Mấy tuần nay ngày nào chú Tư cũng đàn cho tôi hát. Chú sửa từng chữ từng câu cho tói thật ưng ý mới thôi. Đi từ nhà ra rạp chú dặn tôi đủ thứ, từ nhô phải lấy hơi cho thật kỹ tới rán đừng có ngang bướng ráng nghe lời bà bầu Ngọc. Có lẽ chú Tư còn hồi hộp hơn tôi nữa.

Vở tuồng mới đoàn đang dựng tên là “Tình chị duyên em” của chú Vạn Lý. Tuồng kể về cuộc đời hai chị em mồ côi. ánh Mai đóng vai người chị lúc nào cũng hy sinh hết mình cho em nhưng cuối cùng chết vì lao phổi. Tôi đóng vai cô em lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho riêng mình, đến lúc nhận ra lỗi lầm thì đã quá trễ. Lý Bình Vân đóng vai người đàn ông mà cả hai chị em cùng yêu.

Chúng tôi tập tuồng không được ăn ý lắm vì phần thì cô đào Tân Mai cứ tỏ vẻ ta đây lên mặt khinh khỉnh vôi tôi, phần thì vì tôi bực mình Lý Bình Vân cứ giả lảng coi như giữa tôi vôi anh ta chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hát độ một tiếng thì bà Ngọc biểu nghỉ giải lao mười lăm phút. Tôi không biết làm gì cho hết giờ nên đi lòng vòng sau cánh gà.
Đột nhlên có một bàn tay nắm lấy tay tôi
– Em làm gì vậy?
Tôi chưa kịp trả lòi thì Lý Bình Vân đã lôi tuột tôi vô nhà vệ sinh.
– Tại sao em kỳ vậy? đã biết anh về hai hôm nay rồi sao không ra kiếm anh?
Tôi trợn mắt nhìn Vân
– Sao anh không kiếm em? Em không giống mấy con dàn bà khác của anh đi theo anh như thiêu thân đâu.
– Đừng có con nít nữa. Sao em tính từng chút vậy, ai đi kiếm ai cũng vậy thôi.
– Vậy thì sao anh không đi kiếm em.
– Em lì lợm cứng đầu lắm.
Tôi không trả lời, người nóng ran, hai con mắt nổi lửa sẵn sàng cho nổ tưng tất cả những tức tười trong tôi bấy lâu nay.
– Không phải là lì lợm cứng đầu mà là em có nguyên tắc của em. Em không muốn làm con chó lúc nào chủ ngoắc thì lại, đá thì đi….

Vân đột ngột ngắt ngang lời nói tôi bằng một cái hôn. Tôi vẫn còn giận giữ nên xô anh ta ra. Vân đâu có chịu dễ dàng bỏ cuộc vậy, anh ta xấn tới đè sát tôi vô tường tiếp tục hôn. Tôi cắn một cái thất mạnh vào môi Vân, anh hơi rùng mình nhưng vẫn tiếp tục hôn hít. Người tôi càng lúc càng mềm ra, muốn đẩy anh ta ra nhưng không còn đủ sức. Tôi đó Vân cúi hôn nhẹ lên cổ tôi rồi hà hơi liếm quanh lồ tai tôi trong khi dó thì tay luồn ra sau tuột nhẹ quần tôi xuống tôi đầu gối rồi nhè nhẹ mở nút quần anh ra đút con cặc căng cứng vào lồn tôi mà cà hảy cà hảy. Người tôi như mê đi, tôi sưóng tôi tận cùng, chắc có lẽ vì tôi quá nhô Vân nên chỉ mới xáp trận nhẹ nhàng vội vã như vậy thôi mà tôi đã sưông muốn điên lên rồi.
Dứt trận Vân nhìn vô mắt tôi cười:
– Còn giận nữa thôi?
Tôi ngúng nguẩy nhõng nhẽo:
– Không thèm nói chuyện vôi anh đâu, anh đi ra ngoài tniôc đi, người ta đang chờ mình đó.
Vân cười hôn nhẹ lên má tôi, hé cửa nhìn ra ngoài rồi nhanh nhẹn bước ra.

Tôi đợi Vân đi một lúc lâu mới bưởc ra. Vừa bước ra khỏi cửa tôi đã đụng phải con mụ ánh Mai. Cô ả nhìn tôi từ đầu tởi gót bằng cặp mắt dò xét thật đáng ghét.

Phần còn lại của vở tuồng tụi tôi tập ăn ý hơn. Bà bầu Ngọc và chú Vạn Lý có vẻ hài lòng lắm. Bà ngoắc tay biểu tôi và chú Tư ra ngoài nói chuyện. Chị đã bàn vởi chú Tư em rồi, em chịu khó tập thêm tuần nữa rồi mình sẽ công diễn. Mỗi đêm chị trả em một trăm. Như vậy là nhiều lắm cho đào môi rồi đó. Chú Tư tôi thấy tôi đứng trơ trơ thì nhắc nhở:
– Con sao không cảm ơn bà bầu đi. Bà bầu nâng đỡ con như vậy là quý lảm đó, đâu có ai mới đi hát mà đã được giao vai lởn vậy đâu.
Tôi lý nhí nói lời cảm ơn trong miệng. Bà bầu Ngọc nói tiếp:
– Chị với chú Tư và thầy Vạn Lý bàn ròi… em sẽ lấy tên hiệu là Mai Thanh Thanh. Em chịu không?
Vậy là tôi nghỉ học đi tập hát. Thiệt ra thì tôi cũng chẳng tha thiết chuyện học hành cho mấy. Cả tuần tôi ở ngoài rạp để tập tuồng chỉ về nhà lúc chiều tối Hát hò cả ngày lại cộng thêm hễ có giờ rảnh là tôi chui vô nhà vệ sinh hay là chạy về phòng trọ của Vân nên tôi tiều tụy thấy rõ.Thím Tư thấy tôi xanh xao nên đêm nào cũng nấu nước mát đồ bổ cho tôi ăn. Thím mang đồ ăn vô tôi tận phòng, đợi
tôi ăn hết rồi mới chịu đi ra. Thím cứ luôn mồm nói:
– Con phải ráng ăn cho có sức, ốm tòng teo mất đẹp đi lấy hơi đâu mà hát.

Nhưng lời nhắc nhờ mộc mạc của thím Tư thật sự làm tôi nhiều khi cảm động và ngày càng thương mến thím như thương mẹ ruột của mình vậy.

Buổi sáng hôm đó nghỉ tập tuồng, ngồi nhà buồn quá bỗng cảm thấy nhô Lý Bình Vân nên tôi đạp xe qua nhà trọ kiếm anh. Nhà trọ của đoàn mưôn cho Lý Bình Vân ở cuối con hẻm nhỏ, trước nhà có hàng rào dâm bụt cao gần ngang ngực nên từ ngoài đường nhìn vào chỉ thấy mái. Dựng xe ở hàng hiên định bưởc vào nhà thì thấy cứa đóng kín, đưa tay tính gõ cứa tôi bỗng khựng lại vì nhìn thấy ngay trtiôc cừa có một đôi guốc cao đàn bà. Tò mò tôi đi vòng ra sau nhà ghé mắt nhìn qua khe ván thì tá hoả tam tinh, mắt tôi như nổ dom đóm trước cảnh Lý Bình Vân đang nằm ngửa tênh hênh chổng con cặc lên trời trong khi con mụ ánh Mai trần như nhộng đang khum khum xuống bú liếm con cặc thật say mê như người ta thổi kèn…. Vân nằm trân mình, lâu lâu vặn người ưỡn ẹo ra chiều thích thú, tay thì luôn quơ quòa xoa bóp cặp vú ánh Mai, đôi lúc lại ngóc cổ lên bú vú cô ả một cách say mê…hai ngườiquấn lấy nhau như hai con rắn, khi thì Vân nằm dưói khi thì Vân trồi lên trên hùng hổ tấn công … rồi bú liếm thật cuồng nhiệt… mắt tôi như muốn hoa lên vì ghen tức và thèm thuồng. Quả tình tên Lý Bình Vân này là con hạm, hắn không buông tha cho bất cú ai đúng như con mụ ánh Mai nói hôm nọ. Tôi bủn rủn tay chân đứng không muốn vững nữa, người nóng ran, đầu muốn nổ tung ra trưóc những tiếng rên, tiếng la, tiếng rít từng hồi của hai người …. chịu hết nổi cơn sốt dục tình đang trào dâng như thác đổ trong người, tôi leo lên xe đạp như khùng điên về nhà chui ngay vào phòng tắm xối nước ào ào cho hạ hỏa rồi leo lên giường tìm giấc ngủ lãng quên. Nhưng nào quên dược, đầu tôi suy nghĩ miên man tôi cảm thấy mình đã thua sút con mụ ánh Mai rất nhiều trong màn bú liếm và vuổt ve đối tượng. Rõ ràng tôi chẳng biết làm gì cả, chỉ biết nằm thụ hường và trôi theo cơn sóng tình của đối thủ mà thôi… chả trách vì vậy mà Lý Bình Vân cứ đeo theo mụ ánh Mai hoài trong khi nhan sắc mụ ta chẳng bằng một góc của tôi. Nằm lăn lộn mãi tới khuya thật khuya tôi mới ngủ được.

Qua ngày hôm sau trong buổi tập tuồng tôi đã chẳng nhở gì hết mặt cứ bơ bơ ra khiến cho ông Vạn Lý, chú Tư cũng như Lý Bình Vân và bà bầu Ngọc tỏ vẻ ngạc nhiên pha lẫn khó chịu. Tôi biết tất cả nhưng điều đó nhưng không thể nào lấy lại sự bình thản được. Hôm đó người lo nhất cho sự thất bại của tôi là chú Tư.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận