Một buổi sáng Chủ nhật tôi dang phụ thím Tư lo nấu cơm dưới bếp thì nghe tiếng lao xao cười nói ngoài cửa, nghe kỹ thì thấy có giọng bà bầu Ngọc. Không biết thích chí chuyện gì mà chú Tư, bà bầu Ngọc, soạn giả Vạn Lý nói chuyện thật vui vẻ, tiếng cười vang lồng lộng vào tận trong nhà. Tôi còn lừng chừng chưa biết tính sao thì nghe giọng chú Tư gọi:
– Mến ơi lên đây chú biểu…
Tôi chưa kịp buông tô cháo xuống thì thím Tư đã hối:
– Lẹ lên kìa con, chú Tư kêu con đó, chắc họ muốn con hát đó.
Lật đật vuốt lại mái tóc bưóc ra phòng khách chưa kịp chào mọi người thì chú Tư đã nói:
– Bà bầu Ngọc nói bà đang tính cho tập tuồng mới, trong vở này có một vai vừa cho con lắm. Hôm nay soạn giả Vạn Lý sẽ đưa kịch bản cho con học tnlớc, tháng sau khi đoàn trờ lại sẽ cho con diễn thừ, nếu được bà sẽ nhận con vào đoàn.

Tôi biết mình hát hay, nhưng không nghĩ người ta sẽ nhận mình vào đoàn sôm như vầy nên hơi bất ngờ, mặt cứ ngó ra, chú Tư lại lên tiếng:
– Sao không cảm ơn bà bầu Ngọc vôi chú Vạn Lý đi còn dứng chết trân đó con.
Chú Vạn Lý đưa cho tôi cuốn tuồng và ân cần dặn dò:
– Con ráng dò cho kỹ tuồng tích, nếu có gì thắc mắc thì nhắn chú, còn không thì nhờ chú Tư con chỉ vẽ cho, ráng lên nghe con, chú hy vọng con sẽ thành công.

Sau khi mọi người đi về chú Tư gọi tôi lên nhà trên nói chuyện, tôi chưa bao giờ thấy chú Tư tôi nghiêm chỉnh như hôm nay:
– Mến à con nghĩ sao? Chú thấy con gái học nhiều thì cũng vậy thôi, bây giờ bà bầu Ngọc chịu nâng đỡ con là dịp may hiếm có, con đừng bỏ lỡ. Chú nghĩ cha con sẽ vui nhiều khi thấy con trở thành đào hát chuyên nghiệp.
– Thưa chú con không có ý kiến gì, chú biểu sao thì con xin nghe vậy.

Thấy tôi trả lời vậy chú Tư vui lắm, ông nói chuyện huyên thuyên và đòi tuần tởi sẽ dẫn tôi về làng thăm cha má tôi để báo tin mừng.

Tới chiều người tôi vẫn còn lâng lâng, tôi không tin là chỉ còn ít tuần nữa tôi sẽ thành một cô đào hát thật sự. Từ nhỏ tởi lôn tôi học hát để chơi thôi, đôi lần cũng mơ mộng nhưng chẳng bao giờ nghĩ là sẽ thành đào hát.

Tới chiều tôi xin chú thím Tư đi dạo mát. Đang đạp xe lòng vòng chợ thì nghe có ai gọi tên mình. Nhìn lại thì thấy soạn giả Vạn Lý từ trong quán cà phê bên đường bưởc ra gọi với:
– Mến đi đâu vậy, vô đây uống nưóc cái đã…
– Hôm nay nghỉ cháu đi vòng vòng qua nhà tụi bạn cháu chơi
– Đã nói đừng xưng cháu với anh nữa mà, tối nay em có rảnh ghé quán nước tối qua anh có chuyện cần nói.
– Cháu, í… em hổng biết có di dược không nữa đó.
– Ráng đi nhe, anh đợi, anh có chuyện cần nói mà.
Tôi lừng khừng chưa biết tính sao thì chú Vạn Lý nắm nhẹ tay tôi nói:
– Anh cần gặp em lắm, tám giờ nghe em, anh chờ đó …
Nói dứt cau ông quay lưng bưôc vội vào quán.
Đạp xe một khoảng khá xa tôi còn thấy mình bàng hoàng tnlóc ánh mắt thật ân cần tình tứ của chú Vạn Lý.

Vừa về tôi cổng nhà thằng bé hàng xóm chạy ra dúi cho tôi một tờ giấy, nó nói liến thoắng:
– Hồi nãy có anh kia cho em tiền biểu em đưa cho chị cái này.
Lật đật mở mảnh giấy thì ra là thư của Lý Bình Vân Lý Bình Vân hẹn tôi, lại cũng có chuyện cần nói….
Thật tình mà nói tôi muốn đi gặp Lý Bình Vân lắm nhưng máu tự ái của tôi giữ tôi lại, tôi phải dạy cho hắn một bài học. Tôi tự nhủ, nếu mình đến ngay vôi hắn, hản sẽ coi thường mình và sẽ xem mình cũng như mấy con nhỏ xí xọn kia thôi.
Tối hôm đó tôi nói dối với chú thím Tư đi qua nhà con nhỏ Mừng học nhóm. Khi tôi ra tôi quán nước hẹn vởi chú Vạn Lý thì trời đã tối hẳn. Nhìn cái gạt tàn thuốc đầy nhóc tôi biết ông đợi tôi khá lâu rồi.
– Em xin lỗi nhe, giờ này em mới đi ra khỏi nhà được
– Không sao đâu, đợi Mến thì anh đợi tởi chừng nào cũng được.
– Anh có chuyện gì thì nói đi, em còn phải về nữa.
Chú Vạn Lý làm ra bộ ngập ngừng, lựng khựng giây lát rồi nói:
– Anh biết chuyện này hơi đột ngột với em, nhưng thật ra anh để ý em từ lâu rồi chỉ là tại vì chưa có dịp để nói thôi. Em đẹp lắm càng lớn càng đẹp.
– Anh chỉ nói vậy thôi chú anh quen bao nhiêu cô đào, em mà nhằm nhò gì.
– Em khác những đúa con gái khác, em đẹp hồn nhiên không son phấn màu mè…

Ông thao thao bất tuyệt nói say mê, nói như chưa bao giờ được nói. Ông nói thật hay, giọng ông trầm ấm, đúng là soạn giả có khác. Tôi không tin nhưng gì ông nói lắm nhưng mà vẫn muốn nghe ông nói. Hồi đó tới giờ đâu có ai bày tỏ tình yêu với tôi một cách văn chương như vậy, đâu có ai so sánh tôi với trăng với hoa bao giờ. Tôi vẫn còn muốn nghe ông nói nữa nhưng sực nhớ là tôi chỉ xin phép chú thím Tư đi một vài tiếng thôi, nên vội vàng đứng dậy:
– Em phải đi về đây, chú thím Tư đợi ở nhà đó. Nhìn tôi vói ánh mầt thật đắm đuối:
– Chừng nào anh mới được gặp em nữa. Anh không đòi hỏi gì ở em hết, anh chỉ muốn được nhìn thấy em, thấy em cười, được nói chuyện với em là anh mãn nguyện rồi.
– Ngày mai em phải học bài. Ngày mốt anh chờ em ở quán nưởc dưởi chân cầu gần bến xe được hông. Mến muốn anh đi tôi đâu cũng được, miễn được gặp em là anh vui rồi.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận