Kẻng tan trường vang lên, vội vã bỏ tập vở vào cặp mà tay chân lóng ngóng, bụng bắt đầu thấy run run. Mấy con nhỏ bạn vây quanh tôi rủ ra chợ ăn chè tôi bèn kiếm lởi từ chối, con Thùy tưởng tôi buồn vì vụ thi hát nên nó kiếm lời an ủi:
– Bồ buồn làm gì, bồ bị tai nạn không thi được chứ đâu phải bồ thi rớt mà buồn…thôi đi ăn chè với tụi này đi, tụi này bao bồ đó.

Thấy tôi có vẻ cương quyết không đi đám con Thùy buồn bã kéo nhau đi, trước khi ra khỏi lớp nó còn quay lại nói:
– Sang năm bảo đảm bồ sẽ đoạt huy chương vàng.

Chờ cho bọn Thùy đi khá xa tôi mới tà tà ra khỏi lớp Khi tôi ra tới nhà xe thì chỉ còn vài chiếc, sân trường vắng hoe, ông cai đã đúng sẵn ngoài cửa để chờ khóa cửa trường.

Đường từ trường tới nhà thầy Khoa ở không xa mấy, băng qua khỏi chùa Liên Tử, quẹo trái vào đường hẻm cụt chừng 100 mét, nhà thầy ở cuối hẻm, trước nhà có hai cây trứng cá cành lá sà xuống tới đầu người. Thầy Khoa mưôn căn nhà
này ờ chung với thầy Trọng dạy Pháp văn. Căn nhà tưy nhỏ nhưng ờ ngoài nhìn vào coi rất khang trang. Xe tôi mới lấp ló tnlớc ngõ là đã thấy thầy Khoa từ trong nhà bưởc ra đón. Nụ cười thật tươi trên môi thầy hỏi:
– Em đã hết mệt chưa, trong người còn đau nhức hông?

Không đợi tôi trả lời, thầy Khoa đón lấy xe đạp từ tay tôi đẩy thật lẹ vào trong nhà rồi khép và gài cửa lại. Tôi chưa kịp gì hết thì thầy đã quay lại ôm cứng thân thể tôi, môi thầy say mê ngấu nghiến hôn trên môi tôi. Tay thầy vuốt ve trên lưng, trên tóc tôi làm người tôi run lẩy bẩy và nóng hừng hực. Sau vài phút mê mẩn thầy buông tôi ra, dìu tôi vào trong phòng khách và đưa tôi một ly nước cam kèm theo những lời trìu mến:
– Uống đi em, thầy môi pha đó, uống cho khỏe, thầy thấy em vẫn còn có vẻ mệt đó…uống đi…
Tôi đưa mắt e ngại nhìn chung quanh nhà rồi hỏi:
– Thầy Trọng đâu thầy, coi chừng ổng thấy mình kỳ lắm đó…

Em yên tâm, thầy Trọng có công chuyện mới ra bến xe về Sàigòn rồi, chiều mai mới về. Nghe vậy tôi hết lo ngại, đưa ly nước cam lên uống một hơi dài. Nước cam mát rtiợi làm cho tôi thật sảng khoái. Vừa buông ly nưóc xuống thì thầy đã khoác vai tôi dìu vào phòng trong. Chỉ kịp đưa tay khóa chốt cừa phòng lại là thầy đã bước tới ẵm tôi lên tay rồi đặt lên trên giường. Thật lẹ làng tay thầy mở hàng nút trên áo dài của tôi ra ngay. Tôi nằm chịu trận chưa biết tính sao thì tay thầy đã luồn qua vai dìu tôi ngồi dậy. Thầy nói thật nhỏ:
– Em ngồi dậy để thầy cời áo không thôi nhăn hết, lát nữa về kỳ lắm…

Tôi ngồi dậy theo tay thầy, cời áo đưa cho thầy máng trên móc. Chưa kịp nằm xuống thầy đã nhào đại lên giường ôm cúng lấy tôi hôn tới tấp trên cổ trên tóc tôi. Sau một hồi hôn hít loạn xạ, thầy mò tay ra sau lưng tháo móc áo ngực tôi ra rồi cúi xuống hôn say đắm trên bộ ngực căng cứng nóng rực của tôi. Mắt tôi nhắm nghiền lại khi thầy đưa lưỡi liếm quanh quanh vùng ngực lâu lâu lại đưa lưdi rà rà quét quét trên đầu vú làm tôi nổi gai ốc khắp mình. Cú tiếp tục như vậy một hồi nữa tay thầy bắt đầu chuyển xuống vùng dưôi, bóp nhẹ và mu lồn tôi, dùng ngón tay chà chà vào khe lồn tôi, lâu lâu lại nhấn mạnh vào trong lồn một cái làm người tôi như muốn nhảy nhổm.

Hôn hít xoa nắn một hồi thầy đã có vẻ thấm mệt nên lồm cồm ngồi dậy đưa tay mở chiếc nút bên hông quần tôi ra và từ từ kéo quần ra khỏi chân tôi. Chỉ kịp liệng quần vào góc giường là thầy đã sà xuống hôn chùn chụt trên mu lồn tôi rồi banh chân tôi ra úp mặt vào mà hôn say đắm. Lưỡi thầy nhẹ nhẹ kéo lên kéo xuống từ lồn tôi xuống phía dưôi làm tôi tê điếng người lại, miệng ú ở, tay chân quờ quạng nắm níu từm lum, nước nhờn ứa ra thật nhiều. Tói phút đó thật sự tôi đã chịu muốn hết nổi rồi nên chồm dậy ôm cứng lấy thầy thờ hào hển nói:
– Em chịu hết nổi rồi thầy ơi, chết em thầy ới…

Thấy tôi đã lên đến tột độ rồi, thầy lum khum ngồi dậy tuột quần xà lỏn xuống rồi nhào vô ôm cứng lấy tôi, con cặc cứng ngắc nóng hổi chỉa ngay vô bụng tôi kéo lên chà xuống nhưng chưa chịu đâm vô Tôi nhắm mắt dang rộng hai chân ra chờ đợi hoài mà chưa thấy thầy dứt điểm. Chịu đời hết nổi tôi hé mắt ra nhìn thì thấy thầy đang lay hoay cúi xuống cột cột thắt thắt cái gì lên con cặc. Tôi bậtt ngồi dậy hỏi thầy:
– Làm cái gì vậy thầy, sao không ôm em?
– Nằm yên đi, đợi thầy chút xíu thầy sẽ làm cho em sung sướng tuyệt vời…

Vài giây sau, chừng như đã xong thầy cúi xuống banh chân tôi ra hôn nhẹ trên mòng đóc rồi rướn người lên từ từ đẩy con cặc vào trong lồn tôi. Con cặc của thầy đẩy vô tôi đâu tôi biết đến đó, cảm giác thật kỳ lạ khác với những lần tnlôc nhiều, rõ ràng là nó có gai, nó như cái bàn chải mỏng cào quét chọc vào cừa lồn tôi, cào vào tận trong sâu làm tôi tê mê quíu chân quíu tay lại. Thấy tôi sung sướng tột độ thầy như được thể hừng chí càng chà lết kéo lên kéo xuống, dập ngang dập ngứa làm cho tôi thấy cả mười ông trời, quên hểt cả mắc cở, miệng la bài bải như người mắc chứng lịu sảng….

Cứ tiếp tực vũ bão như vậy không biết bao lâu nữa thì thầy giảm tốc độ dần và ngừng hẳn rồi nằm yên trên bụng tôi mà thờ…. Khi con cặc thầy đã mền nhũn hẳn trong lồn tôi mà cảm giác tê mê hồi nãy vẫn còn âm ỷ thật mạnh mẽ chưa muốn dứt trong tôi…

Nằm ôm nhau thêm một hồi nữa thì ngoài trời đã có vẻ muốn tối nên tôi nhỏm dậy đòi về. Thầy thức dậy tay chân lại mò mày, miệng lại ngậm trên đầu vú mà nút…. cũng muổn tiếp tục lắm nhưng sợ trời tối rồi chú thím tôi lại thắc mắc thì phiền quá nên tôi gỡ tay thầy ra mà nói nhỏ:
-Thầy để em về sớm, mai có gì em sẽ tói nữa… về trễ sợ mai đi không được đó…
Nghe tôi nói vậy thầy lỏng vòng tay ra, cúi xuổng sát mặt tôi và nói:
– Thiệt nghe Mến, mai lại tới nữa nghe, thầy chờ…

Tôi gặt đầu nhẹ mà không trả lời….

Đạp xe ra khỏi nhà thầy thì trời đã bắt đầu nhá nhem. Giờ này trên đường thật đông người qua lại, người nào dáng vẻ cũng như vội vã hổi hả như rượt đuổi với bóng đêm đang đổ xuổng. Tôi cũng đạp khá nhanh, cúi mặt xuống tay lái đạp thẳng đường không dám nhìn ai hết. Lúc đó tôi có cảm tường như mọi người ai cũng biết về chuyện mây mưa của tôi vừa qua và họ đang nhìn tôi soi mói.

Trong ngưòi tôi khi đó môi bắt đầu cảm thấy rêm rêm cùng khắp, không biết là do dư âm của những khoái lạc vừa qua hay là do ảnh hưởng của vụ đụng xe mấy bữa trước.

May quá về tới nhà thì chú Tư chưa về, chỉ có thím Tư đang lục đục dưôi bếp. Thấy tôi vừa bước vào nhà thím Tư lên tiếng:
– Sao về trễ vạy con?
– Dạ con lại nhà con bạn chép bài thiếu của bữa hôm con đi thi hát đó thím Tư. Thím Tư cần con phụ gì không?
– Khỏi, xong hết rồi…con thay đồ rồi ra ăn cơm, chú Tư hôm nay đi nhậu không ăn cơm nhà…
– Cẳng chú Tư cà nhắc vậy mà cũng đi nhậu sao thím.
– Đã cản ổng rồi đó mà ổng đau có nghe! thiệt khổ đã vạy còn xách đờn theo nữa đó… chắc cũng khuya lấm ổng mới về, thôi thím cháu mình ăn đi…

0 comments… add one

Gửi cảm nhận