Coi như chẳng còn lý do gì nữa để ở trong phòng, Thím Tư đứng dậy mờ cửa đi ra, tnlớc khi đi khỏi thím còn quay lại nói:
-Thôi ăn rồi lo ngủ lại đi, ngày mai Chủ nhật mà lo gì.
Thím vừa ra khõi phòng tôi vội đóng cửa lại, để chắc ăn hơn tôi vẫn đứng ờ cửa nghe ngóng coi có tiếng chân thím trờ lại không. Độ chừng vài phút sau không thấy gì động tịnh tôi quay lại giường thì đã thấy Thiện nằm sẵn trong giường. Thấy tôi trở lại với nét mặt còn đầy vẻ lo sợ, Thiện nói:
– Đừng lo Mến à, lỡ có bị thím thấy thì anh sẽ đem cha má anh tôi nhà xin. cưới em ngay, anh thương em anh không làm khổ em đâu, anh chỉ sợ em không yêu anh nữa thôi.
Tôi nằm xuống gối đầu trên vai Thiện nói:
– Em không sợ gì lắm, nhưng chỉ sợ quê mặt, tiếng đồn um sùm vì em chỉ có mười sáu tuổi mà đã bậy bạ rồi.

Thiện ghì sát tôi vào lòng hôn lên tóc lên má tôi, hai đứa lại say mê nựng nịu nhau quên cả ly chè chưa ăn trên bàn, quên cả chuyện thím Tư tôi vừa mói vào phòng kiểm soát vừa qua. Người tôi lại bắt đầu nóng ran, ngực tôi, lồn tôi lại rừng rực lửa dưởi bàn tay mày mò của Thiện, nưóc lồn tôi lại ứa ra, tay chân tôi lại run rẩy, Thiện đè ngửa tôi xuống và nói:
– Cho anh nữa nghe em ?
– Em sợ đau quá!
– Lần nầy không đau đâu anh sẽ thật nhẹ nhàng.

Thế rồi Thiện không nói gì nữa cứ nhào vào lột áo tuột quần tôi ra rồi hôn trên vú, liếm quanh háng, liếm sâu vào lồn, lưỡi Thiện như con rái cá, ráy cùng khắp thân thể tôi làm cho tôi điên dảo mờ mắt không nổi nữa. Và Thiện đã đưa tôi vào những đam mê tận cùng của xác thịt, người tôi như tan thành nưôc theo nhịp dập liên tục vũ bão của con cặc Thiện, tiếng rên của tôi như tắc nghẻn lại dưới bàn tay bụm lại của Thiện. Trời đất rung rinh chao đảo như muốn sụp đổ, tôi chẳng còn biết gì nữa lịm dần di trong nỗi thống khoái tận cùng.

Thiện về rồi mà người tôi vẫn còn cảm giác bải hoải rã ròi lâng lâng khó tả. Môi mười sáu tuổi tôi da trờ thành đàn bà, tôi không thấy buồn hay tiếc nuổi gì cả mà trái lại còn muốn Thiện ở lại suốt đêm vôi tôi. Lúc Thiện đòi về, tôi cứ ôm chặt lấy Thiện làm Thiện phải năn nỉ:
-Em để anh về đi vì bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi, sáng mai năm giờ anh sẽ ghé thăm em trước giờ anh ra bến xe.

Nằm cả tiếng đồng hồ trăn trở mê man với cảm giác tê mê của gái mới biết hơi trai lần đầu tôi đã thiếp đi hồi nào không hay. Trong giấc ngủ tôi mơ cùng Thiện đi trong một vườn hoa đủ màu sắc tuyệt đẹp, hai đứa tay trong tay như bay bổng
trong cảnh thàn tiên. Còn đang say sưa trong giấc m() kỳ thú đó, bỗng tai tôi nghe có tiếng gì lụp cụp ngoài cửa sổ, vừa choàng mắt dậy thì đã thấy Thiện đứng bên cạnh gidờng. Vòng tay chúng tôi lại xiết chặt, quấn quyện vào nhau, Thiện nói gấp gáp trong hơi thở:
– Sáu giờ anh phải di rồi, ghé lại thăm em một chút rồi anh đi, em đừng đưa anh ra bến xe làm gì , cú ờ nhà ngủ tiếp đi, anh biết em đang mệt.

Vừa nói môi Thiện vừa hôn say đắm tói tấp trên mặt mũi tôi rồi ngừng lại thật lâu trên môi tôi, người tôi lại nóng rần rần theo với hơi thờ dồn dập của Thiện, tay Thiện hối hả lần mờ nút áo của tôi ra, chiếc quần lại được tuột xuổng khỏi hai chân tôi và Thiện hấp tấp nhập trận như chạy đua với thời gian đang vùn vụt trôi qua. Tôi như cái máy đã chạy trơn dầu mỡ nên đã đón nhận cơn mưa tình của Thiện đổ xuống một cách trọn vẹn. Cặc Thiện đẩy tới đâu người tôi nlớn theo tới đó và tôi đã tan loãng rập rềnh theo với từng nhịp dập vào kéo ra của con cặc Thiện, giờ phút này tôi nghĩ thân thể hai đứa tôi đã là một, cùng đang lâng lâng tan thành sương khói. Tàn cuộc rồi mà hai đứa vẫn còn dính chặt vào nhau, lịm người đi trong hưởng thụ. Chuông đồng hồ ngoài phòng khách điểm sáu tiếng Thiện mới vùng dậy chụp quần áo mặc vào. Trước khi trèo qua cửa sổ Thiện ôm thật chặt tôi trong vòng tay, với một giọng thật cảm động anh nói:
– Anh đi nghe em, nhở viết thư cho anh, không được đi chơi vởi ai hết, ráng học giỏi nghe em. Em hứa vôi anh đi.
Tôi nhìn Thiện mê đắm, gật đầu thật ngoan hiền, trong khi vòng tay tôi vẫn ôm chặt thân thể Thiện. Gỡ nhẹ tay tôi ra Thiện vuốt tóc tôi nói:
– Thôi trễ giờ rồi anh phải đi, em nhở là lúc nào, làm gì trong trái tim anh cũng có hình bóng em. Còn em néu yêu anh thì không được giao thiệp với bạn trai, chỉ có một mình anh thôi nghe em.

Tôi hôn Thiện nồng nàn thay cho câu trả lời. Thiện cúi xuổng âu yếm hôn trên má tôi rồi leo qua cửa sổ phóng nhanh ra khỏi hàng rào. Bóng Thiện khuất sau hàng rào bông bụt nhà ông Cả tôi mới trở vào giường. Cơn mệt mỏi rã rời thật kỳ thú đã đưa dã đưa tôi vào giấc ngủ thật ngọt ngào không chút mộng mị. Đến khi giật mình thức dậy thì nắng đã lên cao soi vào tràn ngập trong phòng.

Nghe tiếng nồi niêu, chén bát khua dưôi bếp tôi lật đật ngồi dậy đi nla mặt, chải sơ đầu tóc chạy ngay xuống bếp để phụ thím Tư lo cơm trưa. Thím Tư thấy tôi thì vui vẻ nói:
– Chủ nhật ngủ dữ hé, thím nghĩ con mệt nên không kêu, ngủ ngon lành giờ nhìn mặt con coi bộ tươi rói…
Nghe thím Tư nói mặt tôi tươi rói tự nhiên tôi nhột nhột, mắc cỡ nên giả lả nói cho có chuyện:
– Còn gì không thím, có gì cho con phụ với ?
Mặt vẫn cúi xuống lò than nic hồng vói con cá lóc nướng trui vàng ngậy, thím nói:
– Thôi xong hết rồi, lên dọn bàn sắp chén ra ăn cơm là vừa rồi.
Tôi với tay lấy cái chổi lông gà trên vách đi thẳng lên nhà trên phủi bụi sơ bàn ghế rồi lo dọn chén ra bàn. Khi đi ngang qua tấm kiếng tủ quần áo tôi đứng lại nhìn mình trong gương thì thấy mặt mày mình có vẻ đổi khác nhiều; hai má nlc hồng, mắt long lanh ươn ướt, môi mọng đỏ…hèn gì thím Tư chẳng nói là ngủ dữ. Thật ra tối hôm qua tôi nào có ngủ bao nhiêu, tôi chợt nghĩ chắc có lẽ mình đẹp và mớn ra là vì có hơi trai.

Dọn bàn xong, tôi mời chú Tư ra ăn. Chú Tư tôi tuy bề ngoài có vẻ nghiêm nghị nhưng thật sự rất hiền và vui tính. Chú thím tôi không có con nên từ khi có tôi trọ học ông bà rất vui và cưng chiều tôi như con của ông bà. Người vui nhất có lẽ là thím Tư vì có người phụ việc nhà cho thím, có người để thím nói chuyện khỏi phải chạy qua các bà hàng xóm kề rề chuyện nọ chuyện kia, điều này tôi thấy chú Tư tôi đã cằn nhằn thím nhiều lần.

Thường thường ngày Chủ nhật chú Tư tôi hay ờ nhà lo ba công chuyện trong nhà cứa nên thím Tư tôi hay làm những món nhậu cho chú Tư lai rai. Thím Tư nấu ăn rất giỏi, món nào thím nấu cũng ngon, nhất là các món nhậu. Tôi rất thích ngày
Chủ nhật vì trong những ngày này tôi được ăn những món ngon lành và nhất là trong khi nhậu chú Tư thường rất vui vẻ cời mờ nên tôi đề nghị xin cái gì chú cũng cho. Hôm nay thím Tư làm món cá lóc nưông trui thật hấp dẫn, chú Tư khoái khẩu nên nhậu hết xị này qua xị khác, còn tôi thì cứ phá mồi tì tì, ăn hoài không thấy no. Khi gần tàn bữa ăn, chú Tư có vẻ ngà ngà rồi quay qua hỏi tôi:
– Mấy nay chú nghe thằng Thiện nó có về phép, sao không thấy nó ghé thăm con vậy Mến ?
Tôi chưa kịp trả lời thím Tư đã nói:
– Chắc là nó phải về dưôi quận thăm cha má nó chứ, lính tráng đâu có phép dài ngày đâu mà đi thăm lung tung.
Chú Tư tiếp:
– Tội nghiệp thằng nhỏ, đang học hành kẹt lính phải nghỉ ngang, không biết khi hết lính nó có học hành trờ lại nổi nữa không. Con có tội nghiệp nó không Mến ?
Tôi lúng túng hai má nóng ran chưa kịp trả lời thì thím Tư lại nhào vào giải vây:
– Ông này kỳ cục ghê, làm con nó mắc cỡ
Chú Tư tiếp:
– Chú thấy thằng nhỏ cũng hiền lành. Coi mòi nó có vẻ thích con lắm dó… nhưng chú thấy con còn nhỏ quá, vài năm nữa học xong rồi nếu hai đứa còn thích nhau thì chú thím sẽ nói vôi cha má ở dưới nhà cho tụi bay tiến tói, chú nói vậy con chịu không?
Tôi ngượng cứng người ấp a ấp úng nói:
– Con còn nhỏ mà chú Tư, con chưa nghĩ tới chuyện đó đâu, thôi chủ Tư đừng hỏi nữa con mắc cỡ quá à ?

0 comments… add one

Gửi cảm nhận