Rồi hắn xấn xổ tới cô. Thanh và Đức khó khắn lắm mới kịp ôm ghì lấy Thy, nếu không thì có lẽ hắn đã xông đến và làm gì Ly thì càng tệ hơn nữa.

Khánh vùng thoát khỏi người Dũng, anh vụt chạy lên cầu thang rồi đâm sầm vô phòng Dũng đóng sập cửa lại. Anh khuỵu người xuống mà khóc tức tưởi, đau đớn. Dũng chạy với theo anh, nhưng không kịp, anh không thể mở được cửa phòng vì Khánh đã bấm chốt cửa, chỉ nghe được loáng thoáng được tiếng khóc rấm rứt của Khánh vọng ra. Dũng gào lên đau khổ kêu tên Khánh, đấm đá cửa rầm rầm như muốn phá tung nó ra. Thy chụp lấy tay Dũng ghì chặt, nhưng Dũng đã không còn lý trí, anh hất văng Thy qua một bên, suýt nữa hắn té lộn nhào xuống cầu thang.
– Khánh, mở cửa đi,… anh xin em mà,… mở cửa đi…

Vẫn không bỏ cuộc, Thy nhào đến ghì chặt Dũng lần nữa, hắn ôm Dũng lật úp vào tường khiến anh không tài nào cựa quậy được.
– Bình tĩnh, bình tĩnh nghe không?

Mặc cho Thy hét bên tai, Dũng vẫn kêu gào vùng vẫy tay chân đấm túi bụi vào tường đến tóe máu. Thy hoảng hồn liền ôm ngang Dũng, vật anh nằm lăn quay xuống đất rồi ngồi đè lên, kẹp hai tay vào hông rồi nạt lớn:
– Tao nói bình tĩnh, nghe không?

Tình hình cũng chẳng có gì mấy khả quan, Dũng đã ngừng kêu tên Khánh, nhưng anh đã khóc rống lên thảm thiết. Thy dùng hai tay lay đầu Dũng thật mạnh gằn từng tiếng:
– Bình tĩnh, bình tĩnh… có chuyện gì từ từ tính mà, mọi chuyện sẽ ổn,… nghe không… rồi sẽ ổn mà.

Dũng đờ người ra, không vùng vẫy nữa, anh nằm đó khóc nức nở. Đức và Thanh thay phiên nhau gõ cửa, nài nỉ Khánh ra ngoài. Nhưng mặc cho hai người la lối cỡ nào, Khánh vẫn không mở cửa, tiếng khóc trong phòng vọng ra mỗi lúc một yếu dần, cách quãng rồi… im bặt.

Thanh dóng tai tai ghé vào cửa nghe ngóng, trong phòng không còn tiếng động nào, một sự im lặng kinh khủng. Hoảng hồn anh vội nạt Dũng:
– Im coi, chìa khoá bỏ đâu? Hả?… chìa khoá phòng ở đâu?

Thy vội vàng lay Dũng thật mạnh để anh tỉnh táo lại:
– Chìa khóa, chìa khóa đâu?… chìa khoá phòng…?

Dũng thều thào:
– Dưới nhà…

Đức đâm bổ chạy xuống tìm, nhưng một lúc sau anh ngước lên lầu la lớn:
– Không thấy, hỏi coi nó bỏ ở đâu?

Thy vội hỏi:
– Còn chìa nào nữa không? mau lên…

Dũng vẫn khóc trong tuyệt vọng:
– Dưới bếp…

Thanh gấp dáp:
– Bếp chỗ nào…

Nhưng Thy đã vụt chạy xuống cầu thang. Hầu như chỉ vài giây sau, hắn đã vội vã chạy lên, run run tra chìa vào ổ khoá phòng. Phải tới cái chìa thứ 4 mới mở được cánh cửa. Cả bọn ập vào thì thấy Khánh đang co ro ngồi trong góc phòng. Khánh lờ đờ nhìn mọi người mà nở một nụ cười điên dại, một nụ cười của mọi ngày, nhưng lợt lạt và khủng khiếp mãi sau này Đức không tài nào quên được.

Thy nhìn dòng máu chảy thành vũng xung quanh Khánh mà hoảng hồn, hắn nhào tới Khánh trong khi thét:
– Gọi cấp cứu mau…!

Ly ăn năn về những hành động quá khích của mình, cô co ro đứng ở một góc phòng. Dũng hằn học liếc nhìn Ly như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Thanh phải dằn người anh trở xuống ghế trong khi Mai thì quay sang ghì lấy Ly như để bảo vệ cô, còn Đức thì vội nhảy ra khỏi ghế đứng chắn trước mặt Ly và Mai. Thy giận dữ tiến đến Dũng, hắn nắm lấy cổ tay Dũng mà xốc anh đứng dậy và kéo ra khỏi phòng, rồi hắn quay sang khẽ gằn từng tiếng nói với Ly:
– Cô ra đây!

Mai gật đầu để động viên Ly, cô dợm bước định theo sau thì Thy đã lên tiếng ngăn:
– Em ở lại đó với tụi nó, không có chuyện gì thì đừng ra đây!

Mai ngơ ngác nhìn cánh cửa phòng khép lại sau lưng Ly.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận