Bữa nay mình phải ở nhà một mình, tại Sam bị phạt ở lại trường. Hahaha, có khi mình cũng chẳng hiểu nổi nó. Làm sao nó lại nghĩ nó có thể quăng đôi giày của Jimmy LaPlane lên trên nóc nhà??? Nó thì nghịch ngợm nhưng đôi khi mình cảm thấy nó hơi quá đáng, nếu bạn hiểu ý mình nói gì. Mà thật ra thì ai cũng vậy thôi, đúng không? Sao cũng được, mình về nhà đã gần hai chục phút rồi mà vẫn chưa thủ dâm nữa. Đúng rồi… Có gì thắc mắc không? Mình 14 tuổi… và mình thủ dâm! Hơn một lần mỗi ngày! Thủ dâm vui hơn là làm bài tập, nó vừa giúp mình thư giãn vừa tập thể dục, tăng cường sự phối hợp ăn khớp giữa mắt và tay, nâng cao khả nâng tập trung cùng trí tưởng tượng và sáng tạo, mà nó cũng giúp con nít tập tính tự giác lau chùi. Đó là cách giáo dục hoàn hảo nhất cho một đứa con trai đang lớn như mình. Cho nên… Xin lỗi nha, bây giờ mình phải kiếm một cái vớ cũ để hô biến một lát… Jamie, mình tới đây, babe… Gặp lại sau!

Billy Chase va cach bu cac tuyet voi - Truyen 18+

Billy Chase và cách bú cặc tuyệt vời – Truyện 18+

Ngày 19 tháng 3
Ừm…ok…thôi được rồi…làm sao mình bắt đầu đây? Okay…ừm…chào? Tốt, bây giờ mình lại đi nói chuyện với một quyển tập, điên thật! Ok, được rồi, đây là quyển nhật kí mới của mình. Cô giáo văn bảo mình phải viết một cuốn nhật kí trong suốt học kì này, thành ra… Nhưng mình sẽ viết 2 cuốn nhật kí lận, mà cuốn này chỉ dành cho mình thôi. Một mình mình thôi! Cuốn kia, mình sẽ bịa đại những chuyện hay ho một chút, những chuyện vụn vặt thường ngày chẳng hạn… Miễn sao người ta đọc cảm thấy chấp nhận được với một thiếu niên mới lớn là được rồi. Nhưng cuốn này, cuốn này thì khác. Tại sẽ không ai được thấy nó hết. Không ai được đọc hay chấm điểm nó hết. Sẽ không ai biết được toàn bộ những tư tưởng ma giáo trong này là của mình. Không bao giờ!

Cho nên, ừm…Chắc là mình nên tự giới thiệu một chút. Dù gì cũng là lời mở đầu mà. À, mình tên là Billy Chase, 14 tuổi (Chỉ còn 10 tháng nữa là 15 rồi). Mình cao khoảng 5 feet 8, tóc vàng, mắt nâu. Mình hơi thiếu cân so với độ tuổi này, nhưng mình sẽ tăng cân lẹ thôi. Mình không ốm lắm, cũng không mập lắm. Giọng mình cũng bắt đầu qua khỏi thời kì nhừa nhựa rồi! Cảm ơn trời! Sao mà mình ghét cái thời gian đó quá! Mà nghĩ lại, mẹ hiền yêu dấu của mình lại đi một quyển sách tặng mình ngày sinh nhật! Cuốn sách bệnh hoạn với tựa đề “Điều gì xảy ra với tôi”, một trong những quyển sách dạy cho con trai và con gái biết về cơ thể của mình và những chuyển biến trong thời kì dậy thì. Lúc đó mình “Ghê quá! Mẹ này!”. Sao cũng được, thường thì mình không thích nói lảm nhảm nhiều như vậy, nhưng mà đây là cuốn nhật kí của mình, của mình, nên nếu mình không được phép nói nhảm ở đây thì mình còn được phép nói nhảm ở đâu nữa?

Truyện 18+ Billy Chase và cách bú cặc tuyệt vời

Truyen 18+ Billy Chase va cach bu cac tuyet voi

Chà, nói đến đoạn đáng sợ nhất rồi. Ok, Billy…Chỉ là một cuốn tập thôi mà. Đâu có ai đọc được đâu, đúng không? Ok…đây, đây…Mình là gay. GAY! Mình bú cu và thích cu! Thở dài…Trời đất ơi, không thể tin được mình lại đi viết những câu kinh như vậy vào đây! Nhưng mình đã hứa với bản thân là sẽ không gôm xóa gì hết trong này, với lại mình sẽ không ngừng viết cho đến khi nào hết cuốn tập thì thôi. Thành ra nói tiếp. Đây là lần đầu tiên mình viết cái từ này. “Gay”… Nghe sao thấy dơ dáy quá. Không ai biết, chỉ mình mình thôi, mà mình cũng ước được trở lại làm con nít để khỏi phải biết. Chấp nhận chuyện này thật khổ. Có vài đứa con gái nghĩ mình dễ thương, nhưng tụi nó chỉ tốn thời gian vô ích. Không phải mình không thích tụi nó, chỉ có điều con gái không kích thích mình được như con trai. Ví dụ như cảnh Jamie Cross ở trong phòng tắm! Trời ơi, phải chi con được nói chuyện với cậu ấy một lần, một lần thôi! Jamie tuyệt vời lắm, cậu là nguyên do vì sao đồng tính luyến ái tồn tại trên cõi đời này! Để cho tụi con trai thấy được cậu hấp dẫn cỡ nào! Mắt cậu trông đẹpppp lắm! Cả môi nữa! Mọi thứ…Nếu trên đời này có một đứa con trai mà mình phải hy sinh cuộc sống cho thì chắc chắn đó phải là Jamie Cross.
Thôi được rồi, bây giờ mình sắp phải đi. Mình sẽ giấu quyển nhật kí này trong mớ giấy tập lộn xộn dưới gầm giường. Đó là chỗ bí mật mình biết mà ngay chính mẹ mình cũng không tìm ra. Mẹ mình nhiều chuyện lắm! Gặp lại sau vậy, nhật kí! Bảo trọng!
Billy

Ngày 20 tháng 3
Mình cứ tưởng là hôm nay mình sẽ có đủ can đảm để đem cuốn nhật kí này vào trường nhưng lại không làm được. Chỉ nghĩ đến chuyện có người khác đọc được thôi là cũng quá sức chịu đựng của mình rồi. Mình có thể hình dung được cảnh một đứa nào đó giựt lấy cuốn tập, đọc lớn lên cho cả lớp nghe, trong khi mình cố gắng giựt lại từ tay nó. Mình sẽ không bao giờ sống sót nổi cảnh đó. Cho nên mình để nó ở nhà, đợi đến khi đi học về rồi mới viết. Ngày mai mình sẽ đem nó theo. Mình hứa mà! (Ngéo tay!). Hahaha, giờ mình lại đi nói xạo với cuốn nhật kí của chính mình. Chẳng biết mấy người bị tâm thần có bắt đầu điên kiểu như vậy không?

Bữa nay cũng không có gì đặc biệt. Jimmy lặp đi lặp lại câu chuyện hài của nó đến mười mấy lần trong phòng tập thể dục, nhưng vẫn chẳng thấy có gì đáng cười. Melissa lại được điểm A bài kiểm tra đại số, làm cho cả lớp không ai được nâng điểm hết. Grrr! Phải chi bữa nào mình nhét tài liệu vào người nó, để nó hết le lói. Mà sao nó cũng không màn cái nhìn ganh tị của người khác. Chắc là mỗi người có cái khiếu riêng… Oh…Bữa nay mình lại thấy Brandon trong thư viện. Thở dài… Ok, được rồi, chỉ có trong này mình mới nói thật được thôi, thành ra mình cũng nên nói sơ về Brandon một chút. Nhưng cũng phải đính chính là không phải là mình yêu Brandon hay gì hết, đa phần là vì con tim mình sẽ luôn thuộc về người con trai đẹp trai hấp dẫn không chối cãi được Jamie Cross! Kiss kiss kiss! Trời ơi, đẹp trai quá! (Chùi nước miếng, hình như hơi bị giống con gái hay là gay một chút… Sorry! Hehehe!). Mà Brandon cũng dễ thương lắm, lại hiền lành nữa. Không biết có bao giờ cậu ấy bắt gặp mình lâu lâu đắm đuối nhìn cậu không nhỉ? Tóc cậu màu nâu nhạt, mắt to, màu nâu đỏ. Giống như mắt nai vậy. Cậu ấy cũng khá cao, người thon, mềm, nói chung là … dễ thương. Cậu thì ngồi trong thư viện làm bài tập gì đó, còn mình thì…ngồi ngắm cậu được một lát. Mà, dâm tặc như mình, mình nghía luôn cả mông cậu. Mà bạn biết không, khi ai đó đang ngồi, bạn có thể thấy được đường cong của mông họ ngay nơi mông họ tiếp xúc với ghế? Đúng rồi…Nó đó…Thở dài…Đường cong của Brandon trông được lắm. Mình học chung môn khoa học với Brandon, nhưng tụi mình không có nói chuyện gì nhiều. Mình nghĩ chắc cũng không sao, tại vì trường học chỉ mới bắt đầu được chừng một tháng thôi. Nhưng cũng tốt nếu mình có dịp bắt chuyện với cậu ấy. Theo kiểu bạn bè thôi, hiểu không?

Hôm nay như vậy là đủ rồi, mình và Sam sắp ra khu đồi chơi. Oh, đúng rồi! Sam là thằng bạn thân nhất trên đời của mình. Tụi mình biết nhau cũng lâu, lâu lắm rồi. Mình có lúc cũng phải thừa nhận rằng nó dễ thương nhưng nghĩ như vậy chẳng khác nào đi hôn anh hay em trai mình. Không bao giờ! Còn về cái đồi? Đó là chỗ tụi mình tụ tập. Gần đây có một khu công viên mà không ai thật sự chú ý đến, riêng chỉ có tụi con nít khu này, mà trong công viên có một con đồi lớn ngay chính giữa. Tụi mình hay lại đó nói chuyện, cười đùa, nói chung là đủ thứ. Nó không biết gì về chuyện mình thích con trai, mà chắc là sẽ không bao giờ biết. Nhưng mọi thứ khác mình có thể chia sẻ với Sam mà không phải ngại gì hết. Oops! Chắc là Sam đang bấm chuông cửa, phải chuồn đây! Gặp sau!
Billy

Ngày 21 tháng 3
Trước khi cảm thấy có lỗi về chuyện này, mình cũng nên lên tiếng trước là mình thật sự có tính đến chuyện đem cuốn nhật kí vào trường bữa nay. Thiệt mà! Mình chỉ… sơ ý để quên nó ở nhà thôi. Ok, ok, có thể là mình không có sơ ý để quên. Nhưng giờ cũng chưa phải lúc mình bắt đầu xách theo trái tim và tâm hồn mình mọi lúc mọi nơi. Không cần phải gấp, còn thiếu gì thời gian. Thôi, nói nhiêu đó cũng đủ rồi. Có tin vui!!! Thử đoán xem bữa nay ai nói chuyện với mình??? Đoán đi!!! À mà khoan, làm sao bạn biết được, bạn là cuốn tập muh!!! Rõ chán! Là Jamie Cross!!! Trên đường đi vào lớp, mình thấy cậu ấy hắt xì, nên mình nói “Bless you!”, và rồi cậu ấy quay lại nhìn mình… NHÌN MÌNH… rồi nói “Cảm ơn!”. Bình thường thì chuyện cảm ơn chẳng có gì đặc biệt, nhưng mà đây là Jamie Cross bằng xương bằng thịt!!! Thiên thần tóc vàng, mắt xanh, đẹp trai và cực kì dễ thương, niềm khao khát của mọi đứa con trai và những thằng gay kín trên trái đất này! Mình sướng muốn phát điên! Ok, bây giờ mình bắt đầu có suy nghĩ giống tụi con gái rồi, nhưng cũng chẳng sao! Con trai cũng có cảm giác vậy. Tụi con trai cũng cảm thấy phấn khởi với những chuyện vụn vặt như mọi người khác thôi. Mình đâu cần thiết phải cứng rắn trong chuyện này. Mình cũng có quyền được cười khúc khích hay thở gấp khi nhìn thấy người mình thương chứ. Jamie hấp dẫn nên mình thương cậu ấy, chỉ đơn giản vậy thôi. Hy vọng ngày mai cậu lại hắt xì nữa!

Bữa nay mình có nói chuyện với Simon. Simon là một đứa thông mình, trí thức, có đầu óc, đeo kiếng này nọ, và cực kì dễ thương, nhưng cũng chẳng ai thèm để ý đến việc đó tại không ai thích giao du với Simon. Mình chẳng bao giờ hiểu được tại sao mọi người lại lạnh lùng với cậu như vậy. Chắc tại cậu không biết cách ăn mặc, thành ra tụi kia không muốn chơi. Mình thường thắc mắc làm sao khiến một người thì được coi là thánh trong khi người khác lại bị khinh rẻ ở cái chốn này. Ý mình là, giống như chẳng có tiêu chuẩn gì hết? Có phải về ngoại hình? Hay tính cách? Hay tài chính? Thành tích thể thao? Tiêu chuẩn lúc nào cũng đổi, mà chẳng có ngày nào như ngày nào. Và nếu ai đó không thay đổi kịp thời theo trào lưu, người đó sẽ chịu cảnh lên voi xuống chó nhanh đến chóng mặt. Mình đã từng chứng kiến vài trường hợp như vậy… Sao cũng được, mình lâu lâu cũng có nói chuyện với Simon chút chút, nhưng tụi mình chỉ mới trở thành bạn cách đây vài tháng thôi. Thật ra… mình hơi xấu hổ về việc này… nhưng mình có lần mơ thấy Simon. Một buổi tối, chẳng có lí do gì cả. Cậu chỉ… ở đó… trần truồng… và sẵn sàng… và mình nghĩ chẳng cần phải kể thêm chi tiết cũng đủ biết chuyện gì diễn ra sau đó. Thành ra gặp mặt cậu ở trường buổi sau đối với mình cũng hơi là lạ. Mình nghĩ mình kết bạn với Simon với hy vọng sẽ được ngủ với cậu một ngày nào đó. Hehehehe, mình quả là một thằng dâm tặc. Nhưng cũng hay, Simon thật ra cũng là một đứa bạn tốt.

Bữa nay mình phải ở nhà một mình, tại Sam bị phạt ở lại trường. Hahaha, có khi mình cũng chẳng hiểu nổi nó. Làm sao nó lại nghĩ nó có thể quăng đôi giày của Jimmy LaPlane lên trên nóc nhà??? Nó thì nghịch ngợm nhưng đôi khi mình cảm thấy nó hơi quá đáng, nếu bạn hiểu ý mình nói gì. Mà thật ra thì ai cũng vậy thôi, đúng không? Sao cũng được, mình về nhà đã gần hai chục phút rồi mà vẫn chưa thủ dâm nữa. Đúng rồi… Có gì thắc mắc không? Mình 14 tuổi… và mình thủ dâm! Hơn một lần mỗi ngày! Thủ dâm vui hơn là làm bài tập, nó vừa giúp mình thư giãn vừa tập thể dục, tăng cường sự phối hợp ăn khớp giữa mắt và tay, nâng cao khả nâng tập trung cùng trí tưởng tượng và sáng tạo, mà nó cũng giúp con nít tập tính tự giác lau chùi. Đó là cách giáo dục hoàn hảo nhất cho một đứa con trai đang lớn như mình. Cho nên… Xin lỗi nha, bây giờ mình phải kiếm một cái vớ cũ để hô biến một lát… Jamie, mình tới đây, babe… Gặp lại sau!

Billy.

Ngày 22 tháng 3
Tuyệt! Mình đọc lại những ngày vừa qua chỉ thấy toàn thủ dâm, nghía trai với tưởng tượng nhăng nhít. Có phải là tệ không chứ? Chẳng biết nữa, nhưng nhiều khi mình chẳng thấy mình “gay” chút nào. Nghe khó tin thiệt nhưng mà đó là sự thật. Mình thức dậy, đến trường học, cũng làm một người bình thường như mọi người. Thì mình có nghía trai hơi bị nhiều một chút, mà mình nghĩ đến chuyện làm tình cũng nhiều… Nhưng đâu phải cuộc sống mình chỉ có thế. Ừ thì, mình cũng chưa từng làm chuyện đó, nên nói chính xác thì tình dục không dính dáng gì tới cuộc sống của mình. Có lúc mình thấy chẳng có chuyện gì to lớn. Giả sử mai mốt mình thú nhận chuyện của mình (Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó, Billy!!!), chẳng lẽ mình sẽ trở thành một người khác? Chẳng lẽ mình sẽ nói chuyện khác đi, đi đứng kiểu khác, thay toàn bộ tủ quần áo, đi ngoài đường với con ‘bíp’ lọt ra ngoài hay chân mang guốc? Thôi, chắc mình nên hài lòng với cuộc sống bình thường hiện giờ là được rồi.

Sam chắc là lại gặp rắc rối với ba mẹ về vụ bị phạt lần trước rồi, nên có vẻ mình lại có thêm một ngày ở nhà một mình nữa. Cũng hay. Hiện giờ mình không có hứng lắm. Không hẳn là chán, cũng không phải là vui. Chỉ là một trong những lúc mà bạn muốn làm cái gì đó… nhưng lại hoàn toàn không có ý kiến là làm cái gì. Giống như mình muốn, nhưng lại không có đủ hăng hái để làm. Mình chắc là khi lớn sẽ không còn cảm giác này nữa. Ít ra thì cũng hy vọng như vậy. Thật bực khi nghĩ vậy là bình thường. Bữa nay không có gì để nói. Lại phí hết một trang nhật kí! Cũng không hẳn. Mình nghĩ mọi thứ đều có tầm quan trọng riêng của nó. Ai biết được, một ngày nào đó , khi mình đọc lại, lại thấy việc mình ghi lại những chuyện như vầy là đúng. Đôi lúc đọc lại những giây phút phân vân, không giải thích được, với cái nhìn khác cũng hay hay. Gặp sau!

Billy

Ngày 23 tháng 3
Ok, từ giờ mình sẽ ngưng làm bộ là sẽ đổi ý về chuyện này. Dứt khoát là mình sẽ không đem cuốn tập này vào trường! Hôm nay mình thấy quyển tập của Jimmy bị cô văn tịch thu trong lớp. Nó đang vẽ cái gì đó, chẳng chết chóc ai hết, vậy mà bả giựt cuốn tập của nó rồi còn nỡ lòng làm thằng nhóc quê bằng cách treo bức tranh nó vẽ lên trên bảng cho đến cuối tiết học! Trời! Như vậy đâu phải là cách giáo dục thích đáng mà chỉ làm người ta thấy nhục nhã thêm thôi. Tưởng tượng lúc mình đem cuốn nhật kí vào lớp mà cũng bị bả làm như vậy? Rồi sau đó? Bả sẽ vừa hủy hoại cuộc đời mình, vừa nói “Xin lỗi, nhưng đáng lẽ em phải chú ý nghe tôi giảng lần thứ n về cách thức bỏ dấu chấm phẩy trong câu văn!”. Cám ơn nhiều, con mụ khốn kiếp! Mình thề là trường học chẳng có gì tốt, nếu chẳng phải vì đó là nơi bạn bè mình tụ tập dưới một mái nhà.

Mình vừa phát hiện một điều lạ khiến mình phải băn khoăn. Trong lớp khoa học có một con nhỏ tên Celia mà mình hầu như chẳng bao giờ để ý đến, cho đến bữa nay… Mình cam đoan là nó nhìn mình. Ý mình muốn nói là thật sự “nghía” mình. Lúc đầu mình cũng chẳng nghĩ gì, nhưng sau vài lần bắt gặp nó quay sang nhìn mình hoài, mình bắt đầu thấy khó chịu. Mình suýt mở miệng hỏi coi nó nhìn cái khỉ khô gì. Thế rồi mình lại nghĩ khác. Mình thắc mắc có thể con nhỏ đó, nó thích mình. Không phải là “THÍCH mình”, chỉ “thích mình” thôi. Cũng có thể mình nằm trong danh sách những đứa con trai có thể lên giường với nó cũng không chừng. Mình thì không nghĩ mình khêu gợi gì ráo, ngoại trừ vài lời khen ngợi ngớ ngẩn của tụi con gái trong trường, hay là mấy câu như “Thằng này lớn lên sẽ đào hoa lắm” từ những người bà con xa (Mà đối với mình thì ai mà chẳng xa). Mà như có cái gì đó nhá lên trong mình khi nghĩ về việc mình cũng nằm trong mơ tưởng hàng ngày của con nhỏ. Hehehe, chắc là mình cũng trổ mã rồi. Cho dù chỉ là một đứa con gái nhưng mình thấy cũng hay hay.

Nhắc đến mơ tưởng trăng sao, mình lại thấy Brandon trong thư viện bữa nay. Mình thề, chắc là cậu ấy đóng đô luôn trong này. Mình mong việc cậu ấy trình diện ở thư viện cũng như mong việc mặt trời mọc mỗi buổi sáng.Và lúc nào mình cũng tìm được hàng ghế tốt để nhìn cậu rõ hơn. Kì thật, mình chưa hề nói chuyện với Brandon bao giờ, như lại như bắt buộc phải nhìn cậu ấy. Ngắm nghía cậu từ xa cứ như la xem cầu truyền hình trực tiếp. Như thể…sẽ mất hay nếu mình để Brandon biết sự có mặt của mình. Brandon có thể trông đẹp trai mà không cần phải làm ra vẻ. Tuyệt vời một cách tự nhiên. Một ngày nào đó mình thật sự sẽ bắt chuyện với cậu nhiều hơn.

Điện thoại reng. Chắc là Sam gọi cho mình, than phiền về chuyện nó bị cấm cung thêm bao lâu nữa. Đi đây!

Billy.

Ngày 24 tháng 3
Bạn có thấy là mình không hề nhắc đến cái tên Jamie chút nào trong suốt hai ngày qua không? Không, không phải mình quên. Mình chỉ không muốn lắp đầy cuốn tập này bằng những lời huênh hoang khen ngợi Jamie đẹp trai thế này, Jamie đẹp trai thế kia. Mình đang tìm một cách thích hợp để miêu tả tình cảm của mình với cậu ấy nhưng vẫn chưa thành công. Mình thấy Jamie trên lối đi ở trường ít nhất mỗi ngày một lần, thỉnh thoảng vào bữa trưa nữa, lúc đó mọi giác quan của mình đều tập trung vào cậu ấy. Mình thấy bối rối về mọi thứ. Mình không thể mở miệng mà không run rẩy từ trong ra ngoài. Những lúc mà Jamie đi ngang qua người mình, mình hít thật sâu, như muốn hít được mùi cơ thể cậu ấy, và nín thở càng lâu càng tốt để giữ nó lại trước khi nó bay mất. Thở dài… không ổn chút nào. Ý mình nói, nếu một lúc nào đó, Jamie bắt chuyện với mình, mình sẽ không kiềm được mà hôn cậu. Chỉ có thể vậy thôi, muốn tránh cũng không được. Là lỗi của cậu, ai bảo cậu đẹp trai quá làm chi. Mặc dù vậy, cũng có khi mình muốn không nghĩ về Jamie nhiều như vậy. Đó là những khi mình nhắc tên Jamie 5,6 lần khi nói chuyện với người khác, làm người ta cảm thấy đầu óc mình có vấn đề. Lúc thì suy nghĩ về Jamie cho mình cảm giác đê mê mà bất kì thuốc kích thích bất hợp pháp nào cũng không có được. Lúc lại khiến mình buồn thật buồn. Jamie là cả thế giới của mình, không vì một nguyên nhân hiển nhiên nào ngoại chuyện cậu trông thật hấp dẫn. Có lúc cậu làm mình cảm thấy bất lực, và mình chỉ ước sao không cần phải lo nghĩ, sợ cảnh bị cậu đánh đập, hất hủi, vừa cười cợt với ý nghĩ có thằng pêđê thích mình. Mình thề là chẳng ai có thể hành hạ mình được như kiểu của Jamie.

Có vẻ như Sam chỉ bị có 3 ngày cấm cung trong nhà. Nếu xoay xở khéo, nó có thể chỉ chịu ở nhà ngoan ngoãn chừng 2 ngày. Ba mẹ nó hơi hiền, đôi lúc cũng dễ dãi với nó quá. Nhưng mà này, thằng bạn thân của mình sắp được giải phóng, nên mình cũng chẳng có lí do gì để phàn nàn. Nó nói nó có tin mừng cho mình, nhưng nó muốn gặ mặt ở khu đồi mới chịu nói. Mình không chắc là mình có nên mừng hay không nữa. Với Sam, “tin mừng” có thể là mọi thứ từ việc kiếm được một đồng xu từ năm 1985 cho đến chuyện khám phá ra nơi Jimmy Hoffa được chôn cất. Nên mình nghĩ cũng không nên suy nghĩ nhiều về chuyện đó cho đến lúc nó nói với mình. Từ giờ đến lúc đó mình sẽ làm bài về nhà và nghe nhạc trên kênh truyền hình MTV. Mai gặp! Tạm biệt!

Billy.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận