Coi như chẳng nghe tôi nói, thầy cứ dúi vào tay tôi hai viên thuốc cảm rồi quay lưng đi.

Thầy Khoa người cao ráo mang kiếng trắng, tuy không đẹp trai như Thiện nhưng có nhiều nét hấp dẫn của người đàn ông từng trải nên nhìn thật thu hút. Nhiều chị học lôp trên đeo theo thầy như đỉa nhưng chưa thấy thầy có vẻ chú ý tởi ai. Vôi học trò thì như vậy, nhưng vởi những cô giáo trẻ dạy chung tnlờng thì thấy thầy hay đi chung với cô giáo Nga dạy Việt văn, chẳng biết hai người có gì với nhau không mà chiều thú bảy nào cũng thấy hai ngưòi đi chung vói nhau về Sàigòn. Tôi nghĩ nếu không có Thiện chắc tôi sẽ thích thầy Khoa, và sẽ tìm cách nhào vô cho bằng được, chứ không như các chị lớp lớn, thích mà cứ e thẹn rụt rè mãi có ngày sẽ bị người ta cuỗm mất.

Tan học về tôi nhà là tôi lật đật nhào vào phụ với thím Tư dọn cơm ăn, ăn xong tôi lo thu vén nỉa chén bát và dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ, thím Tư thấy tôi cứ lăng xăng làm hoài không nghỉ nên thím hối:
– Con đi nghỉ đi, đi học cả buổi sáng mệt rồi, ngủ một chút để lấy sức còn học bài tiếp, ráng quá nó sanh bệnh thì mệt lắm đó.

Tội nghiệp thím Tư, thím có biết đâu tôi lo lăng xăng làm việc, cốt để che dấu những bồn chồn mong đợi của cuộc hẹn hò tối nay chứ đâu có tốt lành gì. Thím Tư rất nể tôi vì thím cũng là gái quê như tôi nhưng không được đi học nhiều, theo thím
như tôi nhưng không được đi học nhiều, theo thím cho biết thì thím chỉ mới học lớp một lôp hai gì đó là nghỉ ờ nhà lo phụ cha mẹ. sau này lấy chồng rồi lên tỉnh thím có theo học lớp bình dân học vụ nhưng cũng chẳng học được bao nhiêu. Thấy tôi chăm chỉ học hành, thím thương lắm, những đêm tôi thức khuya học bài thi lúc nào thím cũng có sẵn chén chè hay cái bánh đem vào tận phòng cho tôi, có dược bà thím dâu như vậy tôi quả thật là có phước.

Mai rồi trời cũng tối, tôi đã tắm nla và mặc bộ đồ ngủ màu hồng đẹp nhất để chờ Thiện. Đúng trước kiếng soi cả giờ tôi thật hài lòng vì thời gian gần đây đã có nhiều thay dổi trên khuôn mặt của tôi:
– Mắt long lanh hơn, môi mọng thắm hơn, má ứng hồng nhtl trái đào vừa chín tới, nhìn thật hấp dẫn. Quả không sai, ông bà ta vẫn thường hay nói: “Má hồng hồng muốn chồng thành dịch.” Chắc có lẽ vì những sự thay đổi bên ngoài như trên mà hồi này bọn con trai trong lởp cứ bu theo tôi tán tỉnh và gởi thư tống tình lia chia làm tôi nhức đầu muốn chểt. Thạt tình thì tôi không muốn cặp bồ vói bọn cùng chung lởp, cùng trang lứa với mình. Từ ngày ham đọc tiểu thuyết tnĩ tình tôi đã có ý nghĩ người yêu tuổi mới đủ bản lãnh để làm mình nể phục. Lũ con trai ngang tuổi thì nào biết gì, chẳng lẽ mình phải dạy cho chúng kinh nghiệm sao.

Đang lẩn quẩn trtlớc kiếng với những ý nghĩ miên man như vậy thì có tiếng gõ nhè nhẹ ngoài cửa sổ, chưa kịp chạy ra thì cánh cừa đã hé mờ và Thiện nhanh nhẹn leo vào phòng. Tôi vội chạy lại gài cửa, Thiện chạy theo quấn lấy tôi miệng lắp bắp nói trong hơi thở:
– Nhở em quá chừng chỉ mong trời tổi để đến gặp em, mai sáng anh phải đi sớm. Chắc kỳ này anh sẽ lâu về lắm….trời ơi! xa em làm sao anh chịu nổi? !

Miệng nói tay Thiện quấn lấy thân thể tôi, môi Thiện hôn túi bụi trên mắt tôi, trên tai tôi rồi lần xuống cổ làm cho ngưòi tôi bừng bừng nóng, chân tôi lúc đó như không còn đứng vững nữa, Thiện dìu tôi nằm xuống giường, tay Thiện lần mờ những chiếc nút trên áo tôi ra rồi cúi xuống liếm nhè nhẹ chung quanh núm vú, lưỡi Thiện như con sâu bò nhè nhẹ cùng khắp trên các vùng da nhạy cảm trên cơ thể tôi, con sâu bò tởi đâu người tôi tê dại tới đó Tôi chẳng còn e dè gì nữa, mặc cho Thiện muốn làm gì thì làm. Lưỡi Thiện bò chán ở vùng trên từ từ bò tràn xuống vùng dưôi sau khi tuột trên từ từ bò tràn xuống vùng dưới sau khi tuột quần ra khỏi hai ống chân tôi. Môi Thiện rà rà, ráy ráy tận trong các khe hở quanh háng, quanh mu lồn làm cho người tôi oằn oại cong rưởn lên như con tép, miệng rên rỉ không ngôt, nưởc nhờn ứa ra ướt dầm. Tay chân tôi lúc đó quýnh quáng nắm níu, ghì xiết Thiện lung tung làm Thiện lũng lính quýnh theo. Thân thể tôi nlc lửa dán sát vào Thiện, con cặc nóng hổi của Thiện áp lên da thịt tôi, chà chà miết miết trên mu lồn, trên mồng đóc làm cho tôi chịu hết nổi, cố cắn chặt hàm răng lại mà vẫn phát ra những tiếng rên xiết khá lớn khiến Thiện phải vội lấy tay che miệng tôi lại. Tôi phút đó chắc Thiện đã không kềm nổi mình nữa anh nlớn mình lên cầm con cặc đẩy nhè nhẹ vào trong lồn tôi, vừa rấn vào anh vừa khẽ nói:
– Khi nào thấy đau em la lên nghe… em ráng mờ hai chân rộng ra một chút nữa thì sẽ được đó em. Lần này Thiện đã có kinh nghiệm nên mỗi lần tôi nhăn mặt la đau là anh dừng lại nằm yên, chuyển qua hôn liếm, xoa bóp, chờ cho khi nào tôi êm êm là lại tiếp tục đẩy vào nữa. Sau một hai lần dừng lại rồi tiếp tục thì tôi cảm thấy mình như đã có thể chịu đựng được nên không còn nhăn mặt rên đau không còn kềm chế được mình nữa nên hai tay xiết chặt, ghì sát thân thể Thiện rồi nlớn mông lên thật mạnh cùng khi con cặc Thiện dập xuống, con cặc đâm lút vào thật sâu, một cảm giác đau nhói xé da làm cho tôi co đít ỉại, người tôi bàng hoàng choáng váng như muốn bay bổng. Tôi phút giây đó Thiện như con gà đã điên tiết nên không còn kềm chế nổi nữa cú tiếp tục theo đà đó mà nhồi nhắp liên tục làm cho tôi tê điếng toàn thân, tay chân quờ quạng, miệng nói như mê sảng. Không cần biết gì nữa Thiện cú ào ạt tấn công, cày, đẩy tôi vòng vòng trên giường ỉàm cho tôi thở muốn hụt hơi.

Tiếp tục áp đảo thêm một hồi nữa tôi bỗng thấy một tia nước nóng từ trong cặc của Thiện phun ra như xoáy mạnh trong người tôi làm cho toàn thân tôi rung động, tê mê đến ngất lịm. Đây là cảm giác sung sưông đến tận cùng tôi chưa bao giờ biết tôi kể tù ngày gần gũi vởi Thiện. Sau phút giây ngây ngất từ những tia nưôc nóng đó Thiện tiếp tục nhồi nhắp thêm một hồi nữa rồi nằm im bất động trên người tôi. Một vài phút sau anh rút cặc ra nằm xuống cạnh tôi thở hào hển. Sau cơn sóng trào dữ dội tôi thấy lồn mình ê ê và cảm giác hơi rát rát, nhìn xuống tấm ra trải gưởng thì thấy một đốm máu glổng như lúc đầu tôi mới ra kinh, tôi hoảng hồn lấy tay rò lồn thì tay ướt nhẹp nưởc nhờn pha lẫn máu hồng hồng. Nhở lại trong các tiểu thuyết mà tôi đã xem tả cảnh các cô gái mới gần gũi con trai lần dầu đều có máu chảy, điều này chứng minh cho người con trai biết là cô gái đó còn trinh.

Thiện quay qua ôm chặt tôi vàn lòng, tôi gối đầu lên tay Thiện mà nói:
-Anh à, em bị chảy máu, em sợ quá?
Thiện cúi xuống hôn tới tấp lên mắt lên mũi tôi rồi thổt lời say đắm:
– Em đừng sợ, con gái gần trai lần đầu bao giờ cũng có máu chảy đó mà. Mến ơi? Em đã cho anh sự trong trắng của em, anh thật biết ơn vô cùng. Anh sẽ lo lắng cho em, anh lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh cho em.

Lời nói, cử chỉ dịu dàng săn sóc của Thiện làm cho tôi cảm động quên hết lo lắng.
Hai đúa còn đang rù rì vởi nhau thì bỗng có tiếng gõ cứa và giọng thímTư vang lên:
– Mến ơi, con còn thức không? Mờ cừa thím đem vô cho con ly chè nè.

Tôi điếng hồn vì phòng tôi quá nhỏ không có chỗ nào để cho Thiên trốn được, mà để Thiện nhảy qua cửa sổ giờ này thì cũng quá trễ vì thím Tư đứng ngay cừa phòng nhìn chéo qua thì có thể thấy người từ cửa sổ băng qua vườn. Thiện lính quýnh mặc quần vào, mắt dáo dác ngó quanh tìm chỗ trổn, còn tôi thì vội vã buông mùng xuống giả bộ ngủ say. Hai đứa còn chưa biết tính sao thì ngoài cứa tiếng thím Tư mỗi lúc càng có vẻ thúc hối thêm, tứng quá tôi giả giọng đang ngái ngủ lên tiếng:
– Thím Tư chờ con chút, con đang ngủ, để con mở đèn kiếm đôi dép rồi con ra mờ cứa. Chẳng còn cách nào khác nữa Thiện vội vơ cái áo trên ghế rồl chui tọt xuổng gầm giường, thấy tạm ổn, tôi vuốt lại đầu tóc quần áo rồi ra mở cứa. Làm bộ như còn đang say ke, tôi đưa tay lên dụi mắt nói:
– Có chuyện gì vậy thím Tư, bữa nay con mệt quá nên ngủ say, thím Tư gọi con có lâu không? Thím Tư nhìn tôi từ đầu tôi chân với cặp mắt đầy vẻ nghi ngờ rồi đưa cho tôi ly chè và nói:
– Làm gì mà ngủ say dư vậy, làm thím kêu cả buổi… chú Tư đi chơi về có mua mấy ly sâm bổ lượng, con ăn cho khoẻ rồi ngủ…
– Làm gì mà ngủ say dữ vậy, làm thím kêu cả buổi… chú Tư đi chơi về có mua mấy ly sâm bổ lượng, con ăn cho khoẻ rồi ngủ…

Vừa nói thím vừa bước vào phòng nhìn quanh quất như muốn tìm kiếm cái gì làm cho tôi quýnh lên phải kiếm chuyện nói giả lả với thím để tự trấn an:
– Lâu quá con không có ăn sâm bổ lượng chắc phải ăn hai ly môi đã thím Tư à.

Coi như chẳng để ý gì tới lởi tôi nói, thím Tư đi thẳng lại giưòng xề dít ngồi xuống mắt nhìn quanh quất một hồi rồi cầm vải mùng lên xem. Tôi điếng hồn chạy lại gần thím, thím lên tiếng hỏi:
-Vải mùng này màu hường đẹp quá, má con mua lâu chưa, mua ở đâu con biết không ?
Tôi lấy bình tĩnh trả lời:
– Người quen má con mua ở Sàigòn về cho lâu rồi thím Tư à, để có dịp con hỏi má con cho, nếu thím thích thì má con sẽ nhờ người ta mua cho.

Thím Tư nghe nói vậy thì thích lảm, vẻ mặt bắt đầu bớt có vẻ để ý mọi chuyện. Ngồi thêm một chút nữa Thím đứng dậy dợm bước ra cừa, tôi đang mừng thầm trong bụng là mình sắp thoát nạn thì bỗng như ngửi thấy mùi gì là lạ trong phòng nên
– Con nằm cái giường này có nhỏ quá không? Ở sau nhà còn dư cái giường lớn đó, nếu con muốn thì mai nhờ chú Tư khiêng vô mà ngủ cho rộng rãi. Tôi lật đật trả lời cho qua chuyện:
– Thôi được rồi thím, con nằm cái gường này quen rồi, khiêng ra khiêng vô mất công lắm.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận