi trưa bác về nhà ăn cơm, bác gái gọi tôi lên chào. Bác Nê ngoắc tôi đến gần, vuốt má tôi, rồi quay qua nói với bác gái :
– Coi bộ con nhỏ ngộ đấy chứ.

Bác gái nguýt chồng. Rồi xổ ra một tràng tiếng Tây xí xố xì xồ. Bác trai bật cười lớn, gật gật đầu. Rồi coi như không có tôi ở đấy, bác kéo vợ vào lòng, một tay luồn vào ngực áo bác gái. Khẽ đẩy chồng ra, bác gái theo chồng vào phòng ngủ. Trước khi bỏ xuống nhà dưới, tôi còn nghe rõ tiếng bác gái thở hào hển phía sau cánh cửa.

Chị Sáu đang ngồi trên chiếc đi văng nhỏ kê khuất sau bức tường phía trái bếp. Thấy tôi bước vào, người tài xế của bác Nê trai lật đật bỏ tay khỏi vai chị Sáu. Tôi ngó lơ, làm như không thấy gì. Chị Sáu cười cười, nói chữa thẹn :
– Sao Na, bộ mày ở trển coi phim hay sao mà lâu dữ vậy ?
Tôi thật thà :
– Phim đâu mà coi.
Nghe tôi nói vậy, chị Sáu và chú tài xế đưa mắt nhìn nhau cười rú lên.

Những ngày đầu mới đặt chân đến nhà bác, tôi ngu ngơ không biết ất giáp gì. Nhất là những lời nói bóng gió của chị Sáu và chú tài. Mẹ tôi, sau hôm nói cho tôi biết tôi may mắn được bác Nê nhận nuôi, đã dặn đi dặn lại tôi nhiều lần :
– Bác con là người thành thị, không như mẹ con mình. Bác trai lại là ông lớn Tây tà. Mẹ nghe nói họ văn minh lắm. Con lên đấy phải giữ thân. Cái gì đáng nghe hãy nghe, đáng nhìn hãy nhìn. Còn thì bỏ qua, ngó lơ.

Ở lâu nhà bác, dần dần tôi hiểu ra, những lời chị Sáu nói. Và tôi cũng hiểu ra những điều mẹ tôi căn dặn. Một buổi trưa, sau khi rửa chén bát xong, tôi tính mang rổ bát vào bếp cất, thì tôi thấy cửa bếp đóng chặt. Gọi không nghe tiếng trả lời. Tôi nghĩ chị Sáu đang thay đồ phía trong, tôi đành đặt tạm rổ bát dưới gốc cây bưởi, rồi cầm chổi lên nhà trên quét dọn.

Thường thì sau khi bác trai nghỉ trưa xong đi làm, bác gái nằm nghe cải lương hay ngủ lơ mơ trong phòng, lúc đó tôi mới lên lầu quét dọn. Nhưng hôm nay cửa bếp đóng, tôi không biết làm gì, nên đành lên dọn dẹp sớm. Tôi nghĩ, mình làm việc nhẹ nhàng, chắc cũng không làm vợ chồng bác Nê thức giấc.

Khi quét đến trước cửa phòng vợ chồng bác Nê, tôi nghe thấy tiếng thì thầm bên trong. Lâu lâu có cả những tiếng rú khẽ. Tôi ngừng chổi lắng nghe, mà lòng phân vân. Cuối cùng tiếng rú mỗi lúc một nhanh hơn. Không dằn nổi tính tò mò, tôi rón rén đến trước cửa phòng cúi nhìn qua lỗ khóa vào trong.

Ở tuổi tôi, tôi chưa biết chuyện vợ chồng là thế nào. Một đôi khi ở nhà thấy chó, và gà vịt “mắc lẹo” nhau, tôi nhìn thản nhiên và thản nhiên nghĩ là chúng lấy giống thế thôi. Nếu như tôi có hồi hộp theo dõi, là để chờ ngày chúng sanh nở tôi sẽ lượm trứng, hoặc mang chó con đi bán. Chị em tôi sẽ có được một vài bữa cơm khá hơn mọi ngày.

Nhưng, buổi trưa hôm nay lại khác. Khi nhìn qua lỗ khóa vào trong phòng bác Nê, tôi biết họ đang làm chuyện vợ chồng. Cả hai đều trần truồng. Bác Nê gái nằm ngang trên chiếc giường Hồng Kông bóng loáng, hai chân banh rộng. Còn bác Nê trai quỳ ở dưới đất, đang cúi xuống bú lồn bác gái một cách say sưa. Đôi khi chiếc lưỡi của bác trai liếm quanh lồn bác Nê gái như lưỡi rắn. Thỉnh thoảng bác gái lại nhỏm người dậy, nhìn bác trai, hai tay ghì chặt đầu bác trai, miệng suýt xoa rồi rú lên khe khẽ. Lâu lâu, bác Nê trai ngừng lại, ngửng lên nhìn bác gái cười, như thể lấy hơi. Những lúc ấy, lúc bị ngưng ngang như vậy, bác Nê gái lại ngồi hẳn lên, nắm tóc bác trai ấn đầu vào lồn mình. Cứ thế, bác Nê trai vừa bú vừa với tay mân mê cặp vú bác gái. Chịu không nổi bị hai kích thích cùng một lúc, phần nửa người phía dưới của bác gái cứ nẩy lên. Hình như bác cố làm mọi cách để cho lồn của mình ngập sâu vào miệng chồng hơn.

Rồi cuối cùng, dường như không chịu nổi cơn đòi hỏi, bác gái nắm tóc bác trai kéo lên phía trên. Theo đà kéo của vợ, bác Nê trai nằm phủ lên người bác gái. Người nằm trên dập mạnh xuống. Người nằm dưới hất đít ngược lên, khiến chiếc giường Hồng Kông đung đưa không ngừng. Tôi có cảm tưởng họ đụ nhau một lúc nữa chiếc giường sẽ gẫy xụm mất.

Tôi vẫn chăm chú nhìn vào phía trong. Bây giờ bác Nê trai không còn dập mạnh xuống nữa. Mà, những động tác thật nhẹ nhàng, thật thong thả. Còn bác gái cũng từ từ nắc mông qua lại như người sàng gạo.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận