Nghe cái giọng chua ngoa của Đức mà Thy nhịn không nổi cười. Thanh tức tối ôm ghì lấy Đức bịt miệng anh lại.
– Anh mới nói gì đó, có tin em ‘xử’ anh ngay đây không?

Thy hoảng hốt vội lên tiếng:
– Ê, có khách đó…

Thanh vẫn khăng khăng:
– Mặc kệ…

Nói là làm, Đức chưa kịp phản ứng thì đã bị Thanh đè úp lên hôn tới tấp. Anh vùng vẫy nhưng cuối cùng cũng xuôi tay chịu thua cái cảm giác lâng lâng tuyệt diệu mà Thanh đang ban cho anh. Từng mạch máu của anh giãn ra, chạy rần rật trong cơ thể kèm theo cảm giác tràn ngập niềm hưng phấn, đam mê…

Thy trố mắt mà nhìn từng cử chỉ, động tác của Thanh vuốt ve lấy Đức, từng cái liếm môi thèm khát, từng cái ưỡn mình khoái cảm của Đức mà không thể thốt ra được lời nào. Hai thân hình mạnh khỏe, ướt át căng phồng đầy khêu gợi đang dần lồ lộ trước mắt anh. Nhìn cảnh tượng ấy anh không hiểu sao mình không nhấc nổi chân lên để bỏ đi. Cảnh tượng ấy đang mang đến cho anh cái cảm giác thèm khát dữ dội đến cháy bỏng mà anh cũng phải ngạc nhiên vì chưa bao giờ có được đến thế.

Đức mở mắt khẽ nhìn Thy mỉm cười, nụ cười ấy quyến rũ như ma quỉ, càng gợi dục vọng trong con người anh dâng cao hơn. Đức đưa tay vẫy Thy như mời gọi, không hiểu sao đôi chân anh lại tự nhấc lên và tiến về cặp tình nhân rực lửa ấy. Thy thoáng nghĩ rằng anh không nên như vậy, nhưng đầu óc anh không còn tỉnh táo nữa, anh lờ mờ muốn phản kháng nhưng uổng công, thật sự anh muốn điều này. Anh chỉ còn mong chờ Thanh sẽ từ chối, sẽ đẩy anh qua một bên để anh có thể tỉnh táo hơn mà từ chối.

Thanh ngẫng mặt nhìn Đức ngạc nhiên, Đức chỉ khẽ mỉm cười rồi anh kéo Thy ấn anh ngã vào Thanh, rồi anh nhổm dậy ôm chầm lấy Thy. Nhìn Đức say sưa ôm Thy từ phía sau mà ve vuốt trong khi Thy nhắm tịt mắt hưởng thụ sự khoang khoái mà Thanh càng nóng bừng hơn, thèm khát trong con người anh mỗi lúc một cao hơn bao giờ hết. Anh không cần suy nghĩ nữa, ôm chầm lấy Thy mà hôn anh bằng tất cảm sự ham muốn.

Woo…

Thy nằm thở dốc như cá mắc cạn, Thanh và Đức gối đầu lên ngực anh mà cười khúc khích. Cúi nhìn hai người hôn nhau say đắm mà Thy thở dài thượt ngao ngán. Cảm giác tội lỗi hay ghê tởm hay cái gì đó mà anh đã nghĩ trước đây đều bay biến đâu mất. Anh không hiểu tại sao anh lại làm vậy, nhưng quả thật anh không thể chối cãi được rằng anh cũng rất thích điều anh vừa làm.

Thanh vuốt ve lấy thân hình của Thy khiến anh rên rỉ khoan khoái. Thanh bật cười khanh khách, anh tặng Thy một nụ hôn thèm khát như không bao giờ dứt khiến Thy không tài nào cưỡng lại được nữa.

Đức ngẩng mặt lên nhìn Thy mỉm cười nói:
– Welcome to Gay World!

Chiếc FX màu bạc phóng vút sâu vào trong con hẻm quen thuộc, bây giờ đã gần 1 giờ trưa nên con hẻm trống vắng đến thê lương. Nhà nào nhà nấy kín cổng cao tường im phăng phắc. Cái nắng hừng hực đến cháy da thịt khiến Hào phải nhăn nhó, hắn mừng thầm vì cuối cùng mình đã về đến nhà. Thắng gấp trước cửa nhà, hắn giật thót mình vì chợt thấy một thằng bé đang co ro ngủ gà ngủ gật sau lùm cây cao trong sân, đó là Châu.

Giữa cái nắng gay gắt như thiêu như đốt người ta vậy mà nó ngồi đó co tròn, đầu tựa vào vách nhà mà ngủ ngon lành, không biết trời trăng gì cả. Chắc hẳn nó đã chờ hắn từ lâu lắm rồi. Sau khi khẽ mở cửa nhà dắt xe vào mà không để cho thằng bé thức giấc, hắn đến bên nó nhẹ nhàng bế xốc nó lên đem vào nhà. Thằng nhóc không to xác lắm nhưng vì nó quá cao nên Hào cũng phải vất vả lắm mới bế xốc nó lên đem vào nhà được. Nó chỉ khẽ nhép miệng rồi lại ngẻo đầu vào vai hắn và tiếp tục ngủ một cách ngon lành.

Hào đặt phịch nó nằm xuống chiếc ghế sa lông trong phòng khách mà thở phào ra nhẹ nhõm. Thằng bé cũng chỉ khẽ ngọ nguậy mấy cái rồi lại nằm im. Hào liếc nhìn thằng bé ngao ngán rồi thở dốc ra, “thằng tiểu yêu này nặng thật”. Bỏ nó nằm đấy, hắn ra đóng cửa nhà rồi nhảy ngay vào nhà tắm.

Tắm táp xong mới thấy người thư giãn, thoải mái hẳn lên. Hào ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện và giờ hắn mới ngó kĩ đến thằng bé. Đến lúc này hắn mới phát hiện ra những vết bầm tím trên hai tay, chân, và khắp cổ nó. Quần áo nó có vài vết rách bươm để lộ ra những vết thương cũng y như vậy. Hào vội đưa tay vạch những vết rách của chiếc áo trên người thằng bé, từng đốm tím lẫn những vết xước nguệch ngoạc rươm rướm máu hiện ra. Nhìn những lằn thâm tím đó mà lòng hắn cảm thấy đau xót vô hạn. Rồi anh tự trách mình sao quá đểnh đoảng không nhận thấy điều đó ngay từ đầu. Hào vội chạy đi kiếm chai dầu và nhẹ xoa lấy mấy vết bầm của nó. Nó vẫn ngủ. Nhìn nó ngủ ngon lành mà Hào cảm thấy thời gian như không hề tồn tại. Cái vẻ ngây thơ ấy, vô tội ấy của thằng bé đã khiến anh cứ ngắm nghía nó mãi mà không sao dứt mắt ra được. Nó đẹp quá, giống như một ‘thiên thần nhỏ’ vậy.

Thằng bé cục cựa một lúc rồi mở bừng mắt ngơ ngác nhìn quanh. Nó thấy Hào thì ngạc nhiên lắm:
– Ơ… anh Hào…

Hào mỉm cười nhìn nó nói:
– Đau hả?… có đói bụng không?

Thằng bé khẽ gật đầu. Thật tình thì nó vừa mệt lả người, mà bụng nó lại vừa đói cồn cào sôi òng ọc. Giấc ngủ vùi của nó vừa qua như chẳng thấm vào đâu cả. Nó vừa trải qua một buổi sáng kinh khủng nhất trong cuộc đời của nó, nó không biết đi đâu để trốn ba nó ngoại trừ nhà của Hào. Mấy bữa nay má nó đã về nhà bà ngoại để chăm sóc bà vì bà nó đã ngã bệnh. Do vậy mà ba nó càng thỏa sức tung hoành, nhậu nhẹt xỉn lăn quay cả sáng lẫn chiều, khi say bí tỉ thì cứ nhè nó mà đấm mà đá, khi tỉnh rượu thì kiếm nó mà la mắng, xả ‘điên’. Mấy bữa nay chuyện làm ăn của ba nó đang có vấn đề hay sao đó nó cũng chẳng rõ, vì vậy mà nó là cái nguyên nhân và cũng là nơi duy nhất mà ba nó đổ tội được. Mấy ngày nay nó sống như trong địa ngục, không dám kêu ca nửa lời và nó chỉ cầu mong sao má nó sớm về mau mau để bảo vệ nó. Nhưng sáng nay thì thật quả là điều khủng khiếp nhất mà từ trước đến giờ nó chưa từng gặp. Chủ nhật là ngày của mọi gia đình, những người thân đều tụ tập lại, trò chuyện với nhau vui vẻ, tận hưởng sự ấm cúng, hạnh phúc… nhưng nhà nó thì không!

Hào mỉm cười vỗ về nó:
– Để anh kiếm cái gì nấu anh em mình ăn, chắc còn mấy gói mì…

Thằng bé nhoẻn một nụ cười gượng gạo hay ‘méo mó’ thì đúng hơn bởi nó hãy còn đau lắm. Bản chất nó vốn hiền hoà, vui vẻ đến lém lỉnh, lúc nào cũng có thể thấy nó cười cả, Do vậy mọi người đều yêu mến nó lắm ngoại trừ … ba nó!
– Để em phụ anh.

Hào khoát tay nói:
– Khỏi, nằm nghỉ đi…

0 comments… add one

Gửi cảm nhận