Đêm đó xe đưa chúng tôi về tôi trường khoảng gần 12 giờ khuya. Trước khi ra xe về Bình lựa khi không ai chú ý ghé tai tôi nói nhỏ:
– Mai mốt tôi muổn gặp Mến để nói chuyện về đêm trình diễn cho ông tuớng vào cuối tháng này được không ?
Sợ lũ bạn và thầy Quý để ý tôi nói vội:
– Mến bận đi học sợ không có giờ rảnh.
– Chiều chiều đợi khi Mến rảnh tôi ghé nhà nói chuyện được không ?
Tôi chẳng biết làm sao để từ chối nên gật đầu nhẹ.
Xe Bình chạy xa rồi tôi chưa hết bàng hoàng, đưa tay sờ lên tai tôi có cảm giác như còn ấm hơi thở của Bình.
Đang còn lâng lâng với sự tấn công ào ạt của Bình thì Long đen từ đâu bưởc tới nói:
– Mến ơi, tui có một bài hát mới của Hoàng Thi Thơ hay lắm, bài này thuộc loại song ca nam nữ, ngày mai sau giờ tan học tui sẽ nhờ thầy Quý tập cho tụi mình nghe, Mến chịu không? kỳ tới mà mình trình diễn bài này là hết xẩy đó..
Thấy Long hát hay và dễ thương nên tôi gật đầu nhận lời, Long mừng quýnh nói:
– Mai nghe Mến, tưi sẽ chép phần lời nữ đưa cho bạn buổi sáng.
Buổi chiều sau giờ học tôi và Long đã ờ lại chờ thầy Quý tập hát. Thầy Quý có vẻ thích thú bài song ca này nên ông tập thật kỹ, mãi gần tởi tối mới xong. Trên đường về Long rủ tôi ăn chè và đề nghị tôi đi hát chung với hắn vào Chủ nhật tuần tôi trong chương trình khánh thành trung tâm xây dựng nông thôn của tỉnh. Long nói Long mời tôi hát ờ đó vì anh của Long là tniởng ban văn nghệ Xây dựng nông thôn của tỉnh.

Sau buổi tập hát chung và trình điễn thành công ở buổi khánh thành trụ sở xây dựng nông thôn, Long thường đợi tôi ở cừa khi tan tnlờng và tụi tôi đi chơi chung với nhau đó đây thật vui vẻ thân mật. Đi chơi chừng năm bảy lần thì một hôm Long viết cho tôi một lá thư ngắn, anh nói anh yêu tôi và muốn mời tôi đi trình diễn chung vôi anh ờ Sàigòn theo đoàn xây dựng nông thôn của tmh. Tôi về xin phép chú Tư thì chú từ chối, nại lý do phải ở nhà lo tạp dợt để đi hát cải lương. Long buồn lắm hắn nói nếu tôi không đi thì hắn cũng ở nhà luôn.

Một hôm tôi đang ờ nhà thì Long đến báo tin là vài ngày nữa hắn sẽ không còn học ở trường tỉnh này nữa vì gia đình hắn chuyển lên Sàigòn. Long tỏ ra buồn bã hắn rủ tôi đi chơi vôi hắn lần chót để chia tay. Thấy cũng rảnh và sẵn có nhiều cảm tình với Long nên tôi nhận lời. Hôm đó Long mượn đâu được chiếc xe gắn máy nên đã chờ tôi qua Bến Tre chơi. Xe chạy băng băng qua những đồng ruộng xanh bát ngảt, gió thổi mát rượi làm cho tinh thần hai đứa hứng khời vô cùng. Long vừa chạy xe vừa hát nghêu ngao những bài tình ca và hối tôi hát theo…tụi tôi đã hát rùm vang cả khúc đường. Tới chợ Bến Tre, Long dựng xe rủ tôi vào chợ ăn bánh tằm bì, uống nưởc dừa và mua trái cây ăn. Khi đi ngang rạp chiếu bóng thấy rạp sửa soạn chiếu xuất trưa và khán giả đứng chờ ờ ngoài khá đông Long bèn rủ tôi vào xem. Ngồi bên cạnh Long trong rạp tôi nhó những lần đi xem chiếu bóng với Thiện mà thấy tội nghiệp cho Long. Long nhút nhát quá chỉ dám nắm tay tôi chứ không dám rọ rạy sờ xoạng trên dưới gì hết trơn. Ngồi một hồi tôi cảm thấy bứt rtít rạo rực trong người nên xích lại dựa sát vào Long, má áp sát vào má Long và nói với Long những lời tình cảm nồng nàn. Long sưông ra mặt nhưng tay hắn vẫn chẳng dám làm gì hết chỉ biết quàng qua ôm vai tôi xiết mạnh vài lần mà thôi. Vãn hát trời đã về chiều Long chờ tôi thẳng về Mỹ Tho. Khi chia tay Long ờ đầu ngõ, nhìn ánh mắt thật tội tình của Long tự nhiên tôi cầm lòng không đậu và nói vôi Long:
– Tối nay tui không gài cửa sổ phòng tui… khoảng hơn mười giờ bồ đến gõ cửa tôi sẽ mờ cho bồ vô, tưi sẽ nói cho bồ nghe chuyện này…

Long nhìn tôi vởi ánh mắt đầy ngạc nhiên:
– Vô phòng buổi tối vậy chú Tư biết thì sao?
Tôi trấn an Long:
– Bồ yên tâm phòng tui xa phòng chú thím Tư lảm, mà cũng đừng lo giờ đó ông bà ngủ mất đất rồi còn gì.
Long nắm chặt tay tôi nhìn tôi say đắm nói:
– Tui về nghe, đúng mười giờ tui đến…bồ nhớ đừng gài cửa nghe.
Xe Long chạy khá xa rồi tôi môi mờ cửa rào vào nhà.
Vừa tới hàng hiên thì chú Tư đã lên tiếng:
– Con đi đâu mà đi cả ngày vậy Mến?
Dạ con có nhỏ bạn nhà nó mai sẽ giọn lên Sàigòn nên con tôi chơi từ giã vôi nó.
Chú Tư nhìn tôi nói tiếp:
– Soạn giả Vạn Lý hồi chiều có ghé đưa cho con bài tân cổ giao duyên Trăng sáng đồi thông, ổng nói con học ca tnlởc tuần tới ổng sẽ đưa con đi diễn trong đêm Đại nhạc hội ờ Vĩnh Long.
Tôi thắc mắc hỏi chú Tư:
– Hát đại nhạc hội thì chỉ có ban tân nhạc đệm thôi làm sao con hát tân cổ được?
Con yên tâm hôm đó chú sẽ đi đờn phần cổ nhạc cho con.
Đưa cho tôi tập bản thảo, ông tiếp:
Con coi thử xem, nếu có gì thắc mắc thì cho chú biết.

Cầm tập bản thảo tôi đi thẳng về phòng. Đang thay quần áo để đi tắm thì thím Tư gõ cửa nói:
– Mến à, con ăn gì chưa, ở dưởi bếp có nồi thịt kho hột vịt đó, xuống mà ăn.
Tôi nói vọng ra:
– Dạ con ăn cơm nhà nhỏ bạn rồi thím, thím để đó lát con xuống bếp giẹp dọn cho…
Lay hoay lo giọn bếp và tắm nla, quay qua quay lại đã gần mười giờ. Còn đang lo thoa chút dầu thơm lên tóc thì đã nghe có tiếng lục cục ngoài cửa sổ Lạt đật ra hé cửa nhìn thì Long đã ló đầu vào và nói:
– Làm sao vô được đây?
– Thì nhảy đại vô đi, nhè nhẹ thôi nghe.
Long vừa vào phòng tôi liền vởi tay tắt ngọn đèn và dìu Long ngồi xuống mép giường, tay Long run run nắm lấy tay tôi nói nhỏ:
– Sao tui ớn quá à! chú Tư mà gõ cửa vàn phòng thi biết trốn đâu…
Tôi tức cười và trấn an Long:
– Ổng bả ngủ mất đất rồi còn gì, mà đừng lo, mình nói nhỏ thôl thì ai nghe đâu mà biết.
Long ngồl chết trân không nhúc nhích, ngồi một hồi thấy tôi không nói gì hắn lên tiếng:
– Đâu bồ nói chuyện gì vôi tôi đâu, nól lẹ lên rồi tui về, ở đây thấy ớn quá…
Tôi cười, dựa vai vào ngực Long, vờn tay lên ôm cổ Long. Long như mắc cỡ hắn ngồi ngay đơ nhưng hơi thở thì dồn dập ngắt quãng.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận