Dưới vòi nước bông sen, hai đứa nó trần truồng như nhộng, dùa giỡn, bóp vú, bóp chim nhau tứ tung. Tuân bế xốc con Duyên. Cho hai chân con nhỏ câu vòng qua hông nó. Hai tay nó dỡ lấy cái eo thon của con nhỏ. Con Duyên ngã ngữa người ra sau. Hai tay câu cổ thằng Tuân. Rồi như sợ sức nặng của Duyên có thể làm nó tuột xuống, thằng Tuân xỏ con cu cứng ngắc của mình vào lỏn Duyên, giống như người ta gài chốt cửa.

Anh ban quy va nhung cai buom u16 - truyen 18+

Anh bạn quý và những cái bướm u16 – truyện 18+ FULL

Ngày 30 tháng 4 năm 1975. Từng đợt sóng người ào ạt ra đi. Trong số người đó có gia đình ông bà Nghị, một viên chức của chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Sau 5 năm sống nơi xứ lạ quê người, ông bà Nghị phải bôn ba đầu tắt mặt tối. Nhưng đồng lương cũng chỉ vừa đủ cho hai ông bà cùng với Duyên, đứa con gái đầu lòng vừa tròn 15 tuổi, sinh sống.

Ông Nghị lúc nào cũng thấy buồn. Chẳng lẽ ông phải chết già ở cái nơi xa quê hương như thế này hay sao? Những đêm nằm thao thữc, ông vẫn bàn với bà Nghị là ông muốn am một thằng con trai để nối dòng. Cuối cùng, bà Nghị cũng đồng ý với ông. Hai vợ chồng cố gắng chơi “rút” để kiếm thêm một thằng cu tí.

Truyện 18+ Anh bạn quý và những cái bướm u16

Truyen 18+ Anh ban quy va nhung cai buom u16

Trời không phụ lòng người. Sau một thời gian đụ đéo đủ kiểu, bà Nghị cấn thai. Rồi sinh được thằng Quyền.

Ngày thôi nôi của Quyền, ông bà Nghị tổ chức một buổi tiệc nhỏ mời một vài người lối xóm đến chung vui. Rượu vào lời ra. Mỗi người đóng góp với ông bà
Nghị một vài ý kiến, để cãi thiện cuộc sống.

Ông Bá, một người bạn lol xóm đề nghị:
– Chính phủ Mỹ không bao giờ bỏ đói người dân đâu ông bà đừng có lo.
Bà Bá vuốt đuôi chồng:
– Ông bà cứ làm như tụi tui đi. Khỏe re hà.

Bà Nghị ngạc nhiên:
– Làm. . . sao”‘ Ông bà chỉ giùm tui đi?
ông Bá tỏ vẻ sành sõi:
– Bà cứ khai là ông nhà bỏ đi. Rỏi bà xin lãnh trợ cấp vì có hai con nhỏ không có cha.
Ông Nghị tỏ về không thích. Ông bàn ra:
– Thôi. Mình còn làm dược thl cố gắng làm ăn. Tiền trợ cấp nên để cho những gia dlnh thật sự khó khăn người ta hưởng.
Bà Nghị phản đối chồng:
– Hơi sức dâu mà ông lo bò trắng răng. Hưởng được thì cứ hưởng chớ…
Ông Nghị vẫn chưa chịu:
– Nhưng trước sau gì nhà nước cũng bắt được tui. Rồi bắt tui cấp dưỡng cũng vậy thôi.
Ông Bá cười ngặt nghẽo:
– Anh hay lo xa quá. Khi nào anh đi làm lương bỗng cao nhà nước mới bắt anh cấp dưỡng. Đàng này anh thầu cắt cỏ, lãnh tiền mặt. Cứ khai thất nghiệp. Ai mà biết.

Đàn bà vốn có tánh tham lam. Nghe vợ chồng ông Bá bàn, bà Nghị làm ngay một bài tính nhẫm trong đầu:
“Ông Nghị thầu cắt cỏ. Mỗi tháng sau khi trừ chi phí, ông kiếm cũng được khoảng 2.000 dồng. Bà sẽ xin tiền trợ cấp cho ba mẹ con. Mỗi tháng ít nhất cũng có khoảng 500 đồng nữa cộng thêm foodstamp. Rồi bà sẽ xin housing, khỏi phải trả tiền nhà, khỏi phải lo tiền ăn học cho Duyên sau này. Coi như hai vợ chồng mỗi
tháng dư ra ít nhất là hai ngàn. Một năm dư được hai mươi lăm ngàn.

Chỉ cần 4 năm, ông bà sẽ có dư 100 ngàn. Một số tiền to lớn mà bà Nghị chưa bao giờ dám mơ ước tới. Chừng đó, có vốn rồi. Hai người sẽ ở lại với nhau một cách chính thức, mở cơ sở làm ăn, chủ cả như thiên hạ.”

Ông Nghị nảy giờ vẫn chưa yên tâm. Ông bàn ra:
– Vợ chồng con cái đang sum họp như vắy không muốn lại muốn ly dị để mỗi tháng thêm vài trãm bạc làm chi.
Bà Nghị gạt đi:
– Thêm đồng nào đỡ đồng đó chứ ông.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận