Đạp xe về tới nhà tôi vẫn còn xúc động vì nhưng lời ông Vạn Lý nói. Có thật sự ông yêu tôi nhiều như ông nói không? Tôi cũng đã qua một hai cuộc tình rồi, nhưng mà mấy cuộc tình của tôi phần nhiều chỉ là xác thịt, đâu có ai làm cho tôi có cảm tưởng như mình là trinh nữ đồng trinh thánh thiện bao giờ.
Chưa kịp vào nhà tôi đả nghe thím Tư oang oang:
– Thiếu úy Bình hồi nãy có ghé kiếm con đó Mến.
– Có chuyện gì không thím?
– Thím hổng biết nữa ổng hỏi có con ờ nhà không rồi bỏ đi.
Tôi nhìn đồng hồ đã chín giờ hơn và bỗng nghĩ tới Lý Bình Vân, chắc giờ này hắn đang đợi tôi dài cổ ngoài đó quá. Khi đi qua phòng khách liếc mình trong kiếng tôi cảm thấy hài lòng về sắc đẹp của mmh và bật cười khan, nếu mình không đẹp thì làm sao có tởi ba người đàn ông giành nhau một lúc chứ. Tôi biết chắc là thiếu úy Bình, soạn giả Vạn Lý đang điên lên vì tôi, nhưng còn Lý Bình Vân thì tôi không chắc. Hắn thật là khó hiểu lúc thì ân cần lủc thì lạnh tanh, dù sao thì người ta cũng là kép nổi tiếng có cả n.lng đàn bà bao quanh mà.

Qua ngày hôm sau, vừa ra khỏi tnlờng tôi đã thấy thiếu úy Bình đợi sẵn ngoài cứa, tay cầm một gói quà lớn, Bình bưởc vội lại gần tôi nói:
– Nhớ em quá, hôm qua anh có ghé nhà kiếm em, em đi đâu vậy?
– Em đi tới nhà nhỏ bạn.
– Đi về nhà anh đi, anh nhớ em quá.
Tôi biết anh ta muốn gì nên hai má tôi bỗng nóng bừng lên, lúng túng tôi nói:
– Ừ, nhưng mà lẹ lên em hổng có di lâu được đâu đó.
Bình mừng rỡ hối tôi lên xe ngay, tôi nhìn Bình cười:
– Làm gì gấp vậy, phải để em gởi xe dạp nhà con Mừng đã chứ, anh chạy lại nhà nó trưôc đi em sẽ đạp về tới đó liền.

Bình cười thật tươi, lật đật leo lên xe chạy liền.

Tôi vừa về tởi nhà con Mừng thì nó cũng vừa về tới, nhìn thấy tôi rồi thấy Bình nó cười:
– Hai người tính gì nữa đây, kẹo hối lộ cho tui đâu? Không có là không cho gởi xe đó. Bình vội lên tiếng:
– Cho tụi này thiếu nợ, chút đi về sẽ nạp mãi lộ đầy đủ
Mừng nhìn tôi nói:
– Còn bồ nữa, nói nhà chưa, hễ chú thím Tư qua đây hỏi tui không biết đâu nghe…
– Không sao đau bồ, tụi này đi uống nưôc chừng hơn tiếng là trỏ về thôi mà lo gì…

Bình chở thẳng tôi về nhà anh, trên đường anh hỏi tôi chuyẹn đi cải ltiơng, tôi thắc mắc thì anh cho biết chuyện đó bạn tôi đã nói cho anh hay. Bình tỏ ra không ủng hộ việc tôi đi hát cải lương, anh nói:
– Anh không chê cải lương nhưng anh biết đi cải lương em sẽ vất vả hơn và anh nghĩ là em sẽ chịu không nổi. Theo anh thì em hát tân nhạc hay hơn cải lương nhiều… em không tin cứ hỏi bạn bè em thì biết.

Trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ tôi những giây phút. nổ lừa sắp tói nên chỉ ừ hữ cho xong chuyện chứ không nói gì nhiều, Bình thấy vậy tường tôi đồng ývới anh nên cũng chẳng nói thêm gì về vụ đó nữa.

Vừa mờ cừa vào nhà là Bình đã vội ẵm tôi lên ngay, anh đi thẳng vào buồng và nhào tởi lột áo, kéo quần tôi ra rồi leo lên ngấu nghiến như con hổ đói. Bình thật là khỏe, anh dập liên tục chẳng kiểu cọ gì ráo trọi cứ như cái máy liên tục nhồi nhắp tưng bừng làm cho người tôi như muốn bể ra tan tành cả ngàn mảnh. Tôi lịm đi một hai lần Bình mới ngưng trận và lăn ra nằm thờ như trâu rống. Tôi vẫn còn lim dim tận hưởng những thống khoái còn sót lại thì Bình bỗng đột ngột ngồi dậy:
– Mến à, anh có chuyện cần nói với em.
Chẳng biết chuyện gì nhưng tôi cũng choàng tỉnh ngước nhìn Bình, anh nói tiếp:
– Anh sắp đi theo ông tưông đổi ra ngoài miền Trung, kỳ này anh không biết bao giờ môi gặp lại em nữa.

Tôi không buồn mà cũng chẳng vui, giữa tôi với Bình có gì đâu chớ, có chăng chỉ là một thoáng tình cảm nào đó bên cạnh những đụng độ xác thịt nẩy lửa mà thôi.
– Anh sẽ viết thư cho em, anh sẽ không quên em đâu.

Bình hứa hẹn nhiều lắm, tôi không nghe gì hết, tôi cảm thấy nhàm chán vởi những lời hứa hẹn đầy hão huyền của Bình. Chia tay Bình lòng tôi dừng dưng khác hẳn vôi lần chia tay với Thiện hay thầy giáo Khoa. Chắc có lẽ tiếp xúc giữa tôi vôi Bình có vẻ vội vã quá chẳng có kỷ niệm gì cả.

Đạp xe đến chỗ hẹn với chú Vạn Lý tôi vẫn chưa biết phải đối xừ vôi chú Vạn Lý thế nào. Dầu sao thì ông ta cũng là bạn của chú Tư, chú Tư mà biết được thì không biết chú sẽ nói gì nửa. Nhưng tôi vẫn muốn đi gặp chú Vạn Lý, tôi muốn nghe ông nói là tôi đẹp lắm, muốn nghe những lời tỏ tình văn hoa của ông.

Trong quán vắng lắm, chỉ có vài đôi tình nhân đang ngồi tình tự. Chẳng ai thèm để ý tôi chúng tôi. Cầm tay tôi, nhìn sâu trong mắt tôi thật say đắm ông nói:
– Cuối cùng rồi em cũng tới, em không biết anh mừng như thế nào khi gặp lại em đâu.

Chúng tôi ngồi nói chuyện thật lâu trong quán, phải nói là ông nói tôi ngồi nghe thì đúng hơn.Tôi vừa nghe ông nói chuyện vừa nghĩ bụng, đúng là nhà soạn giả có khác, câu nói nào cũng văn hoa lãng mạn hết.
– Mình ra bờ sông ngồi đi em, ỏ trong đây ngộp quá

Ông dẫn tôi đi dọc theo bờ sông, vừa đi vừa nói chuyện nên thoáng một cái tụi tôi đã di khá xa, ra mãi tận ngoại ô.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận