Trong bộ đồ trận giày bốt đờ sô người Thiện trông hùng dũng hẳn ra. Nưôc da Thiện tuy hơi đen nhưng chính nhờ vậy mà nhìn Thiện rắn rỏi, cứng cáp hơn tnlởc nhiều. Nhanh như chớp chỉ sau ba bước nhảy là Thiện đã cầm chặt lấy hai bàn tay tôi và nói trong hơi thở:
– Mến khỏe không? Nhớ em quá chùng? Trời ơi ba tháng san mà dài quá ?

Trống ngực tôi đánh thình thình, mắt mờ thao láo ra nhìn Thiện mà không nói được lời nào. Nỗi mừng vui gặp lại nhau quá lôn đã làm cho tôi choáng ngợp. Sau vài phút quýnh quáng, Thiện như lấy lại được bình tĩnh anh lên tiếng:
– Thôi bây giờ tụi mình đi chơi đi, anh chỉ còn có bốn năm giờ phép nữa thôi, chiều ba giờ là anh phải lên xe đò về trường rồi, lạng quạng trễ phép là bị phạt chết.

Tôi giao xe đạp cho Thiện không nói lời nào riu ríu theo anh. Ra tôi đường Thiện hỏi tôi:
– Bây giờ mình đi đâu vậy Mến? Em có đói bụng không? Mình ghé quán bún bà Ba ăn nghe em. Nghe tớl quán bà Ba tôi hơi ngại vì quán này chú thím tôi thưòng hay ghé ăn lắm, vô phl.iởc hai đứa đang ngồi mà gặp ông bà bước vô thì biết ăn nói làm sao, nghĩ vậy nên tôi vọi lên tiếng:
– Mình đi quán khác đi anh, Em không thích quán bá Ba, vào đó dễ gặp nhiều người quen lắm.

Sau một hồi suy tính tụi tôi quyết định đi ăn ở tiệm hủ tiếu ba Tàu ở mé sông. Thiện chở tôi tởi nơi thì thấy tiệm khá đông khách chẳng còn bàn nào trống, may mắn tụi tôi vừa bước vô tiệm là có khách ngồi ờ bàn mé sông vừa đứng dậy, lẹ làng Thiện xề đít chiếm chỗ ngay, đưa tay kéo ghể cho tôi ngồi, anh vừa cười vừa nói:
– Mình phải chiếm mục tiêu ngay, chậm chân là thất bại.
Suốt nửa tiếng ngồi trong tiệm Thiện đã ăn uống thật mạnh và luôn miệng nói hết chuyện này qua chuyện khác tạo một không khí vui tươi cho hai đứa.

Ở quán hủ tiếu ra Thiện đề nghị lên chùa Vạn Phưôc ở bên triền đồi Long Hội chơi, Thiẹn nói:
– Mình lên chùa Vạn Phước lạy Phật phù hộ cho tụi mình sởm được sum hợp, với lại anh thấy ờ trên chùa vắng vẻ tụi mình có khung cảnh để ngồi tâm sự

Hai đứa đã ngồi bên nhau dưởi gốc cây mận sau chùa nói chuyện trời trăng hằng giờ chẳng biết chán. Thiện đã kể cho tôi nghe những nỗi vất vả trong quân trtlờng, đã nói cho tôi nghe nỗi nhó nhung quay quắt của anh trong những ngày xa cách nhau. Thiện đã hôn tôi nồng nàn, tay Thiện đã mân mê xoa nắn khắp người tôi, hai đứa đã quấn vào nhau mà say đắm chẳng còn biết gì tới thời gian và không gian nữa. Tôi khi bừng tỉnh thì dã tới giờ Thiện phải trờ về quân tnlờng. Khi đứng dậy ra về nhìn lại quần áo hai đứa mới giật mình vì nó đã quá bèo nhèo nhăn nhúm nhìn thật thảm hại. Chuyến xe đò chót rời bến xe tỉnh đã đưa Thịên trờ lại quân tnlờng vào lúc ba giờ nlỡi chiều. Tôi đứng nhìn theo cho đến khi chuyến xe đò mất hút sau những lũy tre làng xa xa mói ra về.

Những tuần kế tiếp đó Thiện không được về phép vì tình hình chiến sự leo thang và lệnh cấm trại đã được ban hành trên toàn quốc . Tuy không về được nhưng tuần nào tôi cũng nhận được thư của Thiện, ôi những lá thư tràng giang đại hải vơí lời lẽ nhơ thương ngất trời đã làm tôi cảm động khôn cùng, Nhận được thêm khoảng năm sáu lá thư nữa thì Thiện báo tin là anh sẽ được về phép thưởng ñặc biệt hai ngày Cũng như lần trtióc tôi đã đón Thiện tại bến xe . Lần này Thiện không mặc đồ lính nữa mà mặc đồ dân sự trông thật nhẹ nhàng thoải mái. Nhìn đầu tóc cắt ngắn vôi nưôc da xạm đen đày nam tính của Thiện, tôi thấy anh mạnh mẽ và hấp dẫn hơn xưa nhiều. Như đã chờ sẵn bao giờ, đôi tay rắn chắc của Thiện đã tìm lấy bàn tay tôi trong nỗi xúc động tận cùng, toàn thân tôi run lên khi môi Thiện hôn nhẹ vội vã trên má tôi.

Không lòng vòng trong thành phố như lần trước nữa, lần này anh đã dẫn tôi về thăm ba má anh ở dưôi quận, xe lam chạy gần cả tiếng mới tôi nơi. Ba má và các em của Thiện đã đón tiếp tôi thật niềm nở. Bữa cớm nhà vườn vởi cá chép lưới ngay trong ao nhà chiên béo ngậy, vôi gỏi gà tươi bóprau răm, vôi canh bầu trên giàn mới hái xuống nấu với tép đã làm cho tôi và Thiện ăn say mê quên cả thở. Vừa buông dũa xuống thằng em của Thiện đã bưng ra hai ly nưôc dừa tươi môi chặt ngoài vườn vào làm cho bụng tôi no nóc đi không muốn nổi.

Khoảng bốn giò chiều thì tựi tôi từ giã ra về. Trtlớc khi ra khỏi nhà, ba má Thiện còn gởi tôi một giỏ mận để về biếu chú thím tôi. Xe lam rời quận đa khá xa mà tôi còn thấy mấy đứa em Thiện đứng ờ bến xe trông theo.

Về tôi thành phố trời đã nhá nhem tối, sợ chú thím tôi chờ nên Thiện vội đưa tôi về nhà ngay, trước khi chia tay, Thiện đã cầm tay tôi khá lâu và nói trong vội vã:
– Tối nay đừng gài cứa sổ phòng nghe em, anh sẽ sang nói với em chuyện này…
Nói vừa dứt câu Thiện không đợi tôi trả lời đã vội quay lưng bưôc lẹ vào xóm. Đứng tần ngần một lúc lâu tôi môi lấy lại được bình thản, mờ cửa rào vào nhà.
Ngồi chờ sẵn ở phòng khảch, sau một cái nhìn đầy vẻ nghiêm khắc, chú tôi nói:
– Sao hôm nay con đi đâu cả ngày vậy Mến?
Tôi ấp úng mất mấy giây mới vuột miệng trả lời được:
– Dạ thưa chú, hôm nay lôp con có tổ chức đi thăm chiến sĩ của Sư đoàn 9 mới về dưỡng quân nên con về hơi trễ.

Nói dứt câu tôi thấy nhẹ hẳn người, nhìn qua thấy chú tôi có vẻ không còn hỏi gì ntĩa tôi bèn lặng lẽ rút êm về phòng.

Sau khi cời bỏ hết quần áo tôi vội chạy vào nhà tắm, nưởc mát chảy trên tóc lần xuống da thịt gây cho tôi một cảm giác nhẹ nhõm thoải mái vô cùng. Cả một ngày đi xa, cả bao nhiêu tiếng ngồi xe lam trên những con dường ổ gà lồi lõm phút chốc đã như không còn một chút nào vưông víu trên thân thể tôi nữa.

Tắm xong thì ngoài trời đã tối mịt. Khi đứng trước kiếng chải tóc, nhìn xuống ngực thấy những hạt nưởc thấm ra vải áo trắng làm lộ ra hai cái vú căng cứng tôi bỗng giật mình và suy nghĩ không lẽ chỉ mới vài tháng nay tù khi có bàn tay mò mày của Thiện mà ngực tôi đã mau nở nang như vậy sao? Đang suy nghĩ miên man về những thay đổi của cơ thể mình thì có tiếng lục cục ngoài cửa sổ, chưa kịp phản úng gì cả thì Thiện đã xuất hiện, thấy tôi có vẻ lúng túng lo sợ, Thiện vội nhay qua cửa sổ đến sát bên tôi nắm tay trấn an:
– Mến đừng sợ, anh nói chuyện với em một chút rồi anh về ngay mà…

Nói vừa dứt câu Thiện đã nhanh nhẹn vói tay tắt ngọn đèn gần đó, bóng tối đổ ập xuống hai đứà, vòng tay Thiện ghì sát lấy thân thể tôi, môi Thiẹn lướt trên tóc tôi, lần xuống cổ rồi tuột xuống ngực, hơi thờ Thiện dồn dập, tay Thiện luống cuống vén áo tôi lên, đầu Thiện cúi xuống, ngực tôi như nóng bỏng trên môi, trên đầu lưỡi Thiện, hai tay tôi cuống cuồng ghì lấy tóc Thiện và hai đứa ngả xuống giường của tôi hồi nào không hay. Tôi đây tôi chẳng còn biết gì nữa, thân thể tôi như trôi bồng bềnh trên biển lừa, mồ hôi vã ra lấm tấm, bàn tay Thiện tiếp tục lọng cọng tuột quần gỡ áo tôi ra rồi hôn hôn liếm liếm trên háng, trên mu lồn tôi làm cho tôi cong oằn người lại như mắc kinh phong.

Nước nhờn từ trong lồn tôi ứa ra ướt nhẹp cằm, môi Thiện. Thiện như con gà say máu cứ ủi lên ủi xuống liên tục, lưỡi Thiện như con rắn chui vào tận trong sâu mà ngoáy mà nạo làm cho người tôi rần rật bốc khói.

Đang rần rộ bỗng Thiện rời miệng khỏi lồn từ từ liếm lên rốn rồi lên ngực và hôn nồng nàn trên môi tôi, ngưòi Thiện nằm gọn trên người tôi, hai tay Thiện banh rộng hai chân tôi ra và từ từ đưa con cặc nóng hổi vào ngay lồn tôi mà cà nhắp cà nhắp. Tôi bắt đầu thấy đau khi con cặc của Thiện nhấn mạnh vào khá sâu, đít tôi thụt lại, miệng xuýt xoa, tay ôm cứng lấy lưng Thiện. Thiện đang mê mẩn không còn biết trời đất gì nữa cứ ráng đẩy con cặc vào sâu hơn, đau quá tôi hất Thiện xuống, loam cồm ngồi dậy, vơ áo quần che người lại, hai tay ôm cứng lấy bộ ngực nưôc mắt ràn rụa. Tôi vừa khóc vừa nói:
– Anh làm em đau quá à…em không chịu nổi đâu, thôi anh về đi… anh về đi, em ghét anh rồi. Thiện lính quýnh ôm tôi dỗ ngọt:
– Anh yêu em, em là người tình đầu đời của anh…em tha lỗi cho anh, vì anh sợ mất em, anh muốn em là của riêng anh nên anh mới làm liều vậy. Mai anh đi rồi, anh chỉ sợ xa mặt cách lòng rồi em sẽ quên anh. ờ tỉnh nhỏ mà gái đẹp như em thì bọn con trai đâu nó dể yên cho….

0 comments… add one

Gửi cảm nhận