Cả Thy và Hào đều chưng hửng:
– Hả?

Hào khịt mũi nói:
– Cả tuần rồi mà chưa nói chuyện được hả?

Thy mỉm cười nói:
– Thôi đừng trách nó, có lẽ mày về làm nó bất ngờ quá nên nó nhất thời đang bối rối đó thôi.

Dũng gật gù đáp:
– Ừ, tao cũng nghĩ vậy…

Hào cau mặt đáp:
– Thiệt ra, mày có nghĩ là mày đang làm nó tránh mặt mày không?

Dũng ngơ ngác nhìn Hào hỏi:
– Tránh mặt?

Thy vội gặt phắt đi:
– Thôi đi Hào!

Hào vẫn không chịu thôi:
– Mày hiểu mà,… tao không biết mày về đây để làm gì nữa?

Dũng trân trối nhìn Hào. Lời nói của Hào càng làm anh khó hiểu. Thy vẫn kiên nhẫn cắt ngang Hào:
– Thôi mà… nó ham chơi với bạn bè thôi, có gì đâu… bỏ đi Hào…

Hào vẫn bỏ ngoài tai, anh đáp:
– Mày đã có mọi thứ… mày còn về đây để làm gì? Sửa chữa sai lầm của mày gây ra sao?

Thy vội nạt:
– Im đi Hào!

Hào càng nổi nóng hơn:
– Sao tao phải im… bộ không đúng sao? Chỗ này đã từ lâu không còn thuộc về mày nữa, mày trở về làm gì? Mày thấy không? Nó làm vậy chính là câu trả lời tốt nhất cho mày đó…!

Dũng chỉ khẽ đưa mắt nhìn Hào rồi anh bước ra cửa mà không nói một lời nào.

Thy gọi với theo nhưng Dũng vẫn cứ lầm lũi đi. Thy trừng mắt nhìn Hào:
– Sao mày lãng xẹt vậy?

Hào cau mặt đáp:
– Tao thích vậy… được không?

Thy cau mặt đáp:
– Nè, đừng có mà giở cái giọng đó với tao nghen!

Hào trợn mắt thách thức:
– Vậy thì sao?

0 comments… add one

Gửi cảm nhận