Anh về hồi nào sao không cho em biết?
Thiện lơi vòng tay nhìn tôi ngây dại nói:
– Anh về hồi chiều nhưng phải đợi tối mới tới, sợ đến sóm chú thím Tư để ý làm sao mà vào thăm em giờ này được.

Tôi nhìn kỹ thấy Thiện khác xưa nhiều lắm, bây giờ nhìn anh rắn rỏi da xạm đen phong trần, tóc húi cua nhìn thật mạnh mẽ, khác hẳn những ngày còn học trò. Thiện thấy tôi nhìn anh hơi kỹ thì lên tiếng:
– Anh giờ khác xưa nhiều phải không em? bề ngoài thì vậy đó nhưng trái tim anh thì vẫn như xưa chẳng có gì thay đổi cả….
Nhìn tôi một hồi anh lại tiếp:
– Bây giờ nhìn em đẹp hơn xưa nhiều, em có gì thay dổi trong tình cảm không?
Tôi không trả lời, ngước nhìn Thiện cười và hôn nhẹ trên môi anh. Thiện say đắm hôn trở lại và nói:
– Từ ngày anh xa em cho tới hôm nay tính ra là đúng ba trăm hai mươi ba ngày… em có đếm ngày tháng xa nhau như anh không?
Tôi cười đưa tay lên môi Thiện nói:
– Cái miệng này nói ngọt lắm… anh có chắc là ba trăm hai mươi ba ngày đó anh không có tán tỉnh cô nào hết không? Em nghi lắm, em nghe người ta nói gái miền Trung, nhất là gái Huế đẹp và lãng mạn lắm…anh ở ngoài đó cả năm làm gì không dính…
Thiện ôm chặt tôi hơn cúi xuống hôn nhẹ trên mắt tôi nói:
– Em là bà chúa nghi nghờ, anh xin chịu thua…

Tới đây tay Thiện bắt đầu mò mày trên lưng tôi rồi chuyển tôi trtlôc ngực và từ từ lần xuống dưới… theo với hơi nóng của bàn tay Thiện người tôi cũng nóng rực lên và chúng tôi đã như nhưng con ngựa quen đường lại nhập trận thật tưng bừng hoa lá, Thiện mê mải hôn liếm mò mày thật chi tiết cùng khắp thân thể tôi, anh đã đưa tôi tôi những vùng trời cao nhất trong cơn dục tình và chúng tôi đa ngủ rồi thức rồi nhập trận liên tục cả ba bốn lần cho tôi khi trời hừng sáng Thiện môi ra đi… Ba ngày Thiện về thăm nhà là ba ngày làm rung chuyển căn phòng nhỏ bé của tôi khiến nhiều lần thím Tư đã nghi ngờ gõ cửa đòi vào phòng xem Ngày chia tay Thiện có hỏi ý tôi về chuyện hôn nhân nhưng tôi từ chối với lý do còn lo học hành và còn quá trẻ….Thiện buồn bã ra đi, anh tỏ ra bi quan tnlớc tình hình chiến sự xôi bỏng của chiến trường miền Trung thời đó.

Kể từ sau ngày đó coi như tôi mất hẳn liên lạc với Thiện, chẳng biết anh sổng chết thế nào nữa.

Chiều kia vừa đi học về tôi đã thấy chú Tư ngồi ở cửa đợi sẵn, thấy tôi là chú nói ngay:
– Hồi nãy soạn giả Vạn Lý có ghé, ông nói bà bầu Ngọc muốn con chiều nay ra rạp hát thử mi-crô coi sao, chút nữa ổng sẽ ghé đón con. Vô ăn cơm rồi sửa soạn đi cho sớm.

Thật tinh thì tôi không muốn đi thử hát chút nào hết vì gặp bà bầu Ngọc dể ghét đó chút nào nhưng vì không muốn cãi nhau vôi chú Tư nên tôi nín thinh đi vô nhà sau.

Vừa ăn cơm, tắm nla xong chưa kịp sửa sọan gì thì tôi đã nghe chú Tư réo ờ nhà ngoài:
– Mến ơi, con xong chưa, chú Vạn Lý tôi rồi lẹ lên con đừng để chú đòi.
Không muốn để chú Tư réo thêm nữa tôi đánh vội chút phấn rồi bước ra.
Soạn giả Vạn Lý quần áo bảnh tỏn, đầu chải ngược bóng láng đang đứng nói chuyện vôi chú Tư quay ngược hẳn người lại khi thấy tôi bước ra.
– Tôi nói rồi, Mến chỉ cần một chút son phấn là ăn đứt mấy con đào bây giờ. Anh Tư để tôi dẫn cháu đi cho sôm, tối tôi sẽ mang cháu về.
Chú Vạn Lý chở tôi ra rạp hát, nhưng thay vì vào thẳng rạp ông dẫn tôi vào quán nưôc đối diện rạp ngồi uống nước. Vừa ngồi xuống ông lên tiếng:
– Còn sớm lắm, mình ngồi đây chút, Mến uống nước gì đây ?
Tôi chẳng biết lựa thứ gì nên nói tùy chú và ông đã gọi cho tôi ly đá chanh. Quán nước chưa tới giờ khán giả đến nên vảng hoe chỉ có một vài bàn ngoài bìa là có khách ngồi. Trong khi chờ nước ra tôi hỏi:
– Chừng nào mình mới vô gặp bà bầu Ngọc lận chú, con không có nói vôi chú Tư là con sẽ về trễ.
– Không sao đâu có anh mà, à mà Mến đừng gọi anh bằng chú nữa. Anh nào có lớn hơn Mến bao nhiêu đâu, không có ai thì cứ gọi bằng anh cho dễ nói chuyện, cứ chú với con hoài nghe thấy ghê quá.

Tôi không nói gì chỉ cười và nghĩ bụng, dàn ông ai cũng vậy hễ gặp con gái coi được là thả dê tùm lum liền. Thấy tôi không nói gì chú Lý tưởng tôi mắc cờ bèn vội vàng chuyển đề tài khác. Càng nói chuyện với chú Lý tôi càng thấy ông nói chuyện có duyên, ông biết rất nhiều chuyện về giới nghệ sĩ mà chuyện nào cũng lạ, cũng hấp dẫn. Mải mê nói chuyện tôi quên mất cả thời giờ, lúc nhìn ra ngoài thì trời đã tối hẳn.

Ra khỏi quán nưôc chú Vạn Lý dẫn tôi vào thẳng hậu trtiờng. Sắp tôi giờ diễn nên ai cũng bận rộn.Tôi nhln tởi nhìn lui chẳng thấy bà bầu Ngọc đâu cả, chỉ thấy Lý Bình Van đang đứng ở góc hậu trường vôl hai con nhỏ diện thật là diện, mặt mày son phấn tùm lum. Không biết họ đang nói gì chỉ thấy hai con nhỏ cười nấc lên tưng hồi coi bộ khoái chí lắm.

Thấy chúng tôi đi lại, Lý Bình Vân bỏ hai cô gái bước lại gần nól vôi chú Vạn Lý:
– Anh Lý, bà bầu Ngọc nói anh và cô Mến chờ bả sau xuất hát sẽ nói chuyện, bây giờ bả mắc lo mấy vụ ngoài phòng vé.

Trong lúc chú Lý nói chuyện vởi Lý Bình Vân, hai con nhỏ xí xọn nhìn tôi từ đầu tôi chân không chớp mắt. Tụi nó a;ện quá, áo quần toàn là hàng đắt tiền, móng tay móng chân thì sơn đỏ lòe đỏ loẹt Trong khi đó thì Lý Bình Vân có vẻ chẳng quan tâm gì tới tôi cả chỉ gật đầu chào nhẹ rồi quay qua nói chuyện vởi chú Lý coi như tôi không hề có mặt. Tôi cảm thấy btic mình không hiểu sao Lý Bình Vân lại có thái độ lạnh nhạt như vậy, chẳng lẽ là vì có sự hiện diện của hai con nhỏ cà chớn này mà hản như vậy sao ?

Chú Lý dẫn tôi ra cánh gà, biểu tôi ngồi đó đợi. Tôi ngồi chưa yên chỗ, thì xuất hát đã bắt đầu. Tôi đi coi hát nhiều lần rồi nhưng chưa lần nào được ngồi sau cánh gà dể coi như lần này. Tôi vừa ngồi coi vừa tưởng tượng mình trong vai đào chính. Đang mơ mộng thì tôi bị hai con nhỏ xí xọn mang về thực tại. Hai đứa nó từ đâu lại đứng ngay sau lưng tôi nói luôn miệng:
– Mày nhìn cặp mắt ảnh kìa, mắt vậy mới làm kép mùi được chứ.
– Anh Vân mà lên sáu câu thì út Trà Ôn cũng phải nể mặt chứ chẳng chơi.
– Mấy con nhỏ xóm tao mê chả, viết thư cho chả, chả đâu có trả lời…

0 comments… add one

Gửi cảm nhận