Nói tói đó Thiện ngừng lại nhìn tôi dò xét rồi tiếp:
– Anh thù ghét bọn con trai nhà giàu ờ đây lắm, tụi nó cũng tôi tuổi phải đi lính như anh nhưng cha mẹ chúng có tiền đút lót nên ờ nhà phây phây. Anh nhà nghèo làm sao mà được ở nhà như chúng để giữ em. Mến ơi anh chỉ có trái tim thôi anh mong em hiểu cho anh.

Nói tôi đó Thiện như quá xúc động anh nghẹn lời cúi mặt xuống đất mắt nlng rưng. Nhìn Thiện buồn bã chán nản tôi quên cả giận hờn, lại gần ôm Thiện ngồi xuống giường, Thiện vẫn còn đầy vẻ xúc động làm tôi phải dỗ lại Thiện, tôi chỉ biết ôm mặt Thiện mà hít hơi thôi chứ chẳng biết làm gì khác hơn . Ôi? Phút giây ấy tôi không bao giờ quên, vì đó là thời gian trong trắng ngây ngô chập chững bưởc vào tình yêu của đời tôi.

Thiện sửa lại quần áo, hôn tôi say đắm và nói:
– Thôi anh về, anh xin lỗi đã làm em sợ, mai anh sẽ đón em trong giờ đi học nghe em.

Miệng nói mà tay Thiện vẫn ôm chặt lấy thân thể tôi mân mê hun hít chẳng muổn rời. Đến khi nghe chuông đồng hồ ngoài phòng khách gõ mười tiếng anh môi chịu buông tôi ra. Trtlớc khi nhảy qua cửa sổ để về, Thiện còn ráng hôn tôi một cái thật nồng nàn rồi mới chịu đi. Tôi vội vàng khép cửa sổ, gài chốt lại thật kỹ rồi lăn ngay xuống giường kẹp chặt chiếc gối giữa háng mà lăn qua trờ lại, người tôi vẫn còn bừng bừng ham muốn, lồn còn ưót nhèm nhẹp. Tởi giờ phút này tôi mới thấy hơi tiếc, tự nghĩ nếu tôi ráng chịu đau một chút thì giờ này tôi đà biết những cảm giác lạ mà tôi vẫn thường đọc trong tiểu thuyết. Kẹp chặt gối vào lồn lăn lộn cả nửa giờ mà trong người vẫn còn xao xuyến, tôi chẳng biết làm sao cho hết bứt rứt, chợt nhô lại trong tiểu thuyết mà mình đã đọc tả canh những cô gái xuân thì nừa đêm thức giấc thấy trong mình rạo nlc phải xối ngay nưôc lạnh để dằn xuống, tôi vội vào nhà tắm xối nước để xem có bớt được chút nào không. Nửa đêm nghe tiếng xối nưôc ào ào, mà tháng đó lại là mùa lạnh nữa nên chú tôi lên tiêng hỏi, hoảng hồn tôi vội trả lời:
– Con mệt vì đi cả ngày nên con tắm một chút cho khỏe, chú đừng lo, chú đi ngủ đi con không sao đâu.

Quả đúng thật, từ nhà tắm bước ra tôi thấy người nhẹ hẩn lại, tỉnh táo như không có gì xảy ra cả và lăn ra ngủ ngon lành.

Buổi sáng hôm sau tôi thức dậy hơi trễ, chỉ kịp chải sơ mái tóc là vội vã ôm sách vờ đi học ngay. Vừa ra khỏi nhà đã thấy Thiện chờ sẵn ở chỗ quẹo, không dấu nổi mừng rỡ, tôi chạy lẹ lại gần anh nhưng đang chạy bỗng tôi khựng lại vì thấy gần
nhà chú thím quá, sợ chú thím Tư tôi thấy thì bể chuyện tụi tôi hết. Ngày trước lúc còn chờ tôi đi học, Thiện rất tự nhiên, anh ra vào nhà chú Tư nhừ người trong nhà, nay vì có tịch nên Thiện không còn tự nhiên như tnlởc nữa, ngay cả những khi về phép anh cũng không dám ghé thăm tại nhà mà đến thẳng trường đón tôi. Vẻ mặt Thiện sáng nay coi bộ còn sợ tôi giận nên lựng khựng e dè chưa tự nhiên, anh trao cho tôi một bịch giấy rồi lắp bắp nói:
– Anh mua cho em hai cái bánh bao ở tiệm Tân Hưng mà em thích đó.
Tôi đưa tay nhận bịch bánh với nụ cười hôn hờ làm Thiện mặt mày tươi rói, Thiện nói:
– Em biết không cả đêm qua anh không ngủ được vì anh lo em giận, không còn thương anh nữa, mới năm giờ sáng anh đã có mặt ỏ tiệm hủ tiếu Tân Hưng mua bánh cho em để chuộc lỗi, em có tội nghiệp anh không?

Tôi không nói gì chỉ cười rồi nhìn Thiện với đôi mắt thật say đắm.
Buổi sáng đó tôi lại trốn học, đi theo Thiện vòng vòng cho tới giờ Thiện hết phép lên xe đò về lại quân tnlờng tôi mới về nhà.

Sau lần về phép đó Thiện đi biền biệt cả mấy tháng chẳng thấy về làm cho tôi nhở nhung quay quắt chẳng yên.

Từ ngày lên tỉnh học, hàng ngày ngồi sau lưng Thiện, lúc đi khi về, mũi tôi đã quen vôi mùi da thịt của anh, môi tôi, da thịt tôi đã đón nhận biết bao nhiêu là cảm giác khi gần gũi, nay thiếu vắng anh người tôi xốn xang trống vắng kỳ cục lắm. Tuy bây giờ tôi mới chỉ là cô gái mười sáu tuổi, mới có kinh nguyệt chừng hơn nửa năm nhưng thân thể tôi đã nảy nở toàn diện nhìn chẳng khác gì gái mười tám hai mươi. Tôi vẫn thường nghe má tôi và những bà hàng xóm nói con gái trong tuổi mới lớn, khi mới có kinh thường dễ dàng yêu những người con trai nào thường gũi bên mình nhất, điều này chắc đúng trong trường hợp tôi vả Thiện.

Ở tỉnh tôi không có bạn thân như lúc ờ dưới quê, nên ngoài giờ học tôi thường giết thì giờ bằng các cuốn tiểu thuyết tnĩ tình. Tôi đã mưón cả đống tiểu thuyết loại này về nghiền ngẫm. Nhiều lần người tôi rạo rtlc vì những doạn tả trai gái mùi mẫn ái ân với nhau, những khi đó tôi thường ôm gối tưởng tượng và ao ước được gần gũi người yêu để thử xem lạc thú ái ân tuyệt vời tôi đâu. Trong những lần như vậy nước trong lồn tôi ứa ra chèm nhẹp, người thì nóng bừng bừng đờ đẫn như người say rượu. Quả thật thân thể tôi đã ảnh hường vì đọc quá nhiều những loại tiểu thuyết khiêu gợi dục tình này nên rất nhạy cảm, trong người tôi luôn luôn như muốn bốc lửa chỉ sẵn sàng dâng hiến mà không cần biết , không cần nghĩ đến hậu quả. Đôi khi tôi đã nghĩ không biết cuộc đời mình rồi sẽ đi về đâu khi cơ thể cứ mãi rần rật dòi hỏi dục tình như vậy.

Ngày còn ờ với cha má tôi có thói quen hay dậy sôm để pha trà cho cha tôi và dọn dẹp nhà cửa. Từ ngày lên ở với chú thím Tư tôi vẫn giữ thói quen đó nên chú thím tôi thích lắm, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng ngăn nắp trước giờ tôi đi học.

Nhưng từ ngày có ngày có bàn tay Thiện ôm ấp sờ mó, thân thể tôi như bị đau, người lúc nào cũng nóng bừng bừng, đêm về thì trằn trọc khó ngủ nên tôi không thể thức sóm nổi nữa. Thím Tư thấy dậy theo dò hỏi tôi có đau bệnh gì không để thím lo thuốc cho, tôi nói láo là tại thức khuya học thi nên dậy không nổi chứ không có bệnh gì cả. Mỗi lần bị thím gạn hỏi là tôi đều lúng túng trả lời cho qua chuyện rồi lật đật lảng sang chuyện khác.

Những ngày xa vắng Thiện tiếp tục chậm chạp đi qua trong nỗi nhớ nhung, bút nít không nguôi trong tôi. Vào một buổi sáng trong giờ ra chới tôi đang cùng mấy đứa bạn băng ngang sân bóng chuyền để ra cừa sau mua bánh kẹo ăn thì bỗng
nghe có người gọi tên mình từ ngoài hàng rào, nhìn ra thì thấy Thiện trong bộ đồ lính đang đưa tay vẫy vẫy, mừng quá tôi bất kể chung quanh chạy ào lại phía hiện, bốn mắt nhìn nhau tràn đầy xúc động, chẳng đứa nào nói nên lời, phải mất mấy giây sau Thiện mới lên tiếng:
– Mấy tháng nay anh bận đi chiến dịch ỏ ngoài miền trung nên ít viết thư và không được về phép, hôm nay hết chiến dịch anh được phép hai mươi bốn tiếng về thăm em, bây giờ em vào học đi, anh phải về thăm cha má và có công chuyện một chút, tối anh sẽ lên, em nhô đừng gài cửa sổ nghe em. Tôi nhd bị thôi miên, đứng chết trân chỉ biết gật đầu ngoan ngoãn. Thiện đưa tay bóp khẽ bàn tay tôi, nói lời từ giã rồi quay lưng.

Trở vào lôp tôi ngồi ngẩn ngơ, thầy giảng bài tôi chẳng nghe được chữ nào, đầu óc miên man tưởng tượng tởi những cảnh ái ân sắp xảy ra vào tối nay. Đang để hồn chu du mãi đâu đâu bỗng tôi giật mình vì tiếng của thầy Khoa:
– Mến? Làm gì mà ngồi ngẩn ngơ vậy? Hãy nhìn lên bảng nghe giảng bài đi?

Bẽn lẽn ngượng cứng người vì bao nhiêu cặp mắt trong lớp cùng hưóng về phía tôi, tôi vội sừa lại thế ngồi nhìn thẳng lên bảng cố gắng chú ý theo dõi bài giảng mà tai lùng bùng chẳng nghe gì cả. Chịu đời như vậy chừng nưa tiếng nữa thì kẻng báo giờ chơi vang lên, tôi thờ phào nhẹ nhõm đúng là thóat nạn.

Khác với thường lệ, hôm nay tôi ờ lại trong lớp không ra ngoài chơi như mọi ngày, đang ngồi tần ngần suy nghĩ đến cuộc gặp gỡ vôi Thiện tối nay bỗng nghe tiếng hỏi từ sau lưng:
– Sao không ra ngoài chơi cho người thoải mái vậy mến?

Giựt mình quay lại thì ra là thầy Khoa, thường thì thầy rời lôp học ngay khi kẻng báo giờ chơi, không hiểu sao hôm nay thầy nán lại trong lớp ?. Thầy Khoa rất có cảm tình vôi tôi vì tôi là đứa con gái duy nhất giỏi toán trong đám con gái của lôp, tôi luôn luôn đtlợc thầy khen trong những bài tập và thường được thầy kêu lên bảng giải nhưng bài toán mẫu cho cả lởp xem. Thầy Khoa là giáo sư trẻ người Sàigòn bị đổi về tỉnh nhỏ hẻo lánh nầy, bởi vậy cuối tưần là thầy lên xe dò về Sàigòn ngay chẳng mấy khi ở lại .

Tỉnh tôi học tuy chỉ cách Sàigòn chừng 100 km nhưng nó không văn minh tí nào cả, mọi người sống có vẻ chật hẹp, soi mói, để ý lẫn nhau từng chút, các thầy cô giáo trẻ là trung tâm điểm cho mọi người từ phụ huynh cho đến lũ học trò chúng tôi dòm ngó. Vì vậy, trưa thứ bảy nào cũng thế, các thầy cô giáo trẻ đều vội vã ra xe để về Sàigòn coi như thoát nạn sau sáu ngày mệt nhọc. Thưỏ đó, các thầy cô giáo trẻ dược lũ học trò chúng tôi coi như là thàn tượng từ cách ăn mặc cho đến lời ăn tiếng nói…Ngược lại thì các thầy cô cũng rất thận trọng trong mọi hành động cừ chỉ của họ. Từ hồi lên tỉnh học tới giờ tôi chưa thấy cô thầy nào bị tai tiếng gì cả, tuy lối sống của họ đày vẻ thoải mái, văn minh phóng khoáng khác hẳn các cô thầy giáo già ở tỉnh nhiều.
Lúng tứng một giây tôi trả lời:
– Em không được khỏe nên không dám ra ngoài, sợ bị gíó lạnh.
Thầy Khoa lo lắng hỏi:
– Có cần thuốc cảm không, thầy có sẵn đây?
Tôi vội trả lời thầy:
– Không sao đâu thầy, em chỉ nhức dầu sơ sơ thôi mà.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận