“Sao của em lại nhỏ thế này, bình thường đâu đến nỗi nào”, anh gãi đầu, gãi tai thắc mắc.
Bỗng dưng vòng 1… biến mất
Rất nhiều chị em than thở, thậm chí mất ăn mất ngủ chỉ vì vòng 1 “mất tích” sau khi sinh con.
Công ty chị Quyên (Cầu Giấy, Hà Nội) đa số là nữ nên chị em rất hay bàn tán chuyện này trong giờ ăn trưa. Chị cho biết, sau khi sinh con, da bụng và vùng đùi đã rạn như đồng ruộng nứt nẻ, nhưng kinh khủng hơn là nhìn ngực chỉ thiếu chút nữa đã chạm tới rốn. Chị còn hóm hỉnh: “Anh xã cứ giục giã “tập 2” luôn đi biết đâu ngực “ngon” trở lại, nhưng chị chưa đủ can đảm. Vừa mới thoát cảnh con thơ, giờ “tập 2” luôn thì dễ sinh xong sợ sẽ vắt được từ đằng trước ra đằng sau mất. Lúc ấy chẳng lẽ gọi chồng ra bắt đền”.
Nghe xong chuyện chị Quyên, Lan, thư ký mới của công ty, người duy nhất chưa lấy chồng trong hội “tám”, cười như nắc nẻ: “Chị cứ nói quá, làm gì đến nỗi thế. Để cho em còn hí hửng mà lấy chồng chứ”.
Chị Hà kế toán vội hùa theo: “Thật chứ quá gì. Như chị đây này, trước vốn “mướp” lắm, sinh xong lại càng dài thêm. Con em chồng chị, lúc con gái trông còn bằng hai cái bánh dày, giờ nhìn nó cho con bú cứ như ngậm công tắc, dày mỏng đâu chả thấy, teo tóp hết cả. Chồng nó chuyển “phỏm” gọi nó là ‘anh’ rồi”.
Cả nhóm lại cười nghiêng ngả. Nhưng vẫn chưa hết chuyện. Mi, nhân viên mới của phòng hành chính góp thêm: “Em đây này, thảm hại lắm. Chị Hà còn được mướp tươi tốt, chứ em chẳng khác nào mướp héo. Quần áo chỉn chu thì cũng không đến nỗi chứ cứ lúc cởi hết ra mà đứng trước gương thì chỉ muốn chạy trốn. Chồng em còn bảo nhìn cứ như hai cái dúm nheo nhẽo, dài dài. Em cố nhét vào cái áo ngực thì cũng phải chỉnh lên chỉnh xuống, ấn bên nọ, nâng bên kia nó mới mấp mô được tí. Không “chỉnh đốn” thì nhìn từ trên xuống, thênh thang đến thẳng mũi chân luôn, chẳng thấy đồi núi đâu nữa”.
Chị Hạnh (Mỹ Đình, Hà Nội) còn gặp phải cảnh vừa buồn cười, vừa tức vì chuyện vòng 1. Số là vòng 1 của chị vốn chẳng dư dả gì song từ khi sinh xong nó còn trở về mức “zero”. Ngày đêm chị ca cẩm với chồng thì chồng động viên: “Tắt đèn nhà nói cũng như nhà tranh, em lo lắng mà làm gì”.
Nghe vậy, chị Hạnh cười trừ vì biết chồng đang động viên mình. Thời con gái, chị cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện “dao kéo” cho vòng 1, song giờ thấy thảm hại quá, chị có đi dò hỏi kinh nghiệm vài người bạn từng phẫu thuật. Sau khi tìm được chỗ uy tín, tham khảo giá cả hợp lý, chị mới dám hỏi chồng. Vừa mới nhắc chuyện nâng ngực, anh đã hớn hở: “Ừ, đi đi. Anh mới trúng quả, đầu tư hết cho em vụ này”.
Quá bất ngờ trước sự hưởng ứng của chồng, chị Hạnh giận dỗi: “Sao bảo nhà ngói cũng như nhà tranh”. Anh cười ngay: “Thì đẹp ai chả thích, đẹp cho em trước cơ mà”.

Tâm sự con gái: bi hài chuyện chồng và màn hình phẳng của vợ

Bi hài chuyện chồng và màn hình phẳng của vợ

Chia tay vì người yêu hững hờ ngực lép
Thu Trà (Nam Định) cũng nằm trong phe “áo dài” thiếu may mắn khi sở hữu vòng 1 “phẳng lặng như tờ”. Trà có nụ cười rất duyên và dáng người cao ráo, đặc biệt đôi chân dài thẳng tắp. Biết được lợi thế của mình, cô thường xuyên diện những chiếc váy bó sát và siêu ngắn khiến anh nào đi sau cũng phải bước vội lên xem “mặt tiền” của của đôi chân dài miên man kia.
Vòng 2 thon gọn, vòng 3 nở nang, duy chỉ có vòng 1 của Trà có phần khiêm tốn. Nhưng vốn là người có gu thẩm mĩ tốt, lại rất chịu chơi trong khoản “trang sức” cho vòng 1 nên không ai biết cô cũng có chút tự ti về vòng 1 của mình. Quần áo, váy vóc bên ngoài cô chỉ sắm loại thường thường bậc trung, nhưng riêng cái áo nhỏ xíu ấy loại rẻ nhất cô mua cũng phải vài trăm, có loại lên đến tiền triệu.
27 tuổi Trà mới chính thức hẹn hò với người đàn ông đầu tiên trong đời. Sau bao lần kén cá chọn canh, cuối cùng Trà đã nhận lời yêu Bình, phó giám đốc một công ty viễn thông. Ngoài vẻ bảnh bao thì anh này còn hơn đứt tất cả các chàng gõ cửa phòng Trà trước kia vì anh đi “bốn bánh”.
Nghỉ lễ 2.9, Bình đặt sẵn vé máy bay đi Đà Nẵng chơi. Đặt chân xuống thành phố biển thơ mộng thì trời đã khuya, hai người vào khách sạn nghỉ, kế hoạch tắm biển, thăm quan và chơi bời sẽ bắt đầu vào sáng hôm sau.
Vừa vào phòng, Bình đã quấn lấy Trà ngay. Nhưng khi cởi xong chiếc áo cuối cùng của Trà, Bình đã khựng lại. Trà thấy mặt Bình sa sầm, anh nhìn trân trân vào vòng 1 của cô. Cũng đoán là anh ngạc nhiên, Trà luống cuống: “Sao vậy anh?”. Bình vẫn không rời mắt khỏi chỗ đó: “Sao của em lại nhỏ thế này, bình thường đâu đến nỗi nào”.
Mặt Trà đỏ bừng bừng, vừa xấu hổ, lại vừa thấy tủi tủi. Sau đêm ấy, Trà để ý mỗi lần gần gũi, Bình chẳng bao giờ ngó ngàng tới cái vùng đồng bằng bằng phẳng trên cơ thể Trà.
Đôi lần nói chuyện, Trà có đả động đến chuyện vòng 1 với Bình, anh đã thẳng thắn nói “cái chỗ nhấp nhô ấy mới quyến rũ nhất”. Anh còn xa xôi rằng nếu cả đời sống với người không hấp dẫn mình thì khó mà hạnh phúc được.
Những lời nói của Bình như “xát muối” vào nỗi tự ti của Trà. Trong lúc cô đang băn khoăn không biết tìm cách nào để giữ Bình thì một buổi chiều ngồi cà phê với đối tác, Trà đã tận mắt chứng kiến Bình tay trong tay với một cô gái lạ đi vào nhà nghỉ. Gương mặt cô gái Trà cũng nhìn rõ, không có gì nổi bật, nhưng cô có thân hình quá “nuột”, nước da trắng bóc nổi bật trong chiếc váy màu đỏ rực lửa, chiếc cổ khoét sâu khoe trọn vòng 1 vô cùng nóng bỏng.
Và rồi Trà chủ động nói lời chia tay. Cô biết, ngoài cái vòng 1 vô tội kia thì chẳng còn lý do nào chia cắt hai người cả.

(Tâm sự con gái hay nhất tại truyennguoilon.info)

0 comments… add one

Gửi cảm nhận