Vừa nói hắn vừa đưa mũi súng chỉ ngay vào bụng tôi như hăm dọa. Túng quá tôi chẳng làm cách nào khác hơn được nên phải chịu trận nằm im cho tên kia hành động.

Chẳng cần nhập đề niờm rà gì ráo trọi hắn thản nhiên tựt quần rồi leo lên đè ngửa tôi ra đút ngay con cặc cứng ngắc vào lồn tôi mà nắc lia lịa, hắn nắc như cái máy xả hết ga một hồi rồi ngưng lăn ra thờ như xe hủ lô…Thấy hần nằm yên tôi lồm cồm bò dạy định đi về chỗ Vân thì hắn nạt:
– Nằm yên đó, ai cho đi mà di, bắn mày què giò bây giờ…
Dứt câu hắn ngóng cổ lên gọi vôi lại thằng kia:
– Mày cột giò thằng đó lại cho tao rồi đi lại đây tao biểu…
Sau khi mặc quần vào, hắn cúi xuống lấy tay định khều dỡn trên ngực tôi, phản ứng ttl nhiên tôi né tránh ôm thủ kín ngực mình… hắn cười nói:
– Thôi thủ làm gì nữa, còn mẹ gì nữa mà thủ…
Nói xong hắn cười nhật nham nhở. Hắn còn định ngả ngôn chọc phá tôi nữa thì tên kia đã tôi. Hắn nhìn tên nọ cười:
– Tởi phiên mày đó, lẹ lên rồi về, hết xẩy đó mày…
Dứt lời hắn bưôc nhanh về phía Vân.
Tên nọ có vẻ lúng túng, lọng cọng ngồi xuống vuốt ve tôi nói như năn nỷ:
– Em cho anh đi rồi về anh sẽ giấu không cho chú Tư biết đâu, anh hứa mà…
Thấy tên này có vẻ hiền lành không xỗ xàng như tên kia tôi cũng hơi có cảm tình nên nằm yên cho nó nhập trận. Thấy tôi khứng chịu hắn lật đạt tuột quần ra leo lên đút con cặc căng cứng to thiệt to của nó vào lồn tôi mà nắc lia nắc lịa, miệng thì rên hừ hừ. Quả tình lần này tôi có hứng thú nên đón nhận cơn mưa tình một cách thật trọn vẹn mê say y như những lần xáp trận bình thường tniôc của tôi.

Dút trận tôi còn ôm cứng lấy hắn y như ôm một người tình. Tnlớc khi mặc quần vào hắn ôm hôn tôi và nói:
– Em yên tâm anh sẽ dấu kín chuyện này không cho ai biết đâu, anh xin thề với em đó…
Tn.lớc khi bỏ đi hắn nhìn tôi vôi ánh mắt ái ngại:
– Thôi em mặc quần áo vô rồi về đi không thôi gặp đám đi tuần khác thì khổ nữa đó.
Sau khi hai tên đó bỏ đi rồi tôi vội mặc áo vào và đi lại mở trói cho Vân. Vân chẳng nói lời nào, mặt lạnh tanh đầy vẻ uất ức, tôi tìm lời an ủi Vân nhưng anh vẫn chẳng thay đổi nét mặt.
Về gần tới nhà tôi hỏi Vân:
– Anh còn ở lại Mỹ Tho bao lâu?
– Đoàn đang hát ờ Cái Răng, ngày mai anh phải trở lại đoàn rồi.
Chừng nào anh mới tới thăm em nữa?
Anh không húa, hôm nào không hát anh sẽ ghé.
Tôi về đến nhà thì chú Tư dã ngủ chỉ còn thím Tư ngồi đợi cửa.
– Sao con về trễ vậy Mến?
– Có mấy bài toán khó giải hoài hổng ra thím à.
– Học thì học, nhưng mà con gái dừng đi dêm đi hôm hàng xóm người ta dị nghị
– Dạ con biết rồi thím.

Lo trả lời qua loa cho có lệ rồi chạy thẳng vào phòng. Nằm vật xuống giường mường tượng lại những giây phút sóng gió vừa qua, tôi biết tôi yêu Lý Bình Vãn thật rồi. Tôi yêu anh như chtla hề yêu người đàn ông nào khác. Tôi yêu cái bất cần đời khó hiểu của anh, tôi yêu cái vẻ tay chơi của anh, tôi yêu tất cả Tôi nhất định giành Vân ra khỏi tay mấy con đàn bà khác, anh là của tôi. Nhưng tôi lại bỗng thấy lo sợ vì sau lần sóng gió vùi dập vừa qua tình cảm của Vân đổi vởi tôl biết có còn như trưôc không ?

Một tuần nữa trôi qua tôi chẳng nhận được tin tức gì của Lý Bình Vân hết. Tôi nhở anh muốn điên. Đêm đêm tôi lăn lộn trăn trờ tự hỏi không biết giờ này anh làm gì, có nhô tôi tôi không hay là đang ở một góc nào đó tán tỉnh những đtía con
gái khác. Tôi nhô anh, thèm khát da thịt của anh.

Đôi lúc tôi có chợt nghĩ tôi chú Vạn Lý nhưng hình ảnh ông ta đập đầu đập cổ làm tôi dẹp ngay ý định.

Ông Vạn Lý vẫn chưa bỏ cuộc, cách hai ba bữa tôi lại thấy ông đứng chờ ngoài cổng tnlờng. Lúc nào ông ta cững say mèm, lè nhè đưa tặng tôi mấy bài thơ rồi rủ tôi đi chơi vôi ổng. Không muốn dây dưa thêm vởi ông nữa nên lần nào tôi cũng từ chối thẳng thừng.

Thấm thoát mà đã một tháng, đoàn hát của bà bầu Ngọc lại về lại Mỹ Tho. Lần này đoàn sẽ ở lại Mỹ Tho nửa tháng để tập tuồng mới rồi sau đó môi đi lưu diễn tiếp. Chiều đạp xe đi học về thấy quảng cáo của đoàn bà Ngọc tôi mừng hết biết. Đạp xe thiệt lẹ về để coi Vân có hẹn tôi ra gặp không. Thằng bé hàng xóm nhìn tôi một cách ngơ ngác
– Đâu có ai gởi gì cho chị đâu.
Tôi chờ cả ngày hôm sao vẫn chẳng thấy Vân nhắn gì Tôi nhở anh lắm, tôi muốn đi tìm gặp anh, nhưng chút tự ái còn lại trong tôi giữ tôi lại. Tôi không muốn Vân biết tôi cần anh tới cỡ nào. Tôi đang còn tự giằng co xem có nên đi tìm Vân hây không thì bà Ngọc nhắn tôi ra để tập tuồng. Như người chết đuối gặp phao tôi sừa soạn thật đẹp rồi đi theo chú Tư ra rạp hát.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận