Bước chân vào nhà tôi bàng hoàng chếnh choáng như người say nlợu. Chiếc hôn đầu đời quả thật là kỳ diệu. Chắc tói chết tôi cũng không thể quên được cảm giác này.

Kể từ sau buổi chiều đó, Thiện thưòng hay đón tôi ở cổng tniờng, tụi tôi đã thực sự bưôc vào tình yêu Đã có những chiều tựi tôi ngồi ôm nhau hàng giờ trong công viên, hay trong phòng trọ của Thiện. Nhưng nụ hôn say đắm đã đổi trao, những vòng tay ghì xiết đã làm nóng bỏng thân thể hai đứa. Tay Thiện đã lùa vào hầu hết những phần sâu kín trong thân thể tôi. Có một đôi lần trong phòng trọ của Thiện tôi tưởng tôi đã trao thân cho Thiện rồi nhưng chúng tôi đã kịp dừng lại, chắc có lẽ vì tôi quá run sợ và Thiện thì lọng cọng chưa có kinh nghiệm.

Tình yêu của tụi tôi đang độ nồng nàn nhất thì một buổi chiều Thiện đón tôi ờ cổng trường với một bộ mặt thật thiểu não. Nhìn nét mặt Thiện tôi biết ngay anh đang gặp chuyện gì chẳng lành. Nắm tay tôi Thiện nói:
– Mến ơi! anh môi nhận được giấy gọi nhập ngũ, tuần tới phải trình diện.
Tôi bàng hoàng nắm tay anh hỏi vội vã:
Vậy là anh phải nghỉ học sao ? đi lính vậy chừng nào mói được giải ngũ…?
Thiện gãi đầu nói:
– Đi lính thì phải nghỉ học chứ sao? còn chuyện giải ngũ thì cũng phải vài ba năm chứ không ít đâu.thôi chính phủ gọi rồi thì đi chứ làm sao được. Anh có thằng bạn cũng mới nhận được giấy gọi hôm nay.
Thấy tôi có vẻ buồn anh ghé tai nói nhỏ:
– Thôi buồn làm gì Mến? mình đi ăn cơm Tàu ở ngã năm đi…vui vởi anh ít ngày nữa rồi anh đi…

Những lần tnlởc mỗi khi được Thiện rủ đi ăn cơm Tàu là tôi rất thích, ăn uống mê say. Hôm nay cũng ngồi trưôc những món đồ ăn thơm ngon bốc khói đó mà sao tôi cũng như Thiện nuốt chẳng vô. Lần quần cả buổi chiều bên nhau Thiện không dấu nổi sự chán nản, anh luôn miệng nói những câu đầy vẻ lo âu như:
-“Tụi con trai ờ đây thấy ghê quá à? anh chỉ sợ anh đi xa rồi tụi nó không để cho em yên.
-“Người xưa vẫn thường hay nói câu xa mặt cách lòng. Mến ơi! mình xa nhau em ráng giữ một lòng nghe Mến.”
-“Chỉ còn vài ngày nữa anh đi rồi? anh muốn Mến làm một hành động nào đó chứng tỏ là em yêu anh.”
– “Anh bị ket lính tráng thế này không biết ba má em có gả cho anh không?” .
– “Hồi này chiến trường có vẻ sôi động hơn những tháng trước, anh sợ anh khó thọ quá Mến à? ” Đại loại nhưng câu như vậy vởi nét mặt thật buồn bã, Thiện đã kéo tôi vào trong nỗi ưu tư chán chường của anh.

Trên đường về ngang qua rạp chiếu bóng Mỹ Lợi thấy đang chiếu phim Tàu do Khương Đại Vệ và Địch Long đóng khá hấp dẫn, Thiện bèn đề nghị vào xem. Tôi nừa muốn xem, nửa không vì sợ về tối quá sê bị chú thím Tư rầy. Thấy tôi còn ngần ngừ Thiện nói:
– Trời còn sáng mà, mình vô coi chừng hơn một tiếng rồi về cũng còn sởm chán..

Vừa nói anh vừa dẫn xe tôi đi gởi rồi đi mua vé. ở ngoài sáng bưởc vào bóng tối mắt tôi chẳng thấy gì hết nên bước đi loạng choạng phải dựa sát vào Thiện mới bưởc đi nổi. Phải mất cả mấy phút sau mắt tụi tôi mới quen vôi bóng tối và tìm được chỗ ngồi. Chưa yên chỗ tay Thiện đã như con rắn lùa vào trong ngực tôi mà xoa xoa nắn nắn. Hai ngón tay trỏ và cái của Thiện vê vê trên đầu vú tôi làm cho người tôl nổi gai ốc cùng khắp. Tiếp tục mân mê thêm một hồi nữa thì bàn tay Thiện lần xuống dưới, tiến thẳng vào trung tâm yếu điểm của tôi. Nhột nhạt quá vởi lại mắc cỡ nưa nên tôi gập người lại ôm cứng láy bụng không cho tay Thiện tự do hoạt động nữa. Bị chận lại bất tử Thiện rút tay về, đổi hưởng quàng tay qua vai tôi kéo sát lại gần rồi hôn vào tai, liếm quanh vành tai và dùng lưòi ráy vào trong lỗ tai tôi làm người tôi lại ràn rật ngất ngây chẳng còn biết gì nữa, hai tay lại lơi ra và bàn tay Thiện lại tiếp tục lấn chiếm. Nước trong lồn tôi ứa ra chèm nhẹp như người có kinh. Bàn tay Thiện vẫn tiếp tục tiến sâu hơn, chà chà nhè nhẹ trên mồng đóc của tôi, móc sâu vào trong mà ngoáy qua bên phải rồi ngoáy sang bên trái. Người tôi lúc đó chẳng còn biết gì nữa nên cứ cong vòng như con tôm mà vùng vẫy lăn lộn. Đang như cục lừa trên lò bỗng nhiên Thiện ngưng tay làm tôi như con diều căng gió đứt giây từ trên trời rởt xuống đất Choàng mờ mắt ra lơ láo nhìn thì thấy Thiện ngồi ngay ngắn lm re mắt hướng lên màn ảnh. Như hiểu ý, Thiện quay sang ghé tai tôi nói nhỏ:
– Những người ở chung quanh nãy giờ họ có vẻ chú ý tởi mình nhiều rồi đó, hãy ngồi yên xem thêm một lát nữa rồi mình về.

Tiếp tục ngồi xem đâu chừng mười lăm, hai.. mươi phút nữa thì Thiện đứng dậy kéo tay tôl ra về Ngoài trời đã tối hẳn. Gió nhè nhẹ thổi làm cho tôi thấy thoải mái vô cùng. Đạp xe bên nhau trên đường về hai đứa tôi tự nhiên làm như mắc cỡ nên nói chuyện rết ít và chẳng dám nhìn thẳng vào mặt nhau.

Những ngày kế tiếp đó Thiện kiếm tôi đều đều. Có những buổi sáng Thiện chờ tôi ở đầu ngõ, tôi đã trốn học đi chơi vôi Thiện khắp nơi và nhiều lần trong công viên vắng hay trong căn phòng hẹp của Thiện. Môi Thiện, tay Thiện đã dưa tôi đến chín tầng mây quên cả không gian thời gian. Đôi lần dục tình lên tôi điểm cao nhất Thiện đã đòi tôi cho anh được hưởng những cái cao quý nhất của đời con gái tôi, nhưng rồi cuối cùng vì Thiện quá lọng cọng và vì sự run sợ của của cả hai đứa nên tụi tôi đa dừng lại kịp thời.

Thời gian trôi thật lẹ, ngày mai đã là ngày Thiện đi trình diện nhập ngũ. Buổi tối chia tay hai đứa buồn rã rúợi, nưôc mắt tôi chảy ràn rụa ưôt cả vai áo Thiện. Thiện như người mất hồn chẳng nói năng gì hểt chỉ biết ôm tôi vào lòng, tay hết vuốt tóc lại vuốt lên lưng.

Những ngày Thiện đi rồi tôi đi học mà tâm trí để đâu đâu chẳng học hành được gì cả. Đã có nhiều lần bị thầy cô lưu ý nhưng tôi cũng chẳng thay đổi gì được. Tôi giờ phút nầy tôi mới thấy là mình dã yêu Thiẹn nhiều quá, nhiều hơn cả sự suy đoán của mình nữa.

Thấm thoát thế mà Thiện đã vào quân trường gần ba tháng và ngày mai là ngày phép đầu tiên của Thiện về thăm tôi kể từ khi anh nhập ngũ. Để sừa soạn cho ngày phép đàu tiên này tôi đã đặt chuyện nói vôi ehú thím tôi là tôi sẽ đi vôi phái
đoàn của trtiờng thăm viếng thương bệnh binh ở Bệnh viện Dã chiến tỉnh nguyên ngày chủ nhật. Suốt buổi tối hôm thứ bảy tôi không tài nào ngủ được, trong dạ bồn chồn nôn nao khó tả chỉ mong sao trời mau sáng để đến giờ gặp lại Thiện. Mới sáu giờ tôi đã thức dậy chải đầu tô nhẹ lên má chút phấn hồng rồi rời khỏi nhà.

Theo thơ của Thiện thì Thiện sẽ được ra phép vào chiều thứ bảy và sẽ đi chuyến xe đò đầu tiên của ngày chủ nhật để về tỉnh. Sóm nhất thì cũng khoảng chín giờ là anh có mặt.

Ra tới ngoài đường mới thấy là còn quá sớm, còn cả gần hai tiếng nữa mơi tôi giờ gặp lại Thiẹn. Tôi chẳng biết làm gì cho hết giờ nên cứ đạp xe lanh quanh hoài trên phố. Cuối cùng chịu hết nổi tôi phải táp lại nhà con nhỏ Thu bạn học của tôi ờ gần bến xe. Con nhỏ chắc đang còn nằm trên giường nên nghe tôi gọi ơi ới ngoài ngõ vội chạy ra mở cừa vởi một bộ mặt còn ngái ngủ. Không đợi cho nó hỏi han lung tung tôi vội lên tiếng trước:
– Ra bến xe đón người quen từ Sài gòn về mà thấy còn sớm quá nên tui ghé nhà bồ chơi một chút rồi đi.

Thu nheo mắt ngiêng đầu nhìn tôi từ đầu tới chân rồi vởi một giọng đầy vẻ khôi hài :
– Đón kép phải không? Khai thiệt đi không tui không mờ cử cho vô nhà đó.
Thấy tôi ấp úng chưa kịp trả lời Thu lại tiếp :
– Mặc quần áo đẹp, mặt mũi thoa son dồi phấn đàng hoàng như vầy mà không phải đi đón kép thì tui chỉ xin đi đầu xuống đất mà thôi.
Túng quá chẳng biết phải trả lời sao nên tôi cười cười nói đại:
– Đúng rồi, kép ruột đi lính ở trên Sàigòn về đó… Biết rồi thì đừng la lớn bể chuyện hết đó nghe. Thu có vẻ thỏa mãn trtlớc câu trả lời của tôi nên không hỏi tiếp gì nữa mà lặng lẽ quay lưng dẫn tôi và nhà.

Ở trong nhà Thu tới chín giờ hơn tôi mới ra bến xe. Đợi chùng đâu nửa tiếng thì chuyến xe đò thứ nhất từ Sàigòn về tôi bến. Thiện là người khách đầu tiên nhảy xuống xe.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận