Tôi đang còn ngần ngừ chưa biết tính sao thì con Mừng đã băng băng đi tuốt vào nhà gặp ngay thím Tư tôi nói:
– Thưa thím Tư con xin phép thím cho nhỏ Mến qua nhà con chơi để tụi con làm chung mấy bài toán mai nạp thầy, ăn cơm chiều rồi con đưa nó về liền hà.
Thím Tư chưa kịp lên tiếng thì con nhỏ Mừng lại tiếp:
– Con nhỏ Mến tuần rồi nó hát trong sư đoàn người ta thích lắm đó thím Tư, nghe đâu trong sư đoàn mời nó làm ca sĩ cho Tâm lý chiến đó, chú thím Tư có chịu cho nó đi làm ca sĩ không ?
Tôi thấy thím Tư còn có vẻ ngần ngừ nên lại gần nắm tay thím nói:
– Thím cho con qua nhà nó làm ít bài toán để ngày mai kịp nạp cho thầy, làm xong là con về liền thím Tư à…
Thím Tư miễn cưỡng lên tiếng:
– Đi thì phải về sớm đó, phải về trước khi chú Tư con đi đờn ca về đó nghe không?
Tôi mừng quá dạ dạ lia lịa rồi chạy vào phòng thay quần áo theo con Mừng ra đi.
Hai đứa ra tới gần chợ thì thấy Bình đang ngồi chờ trên xe Jeep đạu dưới bóng mát cây bàng ở hông chợ. Gặp Bình tự nhiên tôi mắc cỡ chẳng nói được lời nào hết, tôi và Bình còn đang lúng túng thì Mừng liến thoắng:
– Đó như vậy là lời hứa của tui vôi anh Bình đã được thực hiện, bây giờ tui hết nhiệm vụ, thôi tui về chúc hai người đi chơi vui vẻ, chừng về ghé tui, tui sẽ đưa Mến về…
Nói xong Mừng quay lưng đi, thấy vậy kỳ quá tôi vội nắm tay Mừng lại rồi quay qua Bình nói:
– Anh Bình tụi mình đi ăn kem đi, Mừng đâu có bỏ về được.
Mừng nhìn tôi và Bình cười:
– Thôi hai người đi chơi với nhau cho vui đi, kéo theo con kỳ đà này làm chi cho nó cản mũi mà mất vui đi.
Bình nhìn Mừng cười định nói lời gì thì tôi cướp lời:
– Mừng đi ăn kem vôi tụi này đi, có gì đâu mà bồ ngại, bồ về là kỳ lắm đó.

Thấy tụi tôi có vẻ tha thiết mời, Mừng đành đổi ý leo lên xe di tởi tiệm kem Mỹ Ngọc ờ mé sông với tụi tôi Tiệm kem sáng chủ nhật khá đông khách, vừa bước vào trong quán là đã nghe tiếng xì xào của mấy tên con trai học chung trường ngồi ở tuốt bàn trong:
– Ê tụi bây coi? mấy cô em gái hậu phương trường mình sáng nay đẹp ác chưa… chắc tụi mình phải đi lính liền không thôi kiểu này lỗ quá…

Những lời xì xào, tuy không lôn nhưng cả ba chúng tôi cùng nghe rõ mồn một. Bình tỉnh bơ còn tôi và Mừng thì cảm thấy hơi nhột nhạt. Ngồi ăn kem chừng nửa tiếng thì Mừng đòi về và chúng tôi cùng dứng dậy rời tiệm kem.

Bình lái xe đưa Mừng về sau đó chở thẳng tôi ra ngoại ô thành phố. Xe chạy băng băng qua những cánh đồng xanh mưởt, tóc tôi lộng gió bay phất phới, Bình với tay ra sau lấy cái nón rting đưa cho tôi nói:
– Em đội đỡ cái nón này cho tóc khỏi bay.
Tôi đội nón lên đầu soi mình trong kính chiếu hậu thấy ngồ ngộ khác hẳn thưởng ngày. Bình nhìn tôi mê đắm, tay lái nhiều lúc hơi chao.

Xe chạy xa thành phố khoảng 10 cây số thì ngưng lại một quán ăn bên đường. Đây là một ngôi biệt thự xinh xinh nằm dọc theo quổc lộ, được chủ nhân làm thành một quán ăn chuyên bán thịt rừng, chủ quán là một bà xồn xồn cỡ trung tuần, người béo tốt, mặt mày vui vẻ niềm nờ tiếp đón khách. Vừa thấy Bình bà lên tiếng ngay:
– Lâu quá, hôm nay thiếu úy Bình mói ghé quán, vậy mà lóng rày tui cú tưỏng thiếu úy đổi đi đâu rồi chứ…
Bình cười thật tươi trả lời:
– Đổi đi khỏi đây sao nổi chị Bảy, tui mê xứ này rồi chị Bảy ơi… Chị lóng rày khỏe không, quán phát tài không ?
– Tui cũng thường thôi, lóng rày trời hay mưa buổi chiều nên quán cũng ế…
– Hôm nay có thịt rting môi không chị Bảy
– Có một con heo ning người ta môi giao hồi sáng đó con này còn tơ nên thịt ngon lắm, thlếu úy và cô ăn món xào lăn trước nghe… uống bia hay rượu mạnh đây ? ”
Quay qua tôi bà Bảy hỏi:
– Còn cô đây uống chi ? nước cam nghe, cam môi hái trong vườn còn tươi lắm ?
Không đợi tôi trả lời, bà Bảy quay qua Bình tiếp:
– Hôm nay tui sẽ đích thân xuống bếp xào cho thiếu úy và cô đây ăn để cho biết tài quán này…

Chẳng để cho tôi và Bình có ý kiến gì hết bà cứ tía lia nói nói ghi ghi rồi đi thẳng tuốt vào bếp luôn.

Đòi cho bà Bảy đi khỏi Bình nhìn tôi cười nói:
– Ông nào mà làm chồng bà Bảy chắc cả ngày không được nói một câu, có bao nhiêu bả dành bả nói hết trơn rồi còn gì nữa mà nói…
Tôi nhìn Bình hỏi:
– Bộ anh hay dẫn đào tới đây ăn lắm hay sao mà có vẻ thân với bà Bảy quá vậy ?
Bình cười vui chống chế:
– Bán quán mà em, bà nào chủ quán mà không đon đả vởi khách, có ai mà muốn quán minh ế đâu?
– Đúng là lính Tâm lý chiến, miệng lẹ thiệt…

0 comments… add one

Gửi cảm nhận