Có một điều rất lạ trong ý nghĩ của chung Hậu sau mỗi lần gần gũi xác thịt giữa Thoa với Lyly. Con bé Lyly thì có một làn da thịt săn chắc trắng hồng và đầy đặn, nhưng dường như trên xác thân còn gần như mới mẻ đó, chưa đủ thời gian và
những chất liệu để cho nó có thể thoát ra cái tinh chất, cái mùi vị đầy sức hấp dẫn và mê hoặc của Thoa. Giống hệt như một trái cây ngon, nhưng chưa đủ chín tới để có đủ hương thơm và vị ngọt ngào ngạt.

Tất cả từ thân thể còn tràn đầy nhựa sống của Thoa đã dem đến cho thằng Hậu một cảm giác lâng lâng như vậy , còn tất cả những gì hiện hữu nơi tấm thân chắc nịch của Lyly cho dù rất đẹp, cũng không làm cho thằng Hậu phải trở nên u mê khao khát. Nó có thể không gặp con bé Lyly trong nhiều ngày. Nhưng nếu chỉ cần đôi ba ngày, nó không nhìn thấy dấu hiệu của Thoa thì lòng dạ của nó đã bắt đầu cảm thấy xốn xang bồi hồi.

Cách nay gần một tháng, trong suất thời gian kinh kỳ, Thoa muốn có thời gian tầm bổ, an dưỡng, nàng đã không hề làm dấu hiệu để cho thằng Hậu dện nhà như thường lệ thì nàng thấy nó loanh quanh luẩn quẩn, đi qua đi lại hàng giờ trước nhà nàng. MảI hơn tuần lễ sau, nàng mới “bật đèn xanh” cho phép nó đến. Lần nó, nó đụ nàng thiếu điều muốn tàn phá thân xác của nàng đứt ra từng mảnh, thiếu điều như thằng Hậu cố đánh đòn thù, nó dày vò tả tơi da thịt, nó ngụp lặn trong thú yêu đương và nó kéo dài trận chơi cho đến khi Thoa đã mệt ngất, nhưng nó vẫn chưa muốn buông tha cho nàng. Đến lúc Thoa lên tiếng thắc mắc, thằng Hậu mới thật thà khai báo :
– Tại Hậu nhớ… bác quá trời! Chứ Hậu đâu có muốn làm cho bác mệt.
Lúc bấy giờ Thoa mới nhận ra cái cách xưng hô trật bà chìa giữa nó với nàng như có điều chi không ổn. Có bao giờ giữa một con đực với một con cái đã tận hiến hết tất cả cho nhau không chừa một tấc da sợi tóc mà vẫn dùng cái lối xưng hô “không giống ai” như vậy để mà đối thoại với nhau. Thật ra, Thoa chỉ lớn hơn thằng Hậu có hơn chục tuổi đời. Đúng nhất, chỉ là giữa vai chị vai em. Nhưng Hậu lại chơi với Lyly, con gái của nàng, cho nên nó thuận miệng gọi Thoa là Bác,làm cho Thoa cảm thấy cách biệt với nó quá xa. Chứ thật ra, thằng Hậu tuy có nhỏ tuổi hơn nàng, nhưng sức vóc của nó to lớn dềnh dàng đủ để làm cho nàng thường thất điên bát đảo trong vòng tay ân ái của nó.

Thằng Hậu tự tánh nó đã có một lối đụ đéo tuy chậm chạp từ từ, trầm trầm nhưng ác liệt không kém gì những người đàn ông có tuổi đời lớn hơn nó. Nó có khả năng kéo dài cuộc chơi lạ thường, không biết có phải vì nó còn trai trẻ, còn nhiều sức vóc hay là nó đã tập luyện được đến mức độ thượng thừa như vậy. Chứ đối với Phúc hay với người chồng dâm đãng xưa kia của Thoa, hai người đàn ông này, nói gì thì nói, vẫn không thể nào duy trì được cuộc chơi lâu bằng thằng Hậu.

Bằng cớ là đêm hôm nay đây, nó đã thêm một lần chứng minh cho điều đó. Trước khi Thoa cố tình nhắm mắt làm ngơ giả bộ ngủ đi để cho hai đứa hành lạc thì thằng Hậu chắc chắn đã quần thảo con bé Lyly trong một thời gian khá lâu rồi, và cũng chính Thoa đã chính mắt nhận xét, nó đã “hạ” đo ván con bé Lyly đến đang nằm thiêm thiếp bean cạnh, vậy mà khi quay sang với Thoa, thằng Hậu làm như người mới nhập cuộc chơi, nó sẵn sàng đáp ứng tất cả những ý muốn của Thoa. Nhất là Thoa đã ngậm lấy con cặc của thằng Hậu mà bú, mà áp dụng hầu hết các bài học kinh nghiệm mà nàng đã từng khiến Phúc đã phải bắn khí ra bên trong miệng nàng nhiều bận. Nhưng đối với thằng Hậu, thì tất cả những bí thuật đó, chẳng qua chỉ là một cách gãi ngứa cho nó mà thôi. Nó vẫn tỉnh như… ruồi, không hề hấn gì mới là một điều lạ.

Rồi bây giờ, sau khi nó đã đụ phủ phê con bé Lyly, nó quay sang “phục vụ” cho Thoa vẫn bằng một cung cách đường đường mạnh mẽ . Thoa muốn hỏi thằng Hậu một câu, nhưng nàng lại ngại con gái của mình đang nằm bên cạnh nghe được là Hậu có “phép” gì mà nó có tài đụ giai dẳng như thế. Nhưng rồi Thoa lại bỏ qua, thôi không hỏi nó nữa.

Trong lúc thằng Hậu hai tay ôm xiết lấy tấm mô ng trò n trị a c ủ a Thoa mà mê mả i bú lồn củ a nàng thì Thoa cũng muốn làm “xả láng” với nó, nàng nhẹ lách người nằm cay ngược đầu lại, vớ lấy con cặc của thằng Hậu vò xoắn đã đời trong long bàn tay, Thoa cố tình sục cặc cho nó phải điên lên rồi mới ngậm vào trong miệng mà mút bú nó một cách thật khéo léo nhẹ nhàng. Nhưng Thoa đã áp dụng xong cả hai cách thế đã nói, thằng Hậu vẫn “tỉnh táo” như thường.

Nó bú lồn Thoa kỹ lưỡng và tỏ ra rất trìu mến nâng niu, Thoa cảm nhận rất rõ ràng nó đã cố tình liếm láp tllát cẩn thận kỹ lưỡng chung quanh miệng lồn cũng như thọc sâu vào bên trong cái lỗ của Thoa mà mút, nhưng dâm khí của Thoa vẫn tiết ra đều đặn khiến cho khắp cái miệng lồn, không bao giờ có thể bị khô ráo. Thằng Hậu vừa ghì xiết hai bờ mông của Thoa vào mặt của nó để bú lồn, nó vừa nghịch tinh dí sát con cặc to tròn trơn láng của nó làm cho ngo ngoe ngay trước mặt mũi hoặc chung quanh khu vực hai trái vú đẫy đà của nàng làm cho Thoa cũng nảy ra ý nghĩ tinh nghịch, nàng đưa hai bàn tay bợ mạnh hai bên lườn vú rồi ấp lấy toàn cái thân con cặc của thằng Hậu, kẹp chặt vào hai bên bờ vú cho nó đụ khan, nó vẫn chẳng tỏ ra ngân ngại.
Sau cùng, Thoa phải nói nhỏ :
– Hậu leo lên đút vào lỗ đi.

Vừa nói, Thoa vừa hất nhẹ cái mông đít của thằng Hậu ra cốt để cho con cặc dễ thương của nó bật khỏi hai bờ vú êm trắng nhễ nhại của nàng, cái dương vật chứa cao lên trần nhà trông thật là hùng dũng, màu cái đầu con cặc đỏ tươi hồng hào trông chỉ càng muốn cầm lấy mà bú tiếp, nhưng cái loan của Thoa dưới kia đã nứng lên quá rồi. Thoa cảm thấy nó vừa nóng ran vừa ê ẩm, vừa thèm khát được va sát thật nhanh, thật mạnh bởi một con cặc đàn ông. Và chỉ có con cặc của thằng Hậu mới đủ khả năng đáp ứng được từng cơn khoái ngất kéo dài
của người đàn bà.

Bỗng Thoa nảy ra ý nghĩ, rủ nó sang bên phòng của nàng, nhường chỗ yên tĩnh lại để cho con bé Lyly say ngủ, chứ nếu cứ tiếp tục xoay trở lung tung như thế trên cùng một cái giường, nên làm cho con bé Lyly thỉnh thoảng bị thức giấc, ú ớ không thành tiếng, nó nằm đó kẹp chặt lấy hai bờ háng rơi sâu vào với giấc ngủ thần tiên sau cơn đụ tơi bời hoa lá vừa rồi.

Thằng Hậu đang định nhổm lên cầm lấy con cặc cứng ngắc đâm thẳng vào lỗ lồn của Thoa, nó chợt thấy Thoa ra hiệu nên ngưng lại. Hai người thân thể trần nhộng nhộng bước ra khỏi căn phòng ngủ của Lyly sau khi Thoa cẩn thận kéo mép chăn lên phủ kín lên cho thân thể trần truồng của con gái.

Cái giường của Thoa rộng rãi thênh thang hơn bên căn phòng ngủ của Lyly để cho thằng Hậu vội vã vật ngửa Thoa nằm phơi lồn ra tênh hênh trong thứ ánh sáng phản chiếu mờ mờ, càng làm nổi bật từng đường cong tuyệt trần của người đàn bà mà nó rất mê đắm. Thằng Hậu cố tình đứng ngắm thân hình đẹp đẽ đầy đặc của Thoa với cái mu lồn vồng lên với chùm lông đen rậm trông tưởng như không có một hình ảnh nào đẹp bằng. Nó đứng như trời trồng ngắm vú lồn của Thoa một lúc rồi mới lóp ngóp nằm hẳn lên trên cái bụng trắng mềm của Thoa, nó ghé tai Thoa nói thì thầm :
-Bây giờ Hậu đụ cho bác sướng nhé…
Thoa nhìn nó thân mật trả lời :
– Hậu muốn sao cũng được! Nếu Hậu muốn đụ cho… tui sướng thì Hậu cứ việc tự nhiên, bác…, tui đã săn sàng nãy giờ… Vừa nói, Thoa vừa hẩy hẩy nhẹ cái háng làm cho những sợi lông đen dài rung rinh như có một làn gió nhẹ thổi.

Thằng Hậu khoan thai in sát cái háng của nó cho sát với mặt lồn của Thoa, nó không lấy tay cầm con cặc mà đút vào, nó chỉ ve vẩy cái đít để day day cái thân con cặc đang cương cứng dài ngoằng trên phiến bụng mềm của Thoa làm cho nàng không còn kiên nhẫn chờ đợi, đành thòng tay xuống nắm hờ lấy con cặc của thằng Hậu rồi tự dạng háng ra, lách nhanh cái đầu con cặc to tròn vào giữa lỗ lồn của mình, rồi Thoa nắc nhẹ một cái trong khi thằng Hậu ấn mạnh háng xuống mặt lồn, ngay lập tức, con cặc thằng Hậu lút vô ngọt ngào bên trong lỗ lồn vàng lên một tiếp khe khẽ “ọp”! Nó vòng tay xuống bợ lấy mông đít của Thoa, nắc thật sâu và cố dùng cái đầu con cặc quậy sát vào bên trong sát cửa tử cung. Thoa vội hít hà rên lên khe khẽ, hai cánh tay trần mát mẻ của Thoa mài xiết trên tấm lưng trần của Hậu. Thỉnh thoảng sướng quá, Thoa vòng tay xuống bóp chặt lấy hai bên mông đít của thằng Hậu, khiến nó phải nhăn mặt lại vì cảm thấy đau. Thằng hậu nắc thật dịu dàng nhưng nó siết lấy háng của Thoa một cách rất sát, rất mạnh càng làm cho Thoa phải nổ đom đóm mất. Thoa cũng chẳng ngờ đêm nay lại là một đêm không hề định trước mà nàng lại có thằng hậu trong tay. Hai mẹ con nàng dâu được thằng Hậu đụ cho rung rung khoái ngất. VÔ tình nàng thấy biết ơn thằng Hậu, bèn ngóc đầu lên âu yếm nút lấy lưỡi của nó một cách vô cùng nâng niu trìu mến. Thằng Hậu không hề biết những ý nghĩ thầm kín nồng nàn của Thoa, cứ theo thói quen tự nhiên, nó hé miệng ra nút lấy lưỡi của Thoa đáp lại một cách nồng nàn.

Hai con thú đụ điên mê nhau thêm một chập thật lâu sau đó rồi cầ hai cùng ngã vật ra thở dốc trong giấc ngủ không còn mộng mị vấn vương.

Cuộc chơi ái tình giữa hai mẹ con của Thoa diễn ra với thằng Hậu trong một thời gian khá lâu dài, cho thấy rằng cuộc đời này tuy đầy rẫy những khúc mắc phức tạp, nhưng vẫn có những điều phức tạp con người ta có thể chấp nhận được một cách dễ dàng. Sự ổn định có được khi tất cả những vấn đề đã được phơi bày, thể hiện ra một cách thật chân phương rõ nét với điều can thiết thứ nhất là những tư hữu quyền lợi riêng biệt của mỗi cá nhân đã được phân phát đồng đều, tức là ai cũng có phần để thụ hưởng, thứ hai là con người thẳng thắn chấp nhận những thực tế bắt buộc phải sảy đến trong cuộc sống hàng ngày.

Trước đây, bám víu vào tinh thần trách nhiệm và định kiến luân lý giả tạo, Thoa tự thấy có bổn phận ngoài việc nuôi dưỡng dạy bảo cho con gái lớn khôn, nàng còn luôn luôn phải lo sợ đề phòng cái điều mà bất cứ người mẹ nào cũng ưu tư cho con gái, đó là vấn đề tiết trinh. Nào là nàng chỉ sợ con bé Lyly không thể thành người, không thể được bảo vệ vấn đề trinh tiết, nàng nơm nớp lo ngại, đứa con gái còn đồng trinh hơ hớ của mình không được học hành đến nơi đến chốn sau khi nó đã chịu thiệt phận mất cha, kịp đến khi chập chững bướng sang ngưỡng cửa xuân thì, Thoa lại lo sợ con bé Lyly không biết gìn vàng giữ ngọc, đến nỗi sa vào vòng tay dâm loạn của người đàn ông sống già nhân ngãi non vợ chồng với nàng, cho nên nàng đã phản ứng trong bằng một trạng thái cực kỳ căm tức đến độ có hể tống cổ Phúc ra khỏi cuộc sống của hai mẹ con nàng. Nhưng rồi, chuyện gì phải tới thì nó vẫn cứ tới như thường. Nàng lại phát hiện ra không biết bằng cách nào, thằng Hậu lại vác cặc đến tận nhà đéo đụ Lyly khơi khơi và xem ra, Lyly cũng không có chút phản ứng gì ngoài việc nó vui vẻ chấp nhận để cho thằng Hậu được tiếp tục đến đụ nó. Mặt khác, vì bản năng rất tự nhiên của một con người, chính cá nhân Thoa cũng đã bằng lòng để cho thằng Hậu đã cùng với nàng vui vầy duyên chăn gối, sau khi nàng đã thấy rõ, nó từng đã ăn nằm với con bé Lyly, trong khi tự đáy sâu trong ước muốn của một con người bình thuồng với tất cả những bản năng của hỉ, nộ, ái, ố, Thoa cũng sẵn sàng nhập vào cuộc chơi tưởng rằng thầm lén cho qua. Nhưng cuối cùng, thì con bé Lyly cũng đã thấy, đã biết, đã bình thản để cho thằng Hậu vén váy lên đụ nàng. Cuộc chơi tay ba tưởng rằng như vậy cũng đã là hoang đàng chi địa, khó mà chấp nhận được với một quan niệm đạo lý luân thường. Nhưng nếu Thoa còn biết thêm rằng, cứ dăm ba bữa trong một tuần lễ, con bé Lyly còn đều âm thầm bước theo chân chú Phúc sau những buổi tan trường để tiếp diễn mãi những pha ái ân cụp lạc với người đàn ông nó phải gọi bằng chú, thì mọi sự ở trên đời, chẳng có chi gọi là bất khả, chẳng có gì không thể say ra.

Và mối dây liên hệ tay ba, tay tư trong cuộc chơi tình ái, thực sự nó đã diễn ra minh bạch rõ ràng và thường lệ, và cuối cùng thì có làm cho ai phải… chết, phải đau khổ cùng cực đâu, với điều kiện là tất cả những người trong cuộc đều có thể bình tĩnh chấp nhận và bằng lòng với mọi sự tiến diễn trong đời.

Những điều từ bao năm nay Thoa phải bận tâm lo lắng, đề phòng và ngăn cấm đứa con gái độc nhất của nàng, cho rằng đó là một vấn đề then chốt, một y . 1 đề quan hệ vô cùng đối với cuộc đời và tương lai của một đứa con gái, thì khốn thay, nó đã dễ dàng sảy ra rồi, cho đến khi, chính Thoa chọn lựa lấy một thái độ bình tâm và nhảy vào nhập cuộc thì xem ra mọi việc cũng chẳng hề gây ra vấn đề gì hệ trọng, đâu có gì mà phải ồn ào.

Nàng nghĩ tới cùng thì mới nhận ra rằng con trâu thì phải đi cày, con cá thì phải sống dưới nước, con người thì phải chấp nhận mọi sự việc bình sinh, mọi vấn đề sinh hoạt phải bó buộc sảy ra trong cuộc sống. Có nghĩa là phải sống với những khi no đói, vui buồn, thành bại. Có nghĩa là phải thỏa mãn và thi hành trọn vẹn cho những bổn phận riêng tư mà khi đã có mặt ở trên đời thì không ai cò thể tránh được. Đói thì phải kiếm miếng ăn, khát thì phải đi tìm thức uống, giàu nghèo thì phải có công ăn việc làm và đến một lúc nào đó, trong tâm tưởng với thân xác riêng tư của mình lên tiến kêu gào đòi cho được những thoa mãn như chuyện xác thịt ái ân, thì phải lo giải quyết và trong vấn đề giải quyết, chắc chắn sẽ có những khúc mắc, éo le ngang trái, nghịch thường, thì một con người tỉnh thức và khôn ngoan hơn cả là người biết chấp nhận để giải quyết cho xon những nhu cầu, những ước nguyện của mình. Những luân thường, đạo lý giả tạo, gượng ép thường chỉ làm cho con người dễ bị mất quân bình về tâm não cùng với những thiệt hại khó lường của chính xác thân.

Nếu Thoa vẫn bảo thủ, vẫn khư khư ôm lấy cái định kiến phải làm sao để cho con bé Lyly đừng có bất kỳ người đàn ông con trai nào đụng tới nó, đừng có bất kỳ người nào đè nó ra đụ đéo khơi khơi thì kết quả sau đó rồi sẽ ra sao? Nếu Thoa có đủ phương tiện và quyền hạn để ngăn cấm không cho người khác đến gần con bé Lyly để “làm hại” đời nó thì, trong một tương lai không biết sẽ sảy ra vào lúc nào, khi xác thân cuồng nhiệt đầy sinh lực của Lyly lên tiếng réo gọi thì nó cũng sẽ tự ý dẫn xác đi tìm và sau đó cũng sẽ tự ý ngửa lồn cho bất cứ con cặc thân sơ nào xuất hiện đúng thời điểm sẽ được đụ ngang con bé Lyly, thực tế đã cho thấy, chính nó đã cố ý để cho chú Phúc phá trinh và đụ nó tơi tả từ trước và còn tiếp tục mãi cho đến bây giờ. Nếu con bé Lyly có chung một quan niệm như vậy thì chính nó tất phải ngăn ngừa, phải gìn giữ chứ tại sao, nó đã có thằng Hậu mà vẫn âm thầm đi đụ với người đàn ông nó từng xưng hô là chú? Tại sao Thoa cứ cho rằng mình biết trọng luân thường đạo lý đến độ hùng hổ tống cổ chính người tình của mình phải khăn gói quả mướp bước ra hỏi nhà để rồi chấp nhận cuộc sống đơn côi, để rồi đến lúc xác thân lên tiếng gào thét, đến lúc những mạch máu khát khao dục tình nở ra mãnh liệt thì nàng lại nhắm mắt cắn răng chấp nhận cho một thằng trai lơ như thằng Hậu đụ mình, trong khi, nếu Thoa chịu bình tâm nghĩ lại, thì Phúc không cần phải ra khỏi nhà, hàng đêm hàng ngày Thoa vẫn có riêng một con cặc để đụ cho nàng được sung sướng và con bé Lyly mấy lúc sau này không phải tự ý lén lút “đi theo trai”. Giải quyết theo đường hướng như thế
chỉ càng làm rắc rối thêm vấn đề. Đối với vấn đề tình dục, trời đất đã tạo nên cho con người sống trong một thế giới huyền nhiệm nhứ vậy, nếu chẳng may, có sự kiện éo le nào xảy tới thì một người có đầu óc tỉnh táo khôn ngoan hãy cứ bình tĩnh mà chấp nhận, dẹp bỏ sang một bên, những định kiến, những quan niệm bảo thủ sai lạc thì tạt cả mọi việc rồi sẽ êm xuôi, êm xuôi giống như hoàn cảnh hiện tại của mẹ con Thoa bây giờ.

Thằng Hậu bây giờ đã nghiễm nhiên trở nên một người bạn, một người tình rất xứng đôi vừa lứa của con bé Lyly. Nó có sự tự do để lui tới với mẹ con nàng một cách hợp lý để che mắt thế gian. Bên cạnh đó là những cuộc làm tình tay hai tay ba diễn ra với Lyly hoặc ngay cả với Thoa trong cùng một lúc mà nào có sảy ra chuyện gì, mà nào có chết con giáp nào đâu. Tất cả mọi người đều được sống trong tinh thần thoải mái an nhiên.

Giờ đây, thằng Hậu đến nhà của Lyly một cách thường xuyên bất cứ lúc nào có Lyly hay Thoa ở nhà. Thái độ bình thản vô tư của thằng Hậu thật là rất đáng tuyên dương vì nó không tỏ lột ra bất cứ điều gì khác lạ làm cho những người chung quanh phải chú ý bằng thái độ có vẻ hơi khù khờ ít nói của nó, làm cho chính Thoa cũng rất an lòng. Nó đến như một người thân ở trong nhà, trong khi mẹ con Thoa đối lại với nó cũng bằng tất cả những gì mọi người thường hay áp dụng để tránh sự tò mò ngờ vực của những kẻ chung quanh.

Những buổi chiều nó đến vào lúc Lyly vừa “đi học” trở về, nếu Lyly còn đủ sức hành lạc với thằng Hậu, thì hai đứa sẵn sàng đụ nhau ngay, bất cứ ở phòng tấm, nhà bếp, phòng khách, hay trong phòng ngủ của Lyly. Nếu con bé hôm nào vừa hường khoái lạc tả tơi với chú Phúc thì con bé than mệt, chui biến vào trong phòng nằm ngủ. Thằng Hậu chỉ việc ra về hay cũng có quyền nán lại cho đến khi Thoa trở về, rồi chuyện gì sảy tới thì cứ tới. Nếu cả hai mẹ con của Lyly đều gặp khi “khó ở” vì chưa nứng lồn, vì những ngày hành kinh chẳng hạn, thì thằng Hậu tiu nghỉu chút xíu rồi cũng đành nhịn, chờ ngày hành động chứ nó còn biết đòi hỏi vào đâu.

Ấy vậy mà cuộc sống lại trở nên dễ thở nhẹ nhàng. Người nào lo việc riêng tư của người ấy, thấy cần đến nhau thì sẽ sáp lại với nhau, tận hường cùng nhau rồi tạm chia tay nhau trở lại với những công việc riêng biệt của mình.

Chỉ có một điều dần dần Thoa nhận thấy ở thằng Hậu là nó phải tận tình phục vụ một lúc tới hai cái lồn, một lớn một nhỏ và cái lồn nào khi đã rương lên thì nó phải hành sự cật lực, bao nhiêu tinh khí phải tống xuất hết ra bên trong hai cái lỗ lồn, có khi không đủ thời gian cho con cặc của thằng Hầu có đủ thời gian phục hồi sinh lực, do đó, nó đã bắt đầu có những sự uể oải khác thường, mặc dù Thoa cũng đã tế nhị tìm nhiều cách tẩm bổ cho thằng Hậu đỡ sa sút. Nhưng, sức thằng Hậu có hạn mà thôi, nó cũng cần có sự an dưỡng nghỉ ngơi, con cặc trẻ trung của nó cũng cần phải có tinh khí đầy đủ, mới có thể làm cho hai người đàn bà này đến
tận trên đỉnh vu sơn của nhục tình khoái lạc.

Phần con bé Lyly, coi vậy mà không thường xuyên đòi hỏi bằng Thoa, với số tuổi xấp sỉ trên dưới bốn mươi, Thoa như người hồi xuân đầy sung mãn, nàng có thể cho phép thằng Hậu đến đụ mỗi đêm, nhưng Thoa cũng tự chế được phần nào và nàng cũng tế nhị cho rằng con bé Lyly cũng cần đến thằng Hậu như nàng, nên nhiều khi muốn đụ, Thoa cũng giả bộ bảo với thằng Hậu :
Hậu sang phòng của Lyly trò chuyện với nó, bữa nay, bác… mệt không muốn làm gì…, ngày mai rồi tính.

Thế là thằng Hậu được một bữa “nghỉ ngơi” hoàn toàn, nó khoan khoái ra về, trong lòng không hề có chút gì giận dỗi.

Và để giải quyết thực trạng trai thiếu gái thừa này, Thoa nghĩ ngay đến giải pháp đi tìm Phúc, gọi hắn trở về mái nhà xưa để vui vầy cuộc sống, xóa bỏ tất cả những thù hận phi lý khi xưa., để cho Phúc có cơ hội châu về hiệp phố, hắn sẽ cùng với thằng Hậu thỏa mãn tình dục cho cả hai mẹ con nàng. Bề gì, thì Thoa và con bé Lyly cũng phải sống, cũng phải được thụ hưởng tất cả những gì mà một cuộc đời rất cần phải có cho bản thân. Cái gì đó là những phương tiện để thỏa mãn cho hai cái lồn lúc nào cũng sẵn sàng để hội nhập vào những cơn điên mê của tình ái, lúc nào cũng muốn được nâng niu trìu mến và khắc phục những thống thiết kêu gào mỗi khi phải lâm vào một tình trạng nhiều ngày không có người đàn ông đến đụ cho nó trở nên tả tơi.

Và đó chính là những làn bụi trần phủ xuống cuộc sống giản dị bình thường của những cái lồn còn ươm đầy sinh lực bên trong. (Hết)

(Truyện 18+ sướng nhất tại truyennguoilon.info)

0 comments… add one

Gửi cảm nhận