Bình nhìn tôi cười thật tình tứ nói:
– Phải lẹ chứ, cứ ngồi hoài mà ngóng em như em hứa chắc có ngày cổ anh dài như cỡ cổ con lạc đà chứ không ít đâu!
– Gặp đây rồi, ngồi vôi em như vầy còn chưa chịu sao mà còn trách móc ?
– Anh đâu dám trách móc gì đâu, tại em nói lính Tâm lý chiến lẹ nên anh mới nói đó chứ.

Chuyện trò thêm một ít phút nữa thì thức ăn đã được dọn ra. Thịt rừng xào lăn thơm phức có một lôp rau om ở trên mặt nhìn thật hấp dẫn. Bình hối tôi cầm đũa và anh bắt đầu ăn thật tự nhiên. Bình nói:
– Nhà binh ăn lẹ lắm đó em, em mà ăn chậm hết ráng chịu đó.
Nói xong Bình nhìn tôi cười vả gắp bỏ vào chén tôi một miếng thịt thật ngon, anh tiếp:
– Thịt con heo rừng này ngon quá Mến à, chắc phải kêu thêm vài món nữa quá…
Nòi dứt câu Bình quay mặt vào trong kêu lớn:
– Ngon quá chị Bảy ơi! chị cho tụi tôi thêm một dĩa heo rừng nướng và một dĩa nai xào hành nữa đi…

Cứ tiếp tục như vậy thêm vài món nữa…Bình ăn uống thật tự nhiên thoải mái, nói chuyện thật tự nhiên kéo tôi vào một không khí thật thân mật như hai dứa đã từng quen nhau từ lâu rồi.

Ăn uống no say rồi Bình kéo tôi ra khỏi quán lên xe chạy thẳng về thành phố. Chạy quanh phố một hồi Bình nói:
– Bây giờ còn sớm mình đi xem cinê đi, rạp Mỹ Lợi hôm nay chiếu phim Sayonara hay lắm, phim nói về mối tình của một anh lính Mỹ và một cô ghê sa Nhật.
Tôi ngần ngừ không muốn đi vì sợ về trễ nên nói:
– Em sợ về trễ chú thím em la…
Bình nói như ra lệnh:
– Đang còn sớm mà, mới hơn mười hai giờ, coi xong cũng chỉ khoảng 2 giờ là cùng, em cứ đi đi đừng lo…
– Tôi biết có nói nữa thì Bình cũng không nghe nên tôi lẳng lặng đi theo Bình.
Chúng tôi vào rạp hơi sớm nên rạp còn ít khán giả, nhìn quanh thấy trống quá mà ánh sáng thì hơi nhiều nên tôi sợ người quen nhìn thấy mặt mình thì phiền quá. Tôi ghé tai Bình nói nhỏ:
– Em ngại người quen họ thấy em quá, anh đưa cái nón lính của anh cho em che đỡ…
Bình nhìn tôi cười:
– Ngại gì, mình đi xem cinê chứ có làm gì đâu mà em ngại…
– Anh chỉ nói liều thôi, em đi như vầy mà chú em thấy được là tiêu em đó.

Bình đưa cái nón cho tôi kèm theo một câu nói diễu:
– Cái nón không đủ che em đâu, bây giờ em ngồi sau lưng anh là chắc ăn không có ai thấy em hết. Nói xong Bình làm bộ đứng dậy ngồi ngay lên lòng tôi làm tôi quýnh lên , tay vội đẩy Bình ra, miệng lắp bắp:
– Ngồi xuống đi anh, anh làm gì kỳ vậy, người ta nhìn mình kìa…
Bình ngồi xuống tiếp tục chọc tôi:
– Đi với lính mà sợ ai, bộ lính này không đủ sức che chở cho em sao ?
Đang còn cười dỡn thì đèn rạp phụt tắt và màn ảnh bắt đầu lên hình. Bình đưa cho tôi gói kẹo và nói:
– Em thử ăn kẹo này xem, kẹo hạnh nhân đó ngon lắm, kẹo anh mua ờ Sàigòn trong kỳ nghỉ phép thăm nhà vừa qua
– Bộ đào anh ở Sàigòn hả, mỗi lần đi phép là anh đều về Sàigòn sao ?
tJ thì cũng có vài cô bạn, nhưng cái chánh là ba má anh đang ờ Sàigòn… nhưng kể từ hôm nay nếu có phép là anh sẽ ờ dây và không đi đâu nữa…
Tôi vặn Bình:
– Chắc không đó, anh chỉ có tài khéo miệng.
Bình ghé sát tai tôi nói:
– Có em ở đây thì anh còn đi đâu nữa cho mệt.

Nói xong Bình nhìn tôi cười tình tứ rồi quàng tay qua vai tôi kéo sát lại gần anh và hôn nhẹ trên má tôi Người tôi bắt đầu nóng rực lên, tôi không phản ứng gì cả, cứ thế Bình đưa tay vuốt tóc tôi, hôn trên cổ tôi, hôn qua gáy tôi, liếm vành tai tôi và

hai tay bắt đầu hoạt dộng bò vào trong áo tôi mân mê trên ngực tôi, tôi phản ứng lấy lệ nhưng khi Bình hôn trên môi tôi thì hai mắt tôi nhắm nghiền lại cùng chạy theo vôi Bình trong nỗi đam mê tình ái. Tới phút đó thật tình tôi không còn biết gì nữa người tôi nóng rần mặc cho Bình muốn làm gì thì làm chỉ biết ngồi rên. Bình tiếp tục lấn chiếm tấn công lung tung, tay Bình xoa nắn trung tâm yếu điểm của tôi, móc, rà, xoa bóp thạt nghệ thuật làm người tôi tê cứng lại… Tiếp tục như vậy thêm một hồi nữa chặc Bình chịu hết nổi anh ghé tai tôi nói nhỏ:
– Anh chịu hết nổi rồi, bây gìờ mình về nhà anh đi.
Nghe vậy tôi hơi hoảng nên lên tiếng:
– Nhà anh có người này người kia em sợ lắm thôi mình ngồi đây xem tiếp đi anh.
Bình ghé tai tôi nói:
– Em đừng lo, nhà anh ở trong khu sĩ quan độc thân, chỉ có một mình anh thôi chứ đâu có ai ở chung mà lo.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận