Tôi bực mình chịu hết nổi, quay lại xực hai đứa:
– Hai cô làm ơn im miệng để tôi coi được không.
Hai con nhỏ cũng không vừa, xỉa xói:
– Mày để cho đào chính người ta học tuồng kìa mày…
– Cái mạng nó mà đào chính cái gì, anh Vân không thèm nhìn tởi nó nửa mắt nữa kìa, ở đó mà ham…
Máu trong người tôi sôi lên, tôi đang định cho tụi nó một trận thì chú Lý ờ đâu bưôc tới lên tiếng:
– Giữ yên lặng nào, người ta đang diễn ngoài kia làm gì um sùm vậy, mấy cô này ờ đâu tôi đây làm rùm vậy, có yên đi không nào…
Quay qua tôi chu nói:
– Mến cứ coi đl để rút kinh nghiệm, mặc kệ tụi nó.

Tôi không nói tiếng nào nữa nhưng máu trong người thì cứ sôi lên. Tôi ghét tất cả, tôi thầm trách mình tại sao chiều nay không chịu trang điểm cho kỹ chút, quần áo đẹp sao không diện để giờ phải thua tụi nó, tôi ghét tên Lý Bình Vân kênh kiệu không thèm nhìn tôi đến nửa mắt. Tôi tự nghĩ nhỏ Mến này đâu phải loại tệ đâu, ít nhất cũng đã có đến ba người đàn ông chết dưởi tay tôi. Từ Thiện, tởi thầy Khoa, tởi thiếu úy Bình, miễn tôi ngoắc tay là tôi có bất cứ thằng đàn ông nào tôi muôn.”

Vậy mà tên Lý Bình Vân hôm nay có vẻ xem thường không thèm nhìn tôỉ đến nửa mắt. Càng nghĩ máu tự ái của tôi càng dâng lên, tôi nhất định phải dạy cho hắn một bài học môi được. Dù có ghét Lý Bình Vân tởi đâu tôi cũng phải công nhận hắn hát hay và diễn thật sống động. Cứ nhìn mấy bà mấy cô khóc lóc mùi mẫn khi vai hắn diễn bị nghi oan phải bị tù thì cũng biết hắn được ái mộ cỡ nào.

Sau xuất hát bà bầu Ngọc biểu ban nhạc ở lại đàn cho tôi hát thử. Chờ từ chiều tới giờ tôi mệt lắm và cũng chẳng muốn hát, nhưng nhìn vô cánh gà thấy hai con nhỏ xí xọn vẫn còn đứng đó và nhất là tên Lý Bình Vân đang đứng bên cạnh ngả ngớn cười cười nói nói nên tôi muổn hát dằn mặt cả đám cho bõ ghét. Tôi hát ngon lành từ đầu tới cuối, bà bầu Ngọc coi bộ hài lòng lắm miệng cười thất tươi:
– Cô về nhà đi, mai tôi và thầy Vạn Lý sẽ lại nhà nói chuyén vôi chú Tư.
Quay qua chú Vạn Lý bà bầu Ngọc nói:
– Ông thầy coi có vai nào hay trong tuồng mới thì giao cho cổ đi, còn đợi gì nữa.
Chú Vạn Lý quay qua dặn dò tôi vài điều rồi hối về Tôi và chú Lý đang chuẩn bị bước khỏi sân khấu thì Lý Bình Vân lù lù xuất hiện chận đường:
– Em hát ngày càng ngọt, nghe muồi chịu không nổi…
Tôi cười lạnh lùng cám ơn rồi lách mình khỏi Vân để bước xuống sân khấu, Vân bưởc theo nói:
– Mến có rảnh không ra ngoài rạp ăn cháo với anh nha?
Quay qua chú Lý, Vân cười tươi nói:
– Mình kéo nhau ra quán cháo bà Bảy ăn đi anh…
Tôi không trả lời tiếng nào và nghĩ bụng, người gì nóng lạnh bất thường, lúc thì làm như quen thân lắm lúc thì lạnh như băng.
Tôi vẫn chưa kịp nói tiếng nào thì đã nghe một giọng đàn bà léo nhéo từ trong hạu tnlờng vọng ra:
– Anh Vân à, anh đâu rồi, đói quá rồi sao chưa đưa em đi ăn mà còn đứng ngoài đó làm cái giống gì nữa ?
Cô đào ánh Mai, một trong những cô đào chính của đoàn, mặt xưng mày xỉa bưởc ra, hết nhìn tôi rồi nhìn Lý Bình Vân nói:
– Lẹ lên đi anh, em đói bụng lắm rồi, gái quê vậy mà cha cũng không tha sao, thiệt đúng là hạm.
Tôi chưa biết trả lời sao thì cô ả đã nắm tay kéo Vân ngúng nguẩy bưôc ra cửa tnlởc sự ngỡ ngàng của tôi và chú Lý.

Suốt đoạn đường về nhà chú Vạn Lý thấy tôi không vui đã kiếm chuyện nói lung tung và đã vẽ tnlớc mắt tôi những huy hoàng của đời nghẹ sĩ khi thành danh, ông hứa hẹn sẽ soạn riêng cho tôi một vở tuồng với nhưng tình tiết thật éo le, theo ông thì chỉ cần một vờ thôi là tên tuổi tôi sẽ nổi như cồn.

Khác vôi những lần tnlớc lần’ này tôi không thấy hứng thú gì mấy nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Thật sự thì tôi vẫn còn bực mình tên Lý Bình Vân, mụ đào già ánh Mai và cả hai con nhỏ xí xọn hồi chiều.

Xe chạy còn cách nhà một khoảng khá xa chú Vạn Lý đột ngột dừng xe lại:
– Gần tới nhà rồi, mình đi bộ cho mát nhe Mến.

Tôi không muốn đi bộ nhưng cũng không tiếng phản đối. Thả bộ được một đoạn thì đột nhiên chú Vạn Lý dừng lại nắm lấy tay tôi thì thào:
– Anh lo cho em lắm, em trẻ người non dạ chưa biết chuyện đời dễ bị ngưới ta ăn hiếp. Có chuyện gì cứ để anh lo cho. Em đừng có nghe thằng Vân nhe, thằng này nổi tiếng là dụ gái nhà lành đó.

Ông nắm tay tôi suốt đoạn đường về, đến trước cửa nhà ông còn hôn tôi một cái lên má rồi mới chịu đi về.

Đêm đó tôi lăn lộn suốt đêm không ngủ được. Chỉ có một ngày mà bao nhiêu chuyện xảy ra. Tôi không biết mình phải đối xử làm sao với soạn giả Vạn Lý, dầu sao thì ông cũng là bạn của chú Tư. Nhưng chuyện mà tôi nghĩ tôi nhiều nhất lại là Lý Bình Vân. Tôi không biết hắn nghĩ gì nữa, lúc thì vồn vã lúc thì lại lạnh như tiền, chưa từng có người đàn ông nào đối xừ vôi tôi như vậy.
Lúc tôi thức dậy thì đã tám giờ sáng. Thím Tư đang dọn dẹp ờ nhà ngoài, thấy tôi bước ra thím lên tiếng:
– Tối qua con đi ngủ trễ nên thím không kêu con dậy, hôm nay Chủ nhạt mà sao con thtíc sớm vậy, con đi hát thứ tối qua được không?
– Cũng được thím, bà bầu Ngọc nói là sẽ ghé nhà nói chuyện vôi chú Tư mai chiều gì đó.
Thím Tư mừng rỡ ra mặt, thím nói:
– Hồi đầu thím cứ nghĩ là dỡn chơi thôi, ai dè bây giờ con trở thàng đào hát thật sự, đúng là giấc mơ đã thành sự thật.
Nói chuyện vởi Thím Tư một hồi tôi cảm thấy hơi đói bụng nên hỏi thím:
– Nhà có gì ăn sáng không thím Tư, nếu không có để con dạp ra chợ mua .hủ tiếu về thím cháu mình ăn.
Thím Tư vội lên tiếng:
– Có nồi cháo đậu trên bếp đó, ăn vói mấy con tép rang trong chảo đó con, con vào bếp múc ăn đi thím ăn rồi.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận