Cuối cùng thì đêm công diễn cũng tới. Cả xóm tôi hình như là di coi gần hết vì chú Tư đã đi quảng cáo từ mấy tuần trưởc đó. Lần đầu tiên diễn như một cô đào chính cống, hơn nữa lại có cả đám người quen đi coi, tôi run đứng muốn không vững. Tới phiên tôi ra rồi mà tôi vẫn đứng như trời trồng trong cánh gà. Ai dó đẩy mạnh tôi một cái, tôi loạng choạng bưôc ra sân khấu. Đèn nhiều quá, sáng quá, mà hình như tất cả đèn đều chĩa vào tôi. Tôi hít hơi thật mạnh bắt đầu hát. Hết sáu câu khán giả vỗ tay rào rào, tiếng vỗ tay làm tôi lên hẳn tinh thần.
Hết màn một tôi chạy đi tìm Lý Bình Vân:
– Em diễn đạt không?
– Em diễn đạt lắm, đừng sợ.
– Thiệt hông? em run gần chết đó!
Vân cười thật hiền lành, anh giơ tay vuốt má tôi:
– Em bình tĩnh chút xíu nữa thì em sẽ diễn hay hơn nhiều, đâu có gì mà sợ bên cạnh em có anh mà. Hai đứa đang nói chuyện tình tứ thì bất chợt chú Vạn Lý xuất hiện:
– Nè đừng có dụ con gái người ta nhe mậy.
Ông Vạn lý đến từ lúc nào tụi tôi không biết. Tôi bực mình xực chú Vạn Lý:
Anh đừng có kiếm chuyện nha, em đã nói với anh rỏ ràng lắm rồi, anh không có quyền gì với em hết, nghe chưa.
– Anh biết là em mê cái mã của thằng này mà.
Lý Bình Vân chẳng thèm nhìn tới ông Vạn Lý nửa mắt anh quay lưng bỏ đi. Ông ta chưa hả giận vẫn còn đang tính kiếm chuyện nói nữa thì chuông reng, màn hai bắt đầu. Tôi lấy lại bình tĩnh tập trung tinh thần bước ra sân khấu và diễn thật trọn vẹn vai trò của mình. Sở dĩ màn hai tôi diễn hay vì màn này có nhiều cảnh tình tíl giữa tôi và Lý Bình Vân nên tôi rất hứng.

Tôi diễn tổng cộng đã là năm xuất, xuất nào cũng đông nghẹt khán giả. Tôi quen dần vởi ánh đèn sân khấu nhưng tôi vẫn chưa quen cái ý nghĩ bây giờ tôi là một cô đào hát. Mỗi lần đi ra ngõ tôi vẫn thấy ngượng khi các bà, cảc thím quen biết chòm xóm nói:
– Mai mốt thành đào lớn đừng quên tụi này nha.
Từ lúc đồng ý đi hát tôi đã biết là tôi sẽ phải đi theo đoàn lưu diễn, vậy mà chiều nay nghe bà bầu Ngọc hỏi:
– Mến sửa soạn xong chưa, hai ngày nữa đoàn mình rời bến đó
Tôi vẫn thấy buồn lạ.

Về nhà vô phòng đóng eửa tôi nhìn lại căn phòng của mình. Trong căn phòng này tôi có biết bao là ky niệm. Chính ờ trong căn phòng này tôi học biết yêu, rồi học biết đau khổ khi xa người yêu. Ngồi xếp đồ mà lòng tôi buồn nlời nlợi. Thím Tư gõ cửa bưng vào cho tôi chén chè. Nhìn thấy đống đồ tôi đang xếp, thím không nói gì chỉ thở dài. Tôi biết thím Tư buồn lắm, bấy lâu nay bà coi tôi như con gái trong nhà, săn sóc tôi từ chút, bà không muốn cho tôi di đâu. Thím vuốt tóc tôi:
– Con đi nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đều đặn. Có rảnh về thăm thím.

Đêm cuối cùng ở nhà chú thím Tư tôi không ngủ được. Tôi nằm trằn trọc suy nghĩ thạt nhiều. Tôi sắp sửa trờ thành một người lôn thật sự rồi. Tôi sắp sửa bưôc ra khỏi cái tổ ấm, khỏi vòng tay che chờ của chú thím. Rồi đây sẽ không còn những ngày nói dối chú thím đi rông, những ngày vui vẻ không lo âu muộn phiền.

Thím Tư không đưa tôi ra bến xe, tôi biết thím buồn nên không muốn di. Chú Tư thì luôn miệng dặn dò tôi đủ thứ chuyện, tôi biết ông cũng buồn nhưng không muốn cho người ta biết. Chú Tư còn muốn nói nhiều nữa nhưng bà bầu Ngọc đã giúi vé vào tay tôi biểu lên xe lẹ.

Tôi ngồi trên xe nhìn ra cừa sổ. Tôi ở Mỹ Tho cũng lâu rồi nhưng chưa bao giờ tôi nhìn kỹ cái bến xe nhỏ bé này. Nó chỉ là một con đường trải nhựa, ở đầu đường là phòng bán vé, cuối đường có hai ngõ quẹo. Quẹo phải là đi vô thành phố Mỹ Tho, quẹo trái là đi ra quốc lộ rồi di tới đâu không biết. Chiếc xe đò từ từ lăn bánh và quẹo trái. Nước mắt tôi lăn dài trên má hồi nào không biết nữa. (Hết)

(Truyện 18+ sướng nhất tại truyennguoilon.info)

0 comments… add one

Gửi cảm nhận