Thím Tư lại lên tiếng:
– Ông ghẹo con hoài, nó đang ăn ngon, ông làm nó mắc nghẹn bây giờ.
Chú Tư tôi cười hề hề coi bộ thích chí lắm. Khi nào có chút nlợu là chú Tư hay nói cà rỡn như vậy đờn cho gánh hát mà nghe chú tôi đờn cũng phải nể luôn. Bời chú có nhiều tài như vậy nên thường được bạn đờn ca mời đi đờn đám tiệc hoài làm thím Tư rầu muốn chết. Thím vẫn thường hay nói với chú: “Thôi ông ơi, ông cứ ham đi đờn ca hoài có ngày gặp con nào nó mê ông thì khổ tui. Tui nói thiệt, nếu ông thích đờn ca thì cú kéo bá tánh về đây mà ca dờn tui sẵn sàng làm đồ nhậu đãi họ nữa đó.”

Mặc cho thím Tư năn nỉ, òn ỷ chú Tư vẫn cứ đi như thường, năm thì mười họa môi dẫn bạn bè về nhà một lần. Mỗi lần có đờn ca ờ nhà là chú Tư thường bắt tôi ra ca sáu câu. Chú thích tôi ca vọng cổ lắm, chú vẫn thường khen là giọng ca tôi mùi và có hồn, chú thường khuyến khích tôi nên tập hát thêm để sau này trở thành đào hát. Chú nói:
– Chú nói thiệt vôi con chứ học hành cho lắm rồi thì cũng chẳng kiếm được bao nhiêu đâu, nếu mà trời cho, tổ đãi con trở thành đào cải lương thì một sớm một chiều con sẽ hốt bạc, cha mẹ anh em gì cũng được nhờ hết. Chú nói thiệt đó, kiếm người có vóc dáng đẹp như con, có giọng ca ngọt ngào truyền cảm như con không phải dễ kiếm đâu.

Tôi cũng chẳng hiểu tôi hát ngọt cỡ nào mà cứ mỗi khi tôi cất tiếng hát lên là mọi người im lặng lắng nghe rồi xuýt xoa khen ngợi không tiếc lời. Tôi nhớ có lần tôi ca bản Người vợ nghèo của soạn giả Viền Châu đã làm cho thím Tư và mấy bà choom xóm sụt sùi rơi nưởc mắt. ở nhà thì như vậy còn ở trường thì bạn bè và các cô thầy thường gọi tôi là ca sĩ học trò. Cứ mỗi lần có giờ rảnh rỗi hoặc sinh hoạt văn nghệ trong tnlờng là thế nào tôi cũng được yêu cầu lên hát một hai bản tân nhạc hay một hai câu vọng cổ.

Tôi có khiếu ca nhạc từ nhỏ, tôi nhô nhưng năm còn học tiểu học ở aưôi làng, mỗi lần trong làng có đám cưôi, đám giỗ, đám tiệc là thế nào cha con tôi cúng được mời tởi để hát giúp vui. Lũ con nít cùng trang lứa vói tôi thời đó mê tôi lắm, đứa nào cũng muốn làm thân vôi tôi cả. Từ ngày lên tỉnh học, những ngày chưa đi chơi vởi Thiện tôi có đi học hát tân nhạc vởi thầy Quý dạy nhạc trong tniờng, thầy Quý thường khen tôi hát truyền cảm và chắc nhịp. Có lần thầy đã định đưa tôi lên Sàigòn dự thi tuyển lựa ca sĩ của đài phát thanh, nhưng rồi xe cộ, ăn ờ khó khăn rắc rối quá nên thầy bỏ ý định.

Sau khi nhậu no say, chú Tư rủ thím Tư và tôi đi xem cải lương, chú nói:
Hôm nay có đoàn cải lương Tân Thủ Đô tù Sàigòn xuống hát, nghe nói đoàn này thành phần ca sĩ mạnh lắm.

Thím Tư nghe rủ đi xem cải lương thì mừng rỡ ra mặt nên lo dọn dẹp lẹ lẹ để đi xem. Thím luôn miệng thúc hối tôi:
– Lo dẹp dọn cho lẹ rồi thay đồ đi con, lâu lâu mới có đoàn cải lương lớn về tỉnh đó con..

Đối với tôi trong lúc này thật sự chẳng có gì hấp dẫn hơn những trận mây mưa hết… trong đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ tởi những cảnh nổ lửa, ngất ngây vừa qua mà thôi.

Vì trong người còn mệt mỏi và cũng chẳng muốn ngồi xem buổi tnla trong rạp nóng nực chật chội nên tôi từ chối:
– Thôi con không đi xem đâu, chú thím đi đi, ngày mai con phải nạp mấy bài tập toán làm ở nhà.
Chú Tư có vẻ muốn tôi đi nên lên tiếng:
– Đi coi một chút rồi về mà, còn cả buổi tối tha hồ cho con làm bài tập. Đoàn này là đoàn lớn từ Sàigòn xuống chứ không phải là đoàn lơ mơ đâu con, thành phần nghệ sĩ khá lắm đó, chiều nay họ diễn tuồng Nhạn về ải Bắc của soạn giả Vạn Lý,
óng soạn giả này là bạn chú, hồi hôm qua chú mới gặp ổng ngoài chợ nên chú muốn con đi coi cho ổng biết mặt mai mốt có gì mình nhờ cậy.

Nghe chú nói vậy tôi chẳng còn cách nào để từ chối nên phải đi thay quần áo rồi theo hai ông bà đến rạp.

Bởi là tỉnh nhỏ lâu lâu mới có đoàn hát có tên tuổi đến trình diễn nên bà con đi xem thật đông. Vì chưa tôi giờ vào cửa nên khán giả mua vé rồi đứng chờ vòng trong vòng ngoài chật kín cả khu vực trước rạp làm không khí thật rộn ràng vui vẻ. Chú thím Tư và tôi đang lóng ngóng trước rạp thì một ngưòi đàn ông trung niên đầu hơi hói từ trong rạp đi ra bắt tay chú Tư rồi quay qua gật đầu chào thím Tư và tôi. Chú Tư lật đật giởi thiệu:
– Đây là soạn giả Vạn Lý, còn đây là bà xã tôi và cháu Mến mà tôi đã nói vôi anh hôm qua dó.
– Mời anh chị và cháu đi theo tôi vô rạp, còn gần nửa tiếng nữa mới tôi giờ vào cửa, đứng ngoài này bụi lắm.

Nói rồi ông quay lưng dẫn chúng tôi vòng ra cửa sau băng qua hậu trường sân khấu để vào trong rạp. Hậu tnlờng sân khấu giờ này thật rộn rịp sống động, diễn viên thì lo hóa trang, còn nhân viên kỹ thuật phông cảnh thì lo sắp xếp sân khấu, phông màn, đèn đóm, người chạy qua kẻ chạy lại, người chạy ra kẻ chạy vào nhìn thật vui mắt. Đang đi thỉnh thoảng ông Vạn Lý dừng lại giới thiệu một hai nghệ sĩ với chúng tôi làm chú thím tôi có vẻ thích lắm. Chúng tôi được ông mời ngồi ở hàng ghế danh dự ngay sát sân khấu gần vôi ban tân nhạc. Vừa ngồi xuống chưa kịp gì cả thì ông Vạn Lý đã quay qua nhìn tôi rồi hỏi:
– Con nhìn cảnh sinh hoạt trong hậu trường con có thấy thích không ?
Tôi ậm ừ chưa biết trả lời sao thì ông lại hỏi tiếp:
– Con có muốn gia nhập trong hàng ngũ những người đó không ?
– Dạ con chỉ sợ mình không đủ khả năng thôi.
Ông nhìn tôi gật gật đầu có vẻ hài lòng với câu trả lời rồi quay qua chú tôi ông nói:
– Cô bé này có vẻ lanh lợi và thông minh, nếu ca hay nữa thì có nhiều hy vọng trở thành diễn viên nổi tiếng lắm đó.
Chú tôi vui ra mặt, ông xoa xoa hai tay vào nhau vừa cưòi vừa nói:
– Tui bảo đảm vởi anh, cháu nó ca dược lắm, trăm sự nhờ anh thôi.
Quay qua tôi ông Vạn Lý hỏi:
– Con đang học lởp mấy ?
– Dạ con đang học lởp đệ ngũ (lớp 8)
Một cái nhíu mày sau một thoáng suy nghĩ ông nói:
Thôi con ráng học hết trung học đi rồi hãy vô nghề, con đang còn nhỏ qúa mà lo gì, chú thấy một vài năm nữa cũng chưa trễ.
Chú Tư tôi lên tiếng:
– Kể ra thì nó cũng còn nhỏ thiệt, nhưng tui muốn ngày mai rảnh mời anh ghé tui chơi nghe cháu nó ca thử rồi có gì chỉ xin anh nhận nó làm đệ tử thôi còn mọi chuyện rồi tính sau.
Câu chuyện đang còn trao đổi vui vẻ thì cừa rạp đã mờ để khán giả vào. Ông Vạn Lý đứng dậy bắt tay chú Tư và chào thím cháu tôi, tnlởc khi quay lưng đi ông nói:
– Tnla mai tưi sẽ ghé nhà anh chơi rồi mình sẽ nói chuyện nhiều.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận