Thanh đáp:
– Ừ,… có con vợ quản lý cũng không nổi thì làm ăn được gì nữa hả?

Hào tức tối đáp:
– Vợ tao hồi nào?

Thanh chỉ nhìn Hào cười mỉm rồi bỏ đi. Thy vỗ vai Hào rồi nhìn hắn cũng khẽ nhếch mép cười rồi anh đi theo Thanh. Hào đờ người ra. “Vợ mình,…” nghe sao mà đã cái lỗ tai. Cả bọn mặt mũi hẵng còn tèm lem, mắt nhắm mắt mở tản ra bãi biển lạnh cóng mà kiếm Khánh. Hào chạy quanh tìm, nước biển buổi sớm mai hãy còn lạnh băng như nước đá, xói buốt vào từng ngón chân anh, anh nóng lòng gọi tên Khánh,… nhưng chỉ có biển cả là đáp lại lời anh. Một lúc sau Thanh cũng đã tìm đến nơi, hắn lắc đầu ngao ngán, không tìm thấy. Hào thẫn thờ ngồi phịch xuống thở dài, vậy là một lần nữa anh đã để mất Khánh. Thanh khẽ vỗ vai an ủi Hào, cả hai lặng thinh ngó từng đợt sóng tràn bờ rồi lại kéo lùi ra xa, cũng như đời con người khi hợp khi tan vậy. Bỗng Hào chợt nghĩ đến một nơi Khánh có thể đến, anh vội đứng bật dậy, chạy vọt đi. Còn lại mình Thanh ngơ ngác nhìn với theo bóng Hào khuất sau rặng dương. Ánh mặt trời bây giờ đã sáng ngời, không khí đã ấm lên dần. Thanh thở dài, anh với tay nhặt một vỏ sò rồi ném nó ra biển. Anh thích thú ngắm nhìn dòng nước bắn lên từ nơi anh ném vỏ sò rơi xuống, cái cảm giác đó cảm thấy nhẹ nhỏm, thanh thản lạ kì.

Thanh thoáng nghe tiếng trẻ con léo nhéo cãi cọ nhau, anh xoay người ngắm nhìn chúng. Bọn chúng khoảng tám hay chín tuổi là cùng, chúng kéo nhau nhặt vỏ ốc, bắt mấy con mòng biển, cãi nhau ỏm tỏi. Nhìn trẻ thơ hồn nhiên như vậy làm Thanh như bị lôi cuốn, anh không dứt mắt ra được khung cảnh bình yên ấy. Bọn trẻ lần lượt đi qua mặt anh, một thằng bé lon ton chạy theo sau chị nó, nó bị vấp ngã liền ngoác miệng ra khóc. Tiếng trẻ con khóc thật thanh tao, phá tan cái không khí buối sớm đơn điệu chỉ có tiếng sóng vỗ. Thanh nhỗm dậy định đến đỡ nó, nhưng chị nó đã quay lại, ẵm nó lên và dụ nó cười chỉ bằng một con ốc mượn hồn bé xíu. Thanh thoáng mỉm cười, vì là dân miền biển mà nước da thằng bé lại trắng hồng, nụ cười của nó lại rạng rỡ hơn bao giờ hết. Thanh ngây người thú vị nhìn thằng bé, khuôn mặt đầy đặn của nó tươi cười rất dễ mến, kháu khỉnh. Khuôn mặt ấy có vẻ như quen đến lạ lùng, càng nhìn Thanh càng thấy mến nó và anh dần cảm thấy thằng bé đó càng lúc càng giống mình, cứ y như anh và nó cùng đúng một khuôn ra vậy. Bất giác anh đưa tay ngoắc thằng bé, nó nhìn Thanh rồi lại ngoác miệng cười, phô rá vài cái răng sữa trắng tinh, nhưng duyên hết chỗ nói. Anh nhỗm dậy đến bên thằng bé và hỏi:
– Em của em hả? Mấy tuổi rồi?

Con bé đáp:
– Không phải em. Con của dì ở cạnh nhà á. Nó gần được ba tuổi.

Thanh nhón tay bế thằng bé. Anh cảm thấy mến thằng bé một cách kỳ lạ. Con bé thấy lạ, nhưng nó cũng đưa thằng bé cho anh bế. Nó nói:
– Nó ngoan lắm, chú cho nó con ốc là nó cười liền hà

Thanh nhoẻn cười chọc léc thằng bé, anh quay sang hỏi:
– Mới ba tuổi mà cho nó ra ngoài này sớm vậy, lạnh em nó thì sao?

Con bé ngẩn người nhìn Thanh như một người từ ngoài Trái Đất rớt xuống. Nó đáp:
– Ra biến sớm mới bắt được còng…

Thanh cũng không để ý, anh hỏi tiếp tên thằng bé. Con bé đáp:
– Hông biết, kêu nó là tý…

Một thằng bé khác đứng tần ngần bên cạnh con bé nãy giờ, chọt chen vô:
– Nó tên Thanh. Dì Vân nói với tao hồi hôm qua…

Thanh chưng hửng, anh nghe cái tên Thanh và Vân sao có vẻ thân thiết quá. Vả lại thằng bé dường như nó rất đỗi giống anh một cách kỳ lạ. Anh bèn hỏi:
– Ờ, vậy dì Vân đó ở đâu?

Con bé dơ tay chỉ về phí sau rặng cây dương đáp:
– Gần đây nè…

Thằng bé ré lên cười vì anh cù léc nó, anh mỉm cười nói:
– Vậy cho anh mượn nó một lát đi, lát anh đem trả nó được không?

Con bé phá lên cười nói:
– Hông được. Dì Vân la chết.

Thanh như không muốn rời bỏ thằng bé, anh ẵm nó đứng lên rồi nói:
– Vẫn chỉ anh nhà dì Vân đi, anh đem nó trả cho mẹ nó.

Cả đám nhóc gật gù rồi kéo nhau về phí rặng dương. Thanh bỏ thằng bé ngồi vắt vẻo trên vai mình mà cảm thấy như niềm hạnh phúc đang lan tỏa trong người anh. Thằng bé không ngừng vò lấy tóc anh, khiến anh cảm thấy thích thú. Không biết tự bao giờ anh đâm ra thích con nít đến vậy.
– Tới rồi, nhà nó nè…

Thanh vui vẻ ngó nhìn xung quanh ngôi nhà. Ngôi nhà chỉ đơn sơ vài tấm vách gỗ bám rêu xanh dựng nên, mái tôn khá cũ kĩ, chỉ có độc một chiếc cửa sổ nhỏ bên hông nhà, cánh cửa chính chỉ ghé tạm bằng ba miếng gỗ lớn ghép lại khá nặng nề. Thanh đưa tay gõ cửa. Con bé kia lớn tiếng kêu:
– Dì Vân ơi, có khách…

Tiếp theo là tiếng ừ hử trong trẻo của một người con gái, rồi cánh cửa nặng nề mở ra. Thanh vui vẻ dơ tay đỡ thằng bé xuống, anh định chào hỏi người đàn bà nọ, nhưng chợt nhận ra rằng mình bị cứng đơ người lại. Người con gái trong chiếc quần đen và chiếc áo bà ba giản dị kia là Vân, cô bạn gái của anh ngày nào.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận